Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Ngọc Nương, sao nàng lại tới đây?"
Ta tháo mũ trùm áo khoác ra , từng bước tiến về phía anh .
Anh lùi lại từng bước.
Cửa được ta khép lại nhẹ nhàng bằng một tay, ta dừng tại chỗ, vận dụng chiêu thức mà Lung Sương dạy, cố gắng nhướng đôi lông mi lên một cách đáng thương nhất.
Vừa đi trong mưa về, cả người ta , thậm chí cả hàng mi đều ướt sũng.
Ta cởi bỏ áo choàng, để bộ sa y kia hiện ra trọn vẹn trước mắt anh , rồi với tâm thế " có c.h.ế.t cũng không lui", ta hào khí vạn trượng lên tiếng.
"Bùi đại nhân, xin ngài hãy thương yêu ta !"
20
Bùi Tố nhìn ta , nhưng lại không có phản ứng như ta mong đợi.
Anh nhíu c.h.ặ.t mày, mặt mày tái mét, đôi mắt dần dần đỏ hoe.
Giống như là sắp khóc vậy .
Trong phòng lặng ngắt như tờ, chỉ nghe thấy tiếng nến bấc kêu lách tách.
Dưới ánh nhìn ấy , ta dần cảm thấy đứng ngồi không yên, gió đêm thổi qua, ta vì lạnh mà run rẩy.
Một lúc lâu sau , Bùi Tố không nói một lời, tiến về phía tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo choàng khô ráo.
Anh bước tới bên cạnh ta , khoác chiếc áo đó lên người ta .
"Đồ của nàng ướt rồi ," anh trầm giọng nói , "mặc tạm cái này đi , kẻo cảm lạnh."
Ta ngơ ngác nắm c.h.ặ.t cổ áo.
Bùi Tố đột nhiên hỏi: "Những năm qua, nàng rốt cuộc đã sống những ngày tháng như thế nào?"
Câu hỏi này mang theo tiếng nấc nghẹn, gần như khản đặc, giống như tờ giấy đã thấm đẫm nước mưa.
Bùi Tố... là đang đau lòng cho ta sao ?
Tại sao ?
Ta chưa kịp nghĩ ra manh mối gì, thì thấy Bùi Tố quay mặt đi , dường như không muốn ta nhìn thấy vẻ thất thố của mình .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ta lơ mơ cảm thấy anh hiểu lầm chuyện gì đó, định mở lời giải thích lại không biết bắt đầu từ đâu .
Ta lầm bầm: "Ta sống vẫn ổn mà..."
Bùi Tố không nghe thấy, anh quay người lại , đưa tay chạm vào mặt ta .
"Là hắn ép nàng làm những chuyện này phải không ?" Anh nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào ta , ánh nến phản chiếu trong mắt anh như một thanh kiếm treo cao, "Hắn bắt nạt nàng phải không ?"
Ta theo phản xạ đáp: "Không có ."
Đáp xong lại thấy, như thế chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận thân phận của mình , vội vàng tìm cách chữa cháy.
"Không phải , không có ai ép ta cả."
"Nàng không cần phải nói giúp hắn ."
Anh cười dịu dàng, nhưng ánh sáng trong mắt lại vô cùng lạnh lẽo.
Ánh nến hiu hắt, đống tài liệu trên bàn vẫn cao như núi.
Bùi Tố cúi đầu áp trán vào trán ta , buộc ta phải nhìn thẳng vào mắt anh .
"Đừng lo lắng, tất cả những điều này không phải lỗi của ngươi."
Trong hơi thở đan xen, chàng hôn nhẹ lên khóe môi ta đầy ngập ngừng.
"Ta sẽ xử lý."
21
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/thanh-thanh-to/chuong-8.html.]
Lại thất bại rồi .
Ta đầu choáng mắt hoa trở về phòng, không hiểu lần này lại sai ở chỗ nào.
