Thanh Thanh Tố/Chương 9C. 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Đừng nhìn ta mãi......"

Ta thắc mắc hỏi: "Tại sao ?"

"Ta sẽ không nhịn được ......"

Ta càng thêm khó hiểu: "Không nhịn được cái gì?"

Nắng thu ấm áp, bầu trời trong xanh vạn dặm, gió thổi qua những trang giấy trên bàn tạo nên tiếng kêu lạo xạo giòn tan.

Bỗng nhiên, từ bên ngoài cửa vang lên tiếng ho khẽ.

Bùi Tố hoàn hồn, sắc đỏ trên tai càng thêm đậm, chàng từ từ bỏ tay xuống, cố gắng trấn tĩnh lại .

Quản gia đứng ngoài cửa, cúi đầu cung kính.

Bùi Tố hỏi: "Có chuyện gì?"

"Hôm nay đại nhân có còn đến Nam Phường không ?"

Nam Phường là nơi tạm trú của những người dân lưu lạc trong thành hiện nay.

Dạo này để an ủi người lưu lạc, Bùi Tố chạy tới đó rất thường xuyên.

Bùi Tố bình tâm lại , hít một hơi nhẹ.

"Đi chứ," chàng đáp, "chuẩn bị ngựa ngay đi ."

"Vâng."

Ta chớp chớp mắt.

"Có thể cho ta theo cùng không ?"

23

Quãng đường từ phủ Bùi đến Nam Phường không gần, xe ngựa chạy nhanh cũng phải mất một canh giờ.

Khi ta cùng Bùi Tố đến lò gạch cũ ở Nam Phường thì trời đã gần tối.

Ánh tà dương rực rỡ lặn dần về phía tây.

Dưới dòng nước gần đó, những đám rong tảo trôi dạt, mặt nước lấp lánh phản chiếu ánh chiều tà.

Người dân ở đây rõ ràng rất quen thuộc với Bùi Tố, vừa thấy chàng xuống xe, mọi người liền vây quanh lại .

Ta đứng một bên, nhìn chàng điều phối, phân phát cháo và an ủi người dân một cách ngăn nắp.

Có đứa trẻ ốm yếu khóc lóc, chàng không ngại ngần nửa quỳ xuống đất, dùng khăn ướt lau mồ hôi cho nó.

Có cụ già vết thương bị nhiễm trùng, cần phải khoét bỏ thịt thối, nỗi đau quá lớn khiến cụ không chịu nổi, Bùi Tố liền đưa bàn tay mình ra cho cụ nắm c.h.ặ.t.

Lang y và thợ thủ công đi lại giữa các lò gạch, Bùi Tố cũng đi theo quan sát khắp nơi.

Những căn nhà gạch cũ kỹ đổ nát được tu sửa từng chút một, có người phụ nữ ôm con nhỏ khóc lóc muốn quỳ xuống tạ ơn Bùi Tố.

Bùi Tố mỉm cười , đỡ lấy tay bà ấy .

Những người khác nói gì đó rồi dẫn Bùi Tố đi nơi khác.

Ta nhìn bóng lưng chàng , trầm tư suy nghĩ.

Bùi Tố rất thanh mảnh, bóng lưng thẳng tắp như cây trúc, cảm giác như gió thổi là đổ.

Nhưng lúc này , trông chàng lại vô cùng vững chãi, dù thế nào cũng không thể gục ngã.

Mặt trời lặn dần, nhưng ta lại thấy như có thứ gì đó đang từ từ dâng lên trong lòng mình .

Những thứ mà suýt chút nữa ta đã quên mất.

24

Khi trở về phủ đã là đêm muộn.

Sao trời lấp lánh, dải ngân hà xa xăm, xe ngựa lăn bánh trên bùn lầy, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt đầy mệt mỏi.

Bùi Tố dựa mình bên cửa sổ.

Rèm xe khẽ lay động, luồng gió luồn qua khe hở, lướt qua thái dương chàng , rồi dịu dàng thổi về phía ta .

