Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cô ấy nói :
“Xem mà hả hê cực kỳ, tiếc là khi đó không dám quay , không thì quay lại cho cậu xem luôn.”
Tôi :
“Cũng không cần cho tớ xem đâu , ghê lắm.”
…
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc rồi .
Nhưng Tần San San lại không chịu buông tha cho tôi .
Một xấp ảnh bị cô ta lén đặt lên bàn của từng học sinh lớp một.
Trong ảnh là những bộ đồ trước đây Thẩm Văn Vọng từng mua, nằng nặc đòi tôi mặc cho anh ấy xem.
Tôi ngại.
Cuối cùng anh ấy van nài mãi, bảo tôi chỉ cần chụp ảnh gửi là được .
Đồ hầu gái, sườn xám, còn có loại hở eo, hở đùi.
Những tấm ảnh tôi gửi riêng cho anh ấy .
Bây giờ lại xuất hiện trên bàn của tất cả bạn học.
Lúc tôi hoàn toàn không hay biết mà ngồi xuống, mới nhìn rõ dòng chữ trắng đen trên bàn mình .
“Ngoan ngoãn thuần khiết lắm cơ mà? Chụp kiểu ảnh này lại không thấy xấu hổ à ?”
Trong nháy mắt, mặt tôi trắng bệch.
Tôi ngẩng đầu lên.
Tất cả học sinh trong lớp đều hoảng hốt, không ai dám động vào đống ảnh trên bàn.
Cuối cùng, không biết nữ sinh nào là người đầu tiên phản ứng lại , lập tức gom ảnh lên.
Mọi người nhanh ch.óng hiểu ý.
Từng xấp từng xấp được thu lại .
Bỏ vào phong bì.
Rồi đặt lên bàn tôi .
“Không sao đâu Chu Lệnh Hy, bọn tớ chẳng nhìn thấy gì cả.”
Vẻ mặt hoảng loạn của mấy nữ sinh trong lớp vẫn chưa tan, nhưng trong mắt lại bốc lên lửa giận.
“Bọn tớ đi cùng cậu , tìm cô ta tính sổ!”
“Bắt nạt người mà bắt nạt tới tận lớp một rồi !”
Bạn học khác cũng cùng nhau phụ họa:
“ Đúng đấy!”
“Má nó, chủ nhiệm mà biết chắc tức c.h.ế.t.”
“Còn cả thằng khốn kia nữa!”
Ngay lúc cả lớp đang phẫn nộ.
Thẩm Văn Vọng đột nhiên xuất hiện ở cửa sau .
Tóc anh ấy còn rối tung vì chạy quá nhanh.
Ánh mắt khóa c.h.ặ.t trên người tôi , rồi rất nhanh liếc qua chồng ảnh trên bàn.
Anh ấy luống cuống muốn bước vào .
Nhưng lập tức bị mấy nam sinh lớp tôi đẩy ngược ra ngoài.
Một ngọn lửa âm ỉ từ n.g.ự.c cháy thẳng lên cổ họng.
Tôi tức đến muốn khóc .
Nhưng lại không muốn để Thẩm Văn Vọng nhìn thấy dù chỉ một chút yếu đuối.
Tôi từng bước từng bước đi tới trước mặt anh ấy .
Giơ tay lên.
Dùng hết sức tát một cái thật mạnh.
Lòng bàn tay tôi đau rát đến tê dại.
“ Tôi cho anh mặt mũi quá rồi đúng không ?”
…
Từ lớp một tới lớp bốn.
Toàn bộ học sinh ngoài hành lang đều bị cảnh tượng ấy dọa cho sững sờ.
Sau từng ô cửa sổ, những gương mặt quen lẫn không quen đều há hốc miệng.
Hành lang vốn ồn ào bỗng im phăng phắc.
Tiếng tát giòn vang lên rõ mồn một.
Tôi cố gắng kiềm chế giọng nói , giữ bình tĩnh.
“Anh ngoại tình.”
“Còn mặt mũi xin tha thứ.”
“Đồ rác rưởi.”
“Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt lắm đúng không ?”
“Nếu không phải đang năm cuối cấp…”
Tôi nghiến răng, lại dùng hết sức tát thêm một cái.
Khóe môi anh ấy bật m.á.u.
“ Tôi mẹ nó đã không nhịn tới tận bây giờ.”
