Thanh Thanh Tố/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chiếc rìu của ta đã lâu không nhuốm m.á.u, đến mức rỉ sét rồi .

Chủ thượng ngồi trên ghế một lúc, dường như càng nghĩ càng giận, lại đứng bật dậy.

"Đi ra với bản vương!"

Ta hỏi: "A, đi làm gì ạ?"

Ngài ấy cuống lên, kéo mạnh tay ta , vừa đi vừa sa sầm mặt mũi mắng nhiếc: "Đồ vô dụng! Bị bắt nạt mà còn không biết ! Ta phải xử c.h.ế.t bọn họ!"

Đêm đó, giữa chốn bãi săn tối om không một bóng người , Bách Lý Văn đã đ.á.n.h thức từng vị hoàng t.ử đang say giấc nồng, mắng cho một trận tơi bời, bắt họ phải quản giáo ám vệ của mình cho tốt .

Chủ thượng nhà ta vốn giỏi kinh doanh, ngày thường không mấy khi hòa đồng với người khác.

Ngoại trừ Hoàng thái nữ điện hạ, những người khác sau lưng đều cảm thấy ngài làm mất mặt hoàng gia, tranh lợi với dân, thật sự hạ đẳng.

Thế nhưng cũng chính vì gia tài bạc triệu, chủ thượng được tôn là "Thần Tài" của hoàng thành, mấy vị hoàng t.ử khác cũng không dám đắc tội ngài.

Các hoàng t.ử bị mắng tới mức ngơ ngác, nhìn nhau một lúc, cuối cùng Tứ hoàng t.ử run rẩy bước ra hòa giải.

"Tam hoàng huynh ... huynh bớt giận, đã xảy ra chuyện gì vậy ?"

Chủ thượng vẫn còn giận: "Cứ đi mà hỏi ám vệ của các cậu xem chúng đã nói gì đi ! Đã ngưỡng mộ đến thế thì tự đi mà bán! Không ai cấm cả!"

"Ám vệ đùa giỡn thôi mà... không cần để tâm làm gì..."

"Ta cứ thích để tâm đấy! Cậu giỏi thì cứ việc c.ắ.n c.h.ế.t ta đi !"

12

Về sau , ám vệ nhà khác nói cho ta biết , chủ t.ử của bọn họ từng đem chủ t.ử của ta ra làm trò cười sau lưng.

Bọn họ nói , trong xương tủy Bách Lý Văn chảy dòng m.á.u con buôn, xuất thân hèn kém, không xứng đáng đứng trên mặt bàn.

Ta vô cùng tức giận, tối hôm đó lén lút lẻn vào phủ của mấy vị vương gia kia , c.h.ặ.t sạch cây phát tài nhà bọn họ.

Cho nghèo rớt mồng tơi luôn!

Đó là chuyện từ năm ta mười lăm tuổi.

Giờ nghĩ lại , chắc là chủ thượng cảm thấy lúc đó ta còn quá trẻ, không đảm đương nổi việc đó.

Nay ta đã trưởng thành, hẳn là có thể góp một phần sức lực rồi .

Ta nhất định không được phụ sự kỳ vọng của chủ thượng.

Nghĩ vậy , ta ngồi vắt ngang trên người Bùi Tố, thử vươn tay vuốt ve bờ vai chàng .

Bùi Tố mở to mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

"Đừng."

Hơi thở của chàng trở nên nặng nề.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chàng trở mình đè ta xuống.

Trời đất quay cuồng, miếng ngọc bội bên hông Bùi Tố đ.â.m vào người ta đau điếng.

Chàng cúi người sát vào cổ ta , kiềm chế hôn nhẹ lên làn da.

Sau đó lại buông ta ra .

Ta hơi không chấp nhận được sự thay đổi đột ngột này , không khỏi kêu lên "Ê".

một tiếng.

Bùi Tố không lên tiếng.

Chàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới , bất ngờ kéo tấm chăn bên cạnh, cuốn c.

h.ặ.t ta lại như một miếng bánh bao chiên.

Tiếp đó cúi đầu, ôm c.h.ặ.t lấy ta qua lớp chăn dày cộp.

Hơi thở của chàng dần trở nên bình ổn .

Một lúc lâu sau , ta nghe thấy giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh của chàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-5.html.]

"Ngọc Nương."

"Hửm?"

"Không phải như vậy ."

Ta ngẩn người , hỏi: "Cái gì ạ?"

Chàng quay mặt đi , ánh mắt sáng trong dưới ánh trăng, giọng điệu hết sức nghiêm túc.

"Tình cảm của ta dành cho nàng không hề hời hợt như vậy ... Nàng hãy đợi thêm chút nữa."

Hả?

Huynh thôi đi được không ?

13

Vì quá đỗi kinh ngạc, ta thậm chí còn chẳng nghe thấy câu "Ta sẽ cưới nàng" mà Bùi Tố thì thầm sau đó.

Ta không hiểu đã xảy ra vấn đề gì.

Ngay sau đó, thân thể ta nhẹ bẫng, đến khi hoàn hồn mới phát hiện Bùi Tố đã bế cả người cả chăn của ta lên.

Ta ngơ ngác nằm trong lòng chàng , trơ mắt nhìn chàng bế mình ra khỏi phòng, băng qua hành lang...

Bế trả về phòng của ta .

Một thư sinh mà sao khỏe dữ vậy ?

Chủ thượng nói đúng thật, tên này gian xảo, ngoài cười trong héo, nhiều chuyện cần phải quan sát kỹ lưỡng, không được nhẹ dạ tin người .

Bùi Tố đặt ta trở lại giường, hai má chàng vẫn hồng hào đến lạ thường.

Chàng do dự một lúc trước giường, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nghiêng người hôn ta .

Chỉ là hôn trán thôi.

Một nụ hôn lành lạnh đặt lên giữa trán, chạm nhẹ rồi tách ra ngay, nhanh tới mức ta chưa kịp cảm nhận được gì cả.

Ta ngẩn ngơ gọi: "Bùi đại nhân?"

Bùi Tố lùi lại hai bước, cứ như thể ta là mãnh thú hồng thủy gì đó.

"Ngọc Nương, nàng... nghỉ ngơi cho tốt ."

Nói xong câu đó, Bùi Tố chạy trối c.h.ế.t khỏi phòng ta .

Đúng là người kỳ quặc.

14

Ta suy nghĩ cả đêm vẫn không hiểu rốt cuộc Bùi Tố có ý gì.

Một người đàn ông, lại nói "Huynh thôi đi " với người phụ nữ nửa đêm bò lên giường mình , rốt cuộc là có ý gì cơ chứ?

Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định tìm người thảo luận một chút.

Vết thương của ta đã gần khỏi hẳn, thực ra thì vốn cũng chẳng có vết thương gì đáng kể.

Bùi Tố theo lệ thường ra ngoài từ lúc trời chưa sáng, ta dặn dò quản gia trong phủ một tiếng rồi tự mình ra ngoài.

Muốn hỏi chuyện nam nữ, quả nhiên vẫn phải đến Thiên Hương Lâu thôi.

Tuy nhiên, ta còn chưa tới cửa thì đã bị một bàn tay bất ngờ thò ra từ trong hẻm kéo giật vào .

Ta nhìn kỹ lại , thì ra là Lung Sương, nữ ám vệ phủ Nhị hoàng t.ử.

"Cậu điên rồi à ? Tới cái nơi đó làm gì?"

Ta tự hào đáp: "Ta đi làm nhiệm vụ."

Nàng ấy lập tức trợn tròn mắt: "Làm nhiệm vụ? Chủ t.ử nhà cậu mà lại để cậu tới cái nơi này làm nhiệm vụ á? Ông ấy không đ.á.n.h gãy chân cậu mới là lạ!"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...