Lòng ta cũng như bị gió thổi lay động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-9.html.]

Bùi Tố quay đầu lại , trong mắt chàng như có ánh sao rơi.

"Sao vậy ?"

Lần đầu tiên ta gọi thẳng tên chàng : "Bùi Tố."

"Ừm?"

"Làm người lương thiện thì có ý nghĩa gì?"

Chàng ngẩn ra , dường như không ngờ ta lại hỏi câu này .

Một lát sau , đôi mắt chàng cong lại đầy dịu dàng.

"Không có ý nghĩa gì cả."

"Hả?"

"Lương thiện thì cần gì ý nghĩa."

"Vậy..." Ta ngẩn ngơ hỏi, "Người lương thiện sẽ mong muốn được báo đáp điều gì?"

Bùi Tố nhìn ta đầy khó hiểu, ngừng lại vài nhịp, dường như có chút bối rối mà lắc đầu.

"Ta chưa từng nghĩ đến chuyện này ."

25

Một câu trả lời nằm ngoài dự đoán.

Ta im lặng, lại thấy lời chàng nói rất có lý.

Người đời luôn mải miết đi tìm ý nghĩa, nhưng chuyện trên đời, vốn dĩ chẳng phải việc gì cũng cần có ý nghĩa.

Có những khi chỉ đơn giản là muốn làm , thế là làm thôi.

Bùi Tố nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của ta , khóe môi khẽ nhếch lên.

"Ngọc Nương có điều gì muốn có không ?"

"Ta sao ?" Ta khựng lại , ngơ ngác một lúc rồi lắc đầu: "Không có ."

Ở bên cạnh chủ thượng, những thứ ngài muốn chính là thứ ta muốn .

Chuyện ngài muốn làm , chính là chuyện ta muốn làm .

Ta không biết 'bản thân ' là gì.

Hình như đối với ta , mọi chuyện đều chẳng có gì quan trọng.

Ta chỉ là một món binh khí, chỉ cần hành động theo lệnh chủ thượng, chẳng cần suy nghĩ nhiều làm chi.

Có một thứ mình muốn có , cảm giác đó là như thế nào nhỉ?

Ta hơi tò mò, ngước lên hỏi Bùi Tố: "Chàng đã tìm thấy thứ mình muốn bằng cách nào vậy ?"

Gió đêm thổi lay dải lụa buộc tóc xanh nhạt của chàng , chàng thở hắt ra , nụ cười tan vào làn gió lạnh lẽo.

"Để ta kể cho nàng nghe một câu chuyện nhé."

"Ừm?"

"Thuở nhỏ, ta dẫn đệ đệ muội muội đi lánh nạn, không may gặp phải chiến loạn."

Giọng chàng tựa như dòng suối nhỏ, róc rách chảy trong cỗ xe chật hẹp.

"Tiếng pháo vang dội, chúng ta chẳng còn nơi nào để trốn. Đang lúc tuyệt vọng nhất, một vị cô nương bỗng dưng xuất hiện, cứu mạng ta và gia đình.

Rõ ràng, chính cô nương ấy cũng còn là một đứa trẻ."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ta nín thở ngẩn ngơ.

Bùi Tố như chìm vào hồi ức, vẫn chậm rãi kể tiếp.

"Cô ấy đưa gia đình ta đến nơi an toàn . Lúc cứu ta , vì không muốn ta bị thương, trong lúc vội vàng cô ấy đã che kín tai ta lại ."

Chàng ngừng lại , ánh mắt vô cùng dịu dàng nhìn về phía ta : "Cô ấy thật sự rất mạnh mẽ. Thế là ta tự nhủ, mình cũng phải trở thành người mạnh mẽ để có thể bảo vệ kẻ khác. Mấy năm nay, ta vẫn luôn mong được gặp lại cô ấy . Vì ước nguyện này , ta đã từng bước đi đến ngày hôm nay. Bởi vì ta muốn đứng trước mặt cô ấy , để nói với cô ấy một lời."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...