Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta bị tiếng nước nhè nhẹ đ.á.n.h thức, nửa mơ nửa tỉnh, còn chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã có một người nằm xuống từ lúc nào.
Là Bùi Tố.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đầu óc ta còn chưa tỉnh táo, chỉ thấy chờ đợi thật quá lâu nên trong lòng vô cùng ấm ức.
Thế là ta xoay người , vươn tay níu lấy vạt áo chàng mà oán trách.
"Sao giờ này chàng mới về?"
10
Cơ thể Bùi Tố cứng đờ.
Trong đêm tối, ta không thấy rõ vẻ mặt chàng , chỉ nghe chàng run rẩy cất tiếng gọi: "Ngọc Nương?"
"Là ta ."
Ta xích lại gần chàng hơn, Bùi Tố giơ tay, đầu ngón tay lướt qua gò má ta như muốn xác nhận điều gì đó.
Chàng vừa từ bên ngoài về, cơ thể còn mang theo hơi lạnh của sương đêm, đầu ngón tay lạnh buốt.
Bị chàng chạm vào , ta không kìm được mà rùng mình một cái.
Chàng như chợt tỉnh mộng, dường như bị làn da của ta làm cho bỏng rát, vội vàng rụt tay về.
Một lát sau , chàng thấp giọng hỏi: "Tại sao nàng lại ở đây?"
Ta đi thẳng vào vấn đề, trả lời một cách đương nhiên: "Muốn ngủ cùng chàng ."
"
Người trước mắt run lên bần bật.
Mặt trăng ló ra khỏi đám mây, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, rơi xuống đất sạch sẽ tinh khôi.
Nhờ ánh trăng trong trẻo, ta thấy gương mặt Bùi Tố đỏ bừng lên.
Màu đỏ lan vào tận đáy mắt, phủ đầy hơi nước.
Khi chàng lên tiếng lần nữa, giọng nói đã khàn đi đến mức đáng kinh ngạc.
"Nàng có biết mình đang nói gì không ?"
Ta giữ lấy cổ tay chàng , chân thành đặt lên đôi môi đang run rẩy kia một nụ hôn.
"Biết."
11
Đương nhiên là ta biết mình đang làm gì.
Việc ám vệ ngủ cùng người khác chẳng phải chuyện mới mẻ, nên ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lâu.
Có chuẩn bị tâm lý thì chuẩn bị , nhưng ta lại không có kinh nghiệm.
Ta biết , rất nhiều người thường cài cắm những nữ nhân do chính mình đào tạo vào bên cạnh đối thủ chính trị, vừa để nghe ngóng tin tức, vừa có thể thổi gió bên gối.
Chuyện này là do ám vệ của các vương phủ khác kể cho ta nghe .
Giới ám vệ trong vương thành là một vòng tròn, các hoàng t.ử công chúa, thậm chí là những bậc quyền quý, mười người thì tám người nuôi ám vệ cho riêng mình .
Dẫu sao thì ai cũng sợ c.h.ế.t mà.
Ám vệ cũng âm thầm hiểu ngầm mà áp dụng quy tắc: "Có chính sách bên trên , thì có đối sách bên dưới ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-4.html.]
Dù
sao
thì đa phần các ám vệ đều xuất
thân
từ cùng một trại huấn luyện, dù giờ đây phục vụ cho những chủ nhân khác
nhau
, cũng
không
có
thù sâu hận lớn gì.
Đều là kiếm miếng cơm manh áo, nếu không phải chuyện gì hệ trọng, thường sẽ không đến mức phải sống mái với nhau .
Trước đây khi hoàng gia đi săn, ám vệ của mấy vị hoàng t.ử công chúa từng tụ tập lại tán gẫu.
Ám vệ nhà Tứ hoàng t.ử hỏi ta bình thường làm gì.
Ta nghĩ ngợi rồi đáp: "Ăn."
"Còn gì nữa?"
"Ra ngoài ăn."
Hắn tỏ vẻ kinh ngạc: "Điện hạ nhà ngươi không đưa ngươi vào mấy nơi như Thiên Hương Lâu để huấn luyện sao ?"
"Ta năm đó thành tích đứng đầu trong trại, còn cần huấn luyện gì nữa?"
Hắn nói lời ẩn ý: "Chính là... cái đó... ai da, nữ ám vệ các ngươi chẳng phải thắng ở điểm này sao ?"
Ta không hiểu: "Hả?"
Hắn dừng một chút, giọng điệu bỗng trở nên chua chát: "Thật ghen tị với nữ ám vệ các ngươi, tin tức gì, thủ cấp gì, cứ ngủ một giấc là có hết..."
Ta nghi hoặc hỏi: "Ngươi có ý gì?"
"Còn có thể có ý gì nữa," ám vệ nhà Lục hoàng t.ử khoác vai ta , khuyên nhủ chân thành, "Chúng ta làm việc cho chủ t.ử, đôi khi phải hy sinh một vài thứ. Để hoàn thành nhiệm vụ thì phải không từ thủ đoạn chứ."
"Nếu ngươi muốn dò hỏi chuyện của Lục hoàng t.ử, cũng có thể..."
Ta c.ắ.n một miếng thịt cừu nướng, nhai ngấu nghiến rồi nuốt xuống: "Ồ."
Ta từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh chủ thượng, lại là ám vệ, nên rất ít bạn bè là nữ giới.
Họ nói thế, ta cũng liền tin thế.
Mạng của ta là do chủ thượng ban cho. Ngài mua ta về, để ta thoát khỏi cảnh chiến tranh, cho ta ăn mặc, mỗi tháng cho ta bổng lộc, để ta có chốn dung thân .
Giờ đây ta báo đáp ngài là việc nên làm .
Thế là hôm đó, ta quay về doanh trại hỏi chủ thượng xem ngài có cần ta ngủ cùng người khác để giúp ngài hay không .
Ta nói : "Ta trung thành tận tụy với chủ thượng, chỉ cần ngài cần, việc gì ta cũng làm được . Dù không làm tốt , ta cũng sẽ nỗ lực."
Chủ thượng nổi trận lôi đình.
"Đứa nào dạy ngươi? Lão t.ử hỏi đứa nào dạy ngươi nói mấy lời này hả?!"
Ta thành thật đáp: "Ám vệ của các hoàng t.ử khác nói ạ."
"Đó là bọn chúng đê tiện! Bọn chúng hạ đẳng! Bọn chúng vô năng!"
"Ai nói nữ t.ử chỉ có thể dùng cách này để thờ phụng người ta ! Có mấy nữ t.ử tự nguyện làm loại chuyện này ? Mặc kệ cái lũ tự nguyện đó đi ! Lão t.ử đã bảo ngươi ít chơi với bọn chúng thôi mà!"
Ngài day day thái dương, dường như tức giận đến mức không nói nên lời: "Ta từng bảo ngươi làm mấy chuyện này bao giờ chưa ... c.h.ế.t tiệt..."
Ta nhìn ngài, hiểu mà như không hiểu.
Ngài quả thực chưa từng bảo ta làm vậy , ở bên chủ thượng bao nhiêu năm, ta chỉ từng g.i.ế.c người trong một lần ngài bị ám sát mà thôi.
Việc ta làm nhiều nhất thường ngày là chạy vặt, mua cho ngài xiên nướng ở phía Bắc, bánh nướng ở phía Tây, bánh sữa ở phía Đông, kẹo ở phía Nam.
Ngày nào cũng chạy, tháng nào cũng chạy, chạy đến mức khinh công của ta còn giỏi hơn cả võ công.
Chaporia
Bình Luận (0)