Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngài còn nói : "Sự lương thiện mà không có năng lực chỉ là gánh nặng. Ngươi cứu người cũng chẳng có ý nghĩa gì cả."
Chẳng có ý nghĩa gì cả đâu , Ngọc Toái.
Ngoài cửa, lá rụng xào xạc, gió cuốn theo những tàn lá thổi lên không trung rồi lại vô lực rơi xuống đất.
Chủ thượng ngoảnh mặt đi không nhìn ta : "Bệnh tai của ngươi, ta cũng đã chữa cho ngươi mấy năm nay rồi , chẳng lẽ ngươi vẫn chưa chừa sao ? Hay là ngươi thật sự tưởng phủ Thụy Vương của ta thích nuôi kẻ nhàn rỗi?"
Bệnh tai của ta đúng là có phần bẩm sinh, nhưng vốn dĩ không nghiêm trọng đến thế.
Nó trở nặng là từ năm mười ba tuổi.
Năm mười ba tuổi, ta vẫn còn ở Thiết Huyết Doanh, huấn luyện cùng Lung Sương và những người khác.
Việc huấn luyện của Thiết Huyết Doanh không cố định, có lúc ở rừng sâu núi thẳm, có lúc ở nơi phố thị phồn hoa, lần đó là ở vùng biên giới.
Lúc bấy giờ chiến tranh biên giới vừa nổ ra , do gần đây hỏa khí phổ biến, trận chiến Nam Gia lửa cháy ngút trời, có rất nhiều người dân không kịp tháo chạy.
Ta kiên quyết rời đội để cứu người .
Khi đó tuy còn nhỏ tuổi, nhưng thành tích của ta đã đứng đầu trong doanh, tốc độ nhanh, sức lực lại lớn.
Nhưng tiếng pháo nổ vang trời, tình hình khẩn cấp, hai tay ta đều bận cứu người , căn bản không kịp bịt tai.
Cuối cùng ta cũng giữ được cái mạng.
Chỉ là sau đó một thời gian rất dài, ta không thể nghe thấy bất cứ âm thanh gì.
Chủ thượng nổi giận đùng đùng, cưỡi ngựa thần tốc đón ta về phủ, suốt ngày mắng nhiếc 'đồ ngốc', 'đáng đời', mà ta thì chẳng nghe thấy câu nào cả.
Thuốc đắng uống ngày ngày, tĩnh dưỡng suốt mấy năm trời, cuối cùng cũng khỏi được hơn phân nửa.
Chỉ riêng việc chăm sóc một mình ta thôi, chủ thượng hẳn đã thân tâm mệt mỏi rồi .
Ta khựng lại một lúc, rồi dập đầu thật sâu xuống đất.
"Thuộc hạ biết sai rồi ."
Chủ thượng đỡ trán, cúi thấp đầu, không muốn nói thêm lời nào: "Cút mau."
Ta gật đầu, rồi lùi lại phía sau để rời khỏi phòng.
Kể từ đó về sau , người không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.
17
Ánh chiều tà dần tắt.
Ta từ biệt Lung Sương, ôm bộ sa y nàng tặng trở về phủ Bùi.
Vừa bước vào cổng phủ Bùi, ta đã cảm thấy ánh mắt những người khác nhìn mình có gì đó không ổn .
Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ thì thầm to nhỏ, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía ta . Vừa thấy ta nhìn lại , họ lập tức giả vờ như không có chuyện gì xảy ra .
Ta cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không tiện tiến lên hỏi, đành đi thẳng về phòng, cất bộ sa y vào tủ quần áo.
Hôm nay, Bùi Tố về nhà sớm hơn hẳn mọi khi.
Bước chân
anh
vội vã,
hơi
thở hỗn loạn, như thể
có
việc gì khẩn cấp lắm.
Ta muốn thăm dò tin tức, nên bưng trà , nhẹ chân nhẹ tay lẻn đến thư phòng, định bụng nghe xem họ đang nói gì.
Cách cánh cửa gỗ chạm khắc, ta nghe thấy giọng nói sang sảng của gã tùy tùng vốn nhiều lần gây khó dễ cho ta .
"Tiểu nhân đã nói từ sớm ả là gián điệp! Đại nhân! Sao ngài cứ nhất quyết không tin?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-7.html.]
"Tiểu Ngũ, đừng nói nữa."
"Dù ngài có đ.á.n.h c.h.ế.t tiểu nhân thì tiểu nhân vẫn phải nói ! Trong bụi cỏ ở cổng đã phát hiện ra mảnh giáp mềm dính m.á.u, trên không còn bắt được bồ câu đưa tin! Ả rõ ràng là do Tam hoàng t.ử phái đến..."
Quản gia cũng thở dài ở bên cạnh: "Chuyện này vô cùng quan trọng, đại nhân chớ nên do dự. Nay chứng cứ rành rành, ngài còn muốn che chở cho ả sao ?"
Tay ta bưng khay trà run lên bần bật.
Không ngờ người trong phủ Bùi lại phát hiện ra thân phận của ta nhanh đến vậy .
Ta nên đi ngay bây giờ? Hay là đợi thêm chút nữa?
Trong lúc do dự, ta nghe thấy giọng nói thanh tao thường ngày của Bùi Tố.
Giọng nói tuy nhẹ nhàng, nhưng thái độ lại vô cùng kiên định.
"Chuyện của ta , ta tự có chừng mực, không cần nói nhiều."
18
Ta lặng lẽ rời khỏi chỗ thư phòng.
Thân phận đã bị lộ rồi .
May thay , không hiểu sao Bùi Tố vẫn kiên định tin tưởng ta .
Vì chim bồ câu đưa tin đã bị bắt, mấy ngày nay đành phải tạm thời cắt đứt liên lạc với chủ thượng.
Sự việc đã đến nước này , ta phải đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ mới được .
Ta trở về phòng, lấy bộ sa y từ trong tủ ra , lúng túng khoác lên người .
Mặc xong xuôi, ta xoay một vòng trước gương đồng, cảm thấy bộ đồ này thật phức tạp và rườm rà.
Phiền thì phiền thật, nhưng nó lại cực kỳ hoa mỹ, cứ như khoác cả ráng chiều lên thân người vậy .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khi còn ở bên cạnh chủ thượng, ta rất ít khi mặc đồ màu sắc sặc sỡ, giờ nhìn bản thân như thế này , lại cảm thấy có chút lạ lẫm.
Dù thế nào đi nữa, thành bại cũng ở lần này .
19
Vào đêm, trời bỗng đổ mưa.
Đã cuối thu, thời tiết rất lạnh, ra ngoài phải khoác thêm áo choàng.
Mưa đêm rơi lạnh lẽo và nhỏ vụn, bám vào da thịt khiến người ta khó chịu một hồi lâu.
Trong sân đã thắp đèn, mặt sàn đá cổ kính ướt đẫm, trong khe đá có lốm đốm vài đám rêu.
Quá giờ Tuất một chút, những người khác trong phủ đều đã về phòng riêng.
Bùi Tố vẫn còn ở trong thư phòng.
Ta mặc bộ sa y, lặng lẽ bước qua hành lang, dừng lại ngoài cửa thư phòng.
Ánh nến hắt cái bóng của Bùi Tố lên giấy dán cửa sổ, ta giơ tay lên, gõ nhẹ hai cái.
Bùi Tố nhanh ch.óng mở cửa.
Anh đứng ngay cửa, tay nắm c.h.ặ.t khung cửa, dùng lực mạnh đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)