Thẩm Văn Vọng từng bước lùi
lại
.
Mất sạch mặt mũi trước toàn bộ học sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-san/chuong-5.html.]
Ban đầu anh ấy còn muốn giải thích:
“Ảnh không phải anh đưa cho cô ta , là cô ta lấy điện thoại anh …”
Bị cái tát cắt ngang.
“Anh…”
Lại bị cái tát cắt ngang.
Cuối cùng.
Anh ấy từ bỏ giãy giụa, im lặng chịu hết từng cái tát đáng phải nhận.
Tần San San đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Tôi quay đầu nhìn cô ta .
Tần San San lập tức né tránh ánh mắt, cả người run lên.
Tôi tức đến bật cười .
“Loại người hèn hạ thì tôi gặp nhiều rồi .”
“ Nhưng hèn tới mức này thì đúng là lần đầu thấy.”
“Tần San San à … làm chuyện gì cũng phải trả giá đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm cô ta , mắt không chớp lấy một cái.
“ Tôi sẽ báo cảnh sát.”
Tần San San đột ngột ngẩng đầu, môi run rẩy.
…
Tần San San tìm giáo viên, muốn hòa giải riêng.
Nhưng giáo viên đứng về phía tôi .
Tan học, cô ta đứng chờ ở cửa sau lớp tôi .
Bạn học đi ngang qua cô ta , hoặc là lén c.h.ử.i một câu hoặc chế giễu:
“Thứ tiểu tam.”
Cô ta đứng đó, lảo đảo như sắp ngã.
Không xa phía sau , hai má Thẩm Văn Vọng sưng đỏ, ánh mắt tối sầm.
Vừa thấy tôi đi ra .
Tần San San lập tức tiến lên một bước.
“Xin lỗi !”
“Đều là lỗi của tớ, tớ không nên dụ dỗ bạn trai cậu , càng không nên vì tức quá mà đem ảnh của cậu phát trong lớp!”
Cô ta nói rất nhanh, vừa mở miệng nước mắt đã rơi lã chã.
Khóc đến đáng thương vô cùng.
Người không biết còn tưởng tôi đang ép cô ta đến đường cùng.
Tôi lạnh mặt đi vòng qua.
Lúc đi ngang Thẩm Văn Vọng, ánh mắt vẫn lạnh tanh
Tần San San vẫn bám sát theo tôi .
“Coi như tớ cầu xin cậu được không ?”
“Đừng báo cảnh sát, chúng ta hòa giải riêng được không ? Tớ có tiền, tớ có thể đưa tiền cho cậu , cậu muốn bao nhiêu?”
Tôi không thiếu tiền.
Thấy tôi không phản ứng.
Cô ta nghẹn ngào:
“Thật sự không thể báo cảnh sát được , ba tớ sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tớ mất!”
“Nhà tớ tình hình đặc biệt lắm, xin cậu đó, tớ sẽ đưa hết tiền cho cậu , tớ quỳ xuống dập đầu với cậu được không ?”
Nói rồi , cô ta kéo tay tôi , muốn quỳ xuống.
Tôi bị kéo đến mức buộc phải dừng lại .
Nhưng còn chưa kịp quỳ xuống.
Thẩm Văn Vọng đã một tay kéo cô ta dậy.
Tay còn lại hất phăng bàn tay đang bám c.h.ặ.t lấy tôi .
Biểu cảm lạnh đến đóng băng.
“Ép buộc đạo đức à ?”
“Biết sợ thì ngay từ đầu đừng làm loại chuyện đó.”
Anh ấy cụp mắt, chắn trước mặt tôi .
“Chu Lệnh Hy, em đi trước đi .”
“Không cần quan tâm cô ta , em muốn làm thế nào thì làm thế đó.”
Tôi đứng lại nhìn bọn họ hai giây.
Trong lòng chẳng gợn chút cảm xúc nào.
…
Trong lớp đều có camera giám sát.
Toàn bộ hành động của Tần San San đều bị ghi lại .
Viên cảnh sát đứng bên cạnh với gương mặt nghiêm nghị.
Sắc mặt khó coi nhất là ba cô ta .
Vừa xem camera xong, sắc mặt ông ta đã âm trầm đến đáng sợ.
Ông ta không nói gì.
Nhưng Tần San San lại sợ đến run cầm cập.
Chaporia
Bình Luận (0)