TAM SAN/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Người từng nói sẽ tôn trọng ý kiến của tôi .

 

Lại có thể nói ra những lời khó nghe hơn bất kỳ ai.

 

Lời hứa đó đúng là mong manh đến không chịu nổi.

 

Đúng là không nên tin những lời hứa đó.

 

Tầm mắt lại mờ đi .

 

Tôi xóa sạch mọi bài đăng liên quan đến anh ấy .

 

Chặn toàn bộ phương thức liên lạc.

 

Tiện tay kéo luôn đám bạn của anh ấy vào danh sách đen.

 

 

Ngày hôm sau đến trường.

 

Tôi tìm giáo viên lấy lại bản cam kết.

 

Đó là thứ ban đầu Thẩm Văn Vọng từng viết trước mặt giáo viên.

 

Thiếu niên kiêu ngạo không coi ai ra gì.

 

“Em nhất định sẽ thi cùng trường với Chu Lệnh Hy. Nếu không đỗ, em sẽ dập đầu ba mươi cái trước mặt tất cả giáo viên ở đây.”

 

Những lời đồn kia vẫn chưa truyền tới tai giáo viên.

 

Thầy rất ngạc nhiên trước yêu cầu của tôi .

 

“Thẩm Văn Vọng ở bên nữ sinh học lại ở lớp bọn họ rồi .” - Tôi bình tĩnh nói .

 

“Bọn em chia tay rồi .”

 

“Bản cam kết không còn hiệu lực nữa, thầy vứt đi giúp em đi .”

 

Tiếng bước chân ngoài cửa dồn dập.

 

“Không được !”

 

Thẩm Văn Vọng mắt đỏ hoe xuất hiện ở cửa.

 

“Anh không đồng ý.”

 

“Anh chưa đồng ý chia tay.”

 

Anh ấy nhìn chằm chằm tôi , ánh mắt đầy cầu xin.

 

“Em ra ngoài trước đi , anh có chuyện muốn nói với em.”

 

 

Ngay ngoài cửa lớp, anh ấy hạ thấp giọng nhưng vẫn không dám lại gần tôi .

 

Anh liên tục giải thích.

 

“Anh chưa làm gì với cô ta cả.”

 

“Lệnh Hy, anh thích em thế nào em biết mà.”

 

“Những lời kia là do uống rượu khi chơi thật lòng hay mạo hiểm, là bọn họ ép anh nói thôi.”

 

“Không phải lời thật lòng của anh .”

 

“Anh sai rồi , anh xin lỗi em, em muốn anh làm gì cũng được .”

 

“Chỉ là…”

 

Thẩm Văn Vọng lộ ra vẻ đáng thương, hèn mọn cúi đầu.

 

“Anh xin em, cho anh một cơ hội bù đắp được không ?”

 

“Sau này tuyệt đối sẽ không có lần nữa, anh thề.”

 

Tôi lạnh mặt, còn chưa kịp nói gì.

 

Phía sau đột nhiên có giáo viên gọi tôi .

 

“Chu Lệnh Hy.”

 

“Kỳ thi tháng trước em đứng nhất, bài toán còn được điểm tuyệt đối, qua đây chuẩn bị phát biểu cho học sinh giỏi.”

 

Sắc mặt Thẩm Văn Vọng cứng đờ.

 

“Cái gì? Đứng nhất?”

 

“Em…”

 

Anh ấy không dám tin.

 

Học kỳ này vừa bắt đầu, thành tích của tôi đã tăng vọt.

 

Chưa từng rơi khỏi top năm toàn khối.

 

Chỉ là anh ấy không biết .

 

Cái gọi là mong muốn thi cùng một trường kia .

 

Cho dù anh ấy không làm sai chuyện gì, cũng không thể thành hiện thực.

 

Tôi tuyệt đối sẽ không vì anh ấy mà từ bỏ trường tốt hơn.

 

 

Trở lại văn phòng.

 

Giáo viên đưa bảng điểm cho tôi xem.

 

Người đứng thứ hai lần này thấp hơn tôi hơn chục điểm.

 

“Cố thêm chút nữa, thầy sẽ cố tranh suất tuyển thẳng cho em.”

 

Tôi vui mừng ngẩng đầu.

 

Giáo viên đẩy kính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tam-san/chuong-4.html.]

 

“Nhìn người không rõ cũng bình thường thôi, giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn.

 

“Lên đại học rồi lại chọn cho kỹ.”

 

“Trường top đầu có lẽ vẫn có rác rưởi, nhưng nhìn chung vẫn tốt hơn cấp ba nhiều.”