Bùi Tố hoàn toàn không đi theo lẽ thường, thật đúng là lợi hại.
Có lẽ, đã đến lúc ta nên thu dọn hành lý chuồn thẳng về Thụy Vương Phủ thôi.
Nhưng ta lại không cam lòng bỏ dở giữa chừng như thế này .
Hôm sau là ngày nghỉ lệ thường của triều đình, vậy mà Bùi Tố vừa sáng sớm đã ra ngoài, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Chẳng bao lâu sau , ta nhận được thư do chủ thượng gửi đến bằng bồ câu đưa thư mới.
Khoảnh khắc mở bức thư ra , ta có cảm giác những chữ trên đó chực chờ nhảy ra c.ắ.n mình .
Có thể thấy, lần này chủ thượng lại nổi trận lôi đình rồi .
Nhiều từ ngữ quá mức khó nghe , khó lọt tai, nhưng tóm tắt lại thì ý chính rất đơn giản.
Đại khái là nói , Bùi Tố sáng sớm đã chạy đến Thụy Vương Phủ làm loạn, mắng chủ thượng một trận tơi bời, cuối cùng còn ném cho ngài ấy một túi tiền.
Vì tốc độ mắng quá nhanh, nên chủ thượng sau đó cũng chẳng nghe rõ rốt cuộc tại sao chàng lại ném tiền.
Chủ thượng tức điên lên rồi .
Ngài ấy giận vì Bùi Tố dám lấy tiền ném vào người ngài.
Từ những nét chữ nguệch ngoạc đến mức hỗn loạn kia , ta như thấy chủ thượng đang nhảy ra từ tờ giấy mà gầm thét với ta .
"Lão t.ử là thần tài đường đường của vương thành, đến lượt hắn lấy tiền ném ta sao ? Trong túi hắn mới có mấy đồng cơ chứ?! Hắn bị bệnh à !"
"Ngươi cho ta bám sát hắn ! Phải bám sát hắn thật c.h.ặ.t! Nếu không theo sát hắn thì đừng có về đây nữa!"
22
"Bám sát chàng ......"
Ta ghi nhớ lời này trong lòng, cất tờ thư đi rồi miễn cưỡng thở dài.
Những ngày sau đó, ngày nào ta cũng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Bùi Tố.
Chàng ra cửa, ta tiễn chân.
Chàng về nhà, ta đón tiếp.
Chàng cầm b.út, ta mài mực.
Thậm chí lúc chàng ngủ, ta cũng luyến tiếc đứng bên cửa sổ nhìn một lúc.
Tóm lại là tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh, theo sát chàng toàn thời gian, không góc c.h.ế.t.
Không biết chàng đã nói gì với những người khác trong phủ mà họ không còn thù địch với ta nữa, trong ánh mắt còn thoáng chút cảm thông và kính trọng.
Buổi chiều ngày thứ năm, ta lại lấy cớ đọc sách rồi bước vào thư phòng, ở lại bên cạnh chàng .
Sau đó nhìn chàng .
Không hiểu sao , ta càng nhìn , mặt Bùi Tố càng đỏ.
Đến cuối cùng, ngay cả b.út chàng cũng cầm không vững nữa.
Có lẽ thấy khát nước, chàng đưa tay với lấy chén trà cạnh bàn, ta tốt bụng đưa giúp chàng một cái, ai ngờ chàng hoảng hốt làm trà đổ vương vãi ra sàn.
Ta lấy khăn lau, chợt nghe chàng lẩm bẩm một câu gì đó mà chính ta cũng không nghe rõ.
Ta ngẩn người , hỏi: "Sao vậy ?"
Chàng quay mặt đi , những ngón tay dài xương xẩu như không thể nhịn được nữa mà che kín mũi miệng, lực đạo mạnh đến mức đầu ngón tay lún sâu vào làn da trắng mịn.
Chaporia
Bình Luận (0)