 

“Thằng nhóc Thẩm Văn Vọng ấy , tâm còn ham chơi, chỉ được cái miệng dỗ người nghe lọt tai.”

 

Có giáo viên trẻ bật cười khẩy.

 

“Cũng không biết mấy học sinh học lại này còn tới trường làm gì.”

 

“Thi ba trăm mấy điểm dạy cỡ nào cũng chỉ ba trăm mấy điểm.”

 

Ba trăm mấy?

 

Trường tôi còn có người chỉ thi được cỡ ba trăm điểm sao ?

 

Tôi kinh ngạc mở to mắt.

 

Giáo viên vỗ vai tôi .

 

“Không cần ngạc nhiên, theo tình hình hiện giờ thì năm nay con bé ấy cũng cỡ này thôi.”

 

“Cố gắng học đi , thầy tin em. Sau này có chuyện gì cứ tìm bọn thầy, bọn thầy chống lưng cho em.”

 

Bản cam kết kia .

 

Bị ném thẳng vào máy hủy giấy.

 

Thậm chí còn chưa qua tay tôi .

 

 

Tôi và Thẩm Văn Vọng chia tay.

 

Nhưng Tần San San cũng không thể thuận lợi lên làm bạn gái chính thức.

 

Giống hệt câu hôm đó Thẩm Văn Vọng nói ngay trước mặt cô ta :

 

“Cô cũng xứng à ?”

 

Tính tình anh ấy thật ra không được xem là tốt .

 

Đối với người không thích, anh ấy luôn chẳng nể nang.

 

Sau khi Tần San San làm lộ mọi chuyện, thái độ của Thẩm Văn Vọng với cô ta thay đổi ch.óng mặt.

 

Càng lúc càng tệ.

 

Tôi thậm chí còn gặp cảnh Thẩm Văn Vọng hất mạnh tay Tần San San ra ngay trong căn tin.

 

“ Tôi bảo đừng bám theo tôi nữa, cô nghe không hiểu tiếng người à ?”

 

“Mẹ nó tôi với cô chỉ là chơi đùa thôi, hiểu không ?”

 

“Muốn quen tôi ? Cô là cái thá gì?”

 

Sau khi buông lời cay nghiệt, anh ấy quay đầu lại nhìn thấy tôi .

 

Khí thế lập tức yếu xuống.

 

Vẻ mặt tức giận cũng thu lại .

 

Dường như muốn tiến tới gần tôi nhưng lại không dám.

 

Tôi liếc Tần San San một cái.

 

Quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ bối rối của cô ta .

 

Nhưng trong lòng tôi chẳng thấy hả hê chút nào.

 

Chỉ cảm thấy ghê tởm.

 

Không lâu sau , tôi nghe nói .

 

Hai người hoàn toàn cắt đứt rồi .

 

Là Tần San San đề nghị.

 

Tần San San thật sự cho rằng chỉ cần tôi với Thẩm Văn Vọng chia tay, cô ta sẽ có thể đường đường chính chính quen anh ấy .

 

Mọi thứ cô ta cho đi , Thẩm Văn Vọng đều nhận hết.

 

Những hành động thân mật anh ấy cũng chẳng từ chối.

 

Nhưng chỉ cần nhắc đến chuyện xác nhận quan hệ, Thẩm Văn Vọng sẽ cười khẩy.

 

“Cô rẻ rúng thế này , tôi sao có thể quen cô được ?”

 

“Soi gương đi được không ?”

 

Hết lần này tới lần khác, Tần San San cuối cùng cũng chịu không nổi, bật khóc tố cáo ngay trước mặt cả lớp.

 

“Anh hôn cũng hôn rồi , sờ cũng sờ rồi , chuyện ngoại tình đâu phải lỗi của một mình tôi .”

 

“Bây giờ anh lại đổ hết lên đầu tôi .”

 

“Chính anh nói thích tôi , muốn ngủ với tôi , giờ lại không chịu nhận…”

 

Rầm…

 

Thẩm Văn Vọng hất tung bàn học.

 

Tiếng động lớn đến mức lớp một bên tôi cũng nghe thấy.

 

Cả tòa nhà dạy học đều yên lặng.

 

Vô số ánh mắt đổ dồn về lớp bốn.

 

Thẩm Văn Vọng nghiêng đầu chống má, cau mày khinh miệt:

 

“Ông đây không nhận đấy, cô làm gì được ? Có giỏi thì đừng mặt dày bám lấy tôi nữa.”

 

Đúng là một màn ch.ó c.ắ.n ch.ó.

 

Nữ sinh từng báo tin cho tôi kể lại cảnh ấy một cách sống động như thật.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...