Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Vi Vi, đừng sợ, có anh ở đây rồi , anh sẽ giúp em, em nhất định có thể rời khỏi nơi này .”
“Xin anh , anh Hứa, cầu xin anh hãy mang em đi , mang em đi đi .”
Tôi gục đầu trong lòng Hứa Minh Trạch tha thiết khẩn cầu, hai cánh tay ghì c.h.ặ.t lấy cổ anh không chịu buông, cơ thể dán c.h.ặ.t vào người anh .
Vào giây phút này , tôi thừa nhận bản thân mình thật hèn hạ, để có thể thoát khỏi nơi đây, tôi đã lợi dụng tình cảm của anh Hứa dành cho tôi .
“Anh hứa với em, chúng ta nhất định sẽ rời khỏi nơi này .”
Anh muốn nói chuyện rõ ràng với bố tôi , còn Lục Xuyên Tễ thì gầm lên bảo anh hãy buông tôi ra .
Anh định giao tôi cho Hứa tiểu muội chăm sóc, nhưng tôi lại càng ôm c.h.ặ.t lấy eo anh không chịu rời xa.
Hiện tại ngoại trừ việc tin tưởng Hứa Minh Trạch có thể mang tôi đi ra , tôi chẳng muốn tin tưởng bất kỳ một ai khác nữa cả.
Đặc biệt là Lục Xuyên Tễ vẫn đang nhìn chằm chằm đầy vẻ hổ báo ở bên cạnh.
Hứa Minh Trạch khẽ thở dài một tiếng, trực tiếp bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa, rảo bước đi theo bố tôi vào trong phòng sách.
Vừa ngồi xuống, anh liền đi thẳng vào chủ đề chính, lịch sự nhưng vô cùng kiên định nói với bố tôi rằng hai chúng tôi đã ở bên nhau rồi , khẩn cầu bố tôi hãy yên tâm giao phó tôi cho anh chăm sóc.
Tôi cứ thế ngồi trên đùi anh , giấu nhẹm toàn bộ cơ thể mình vào trong vòm ng/ực anh .
Cảnh tượng này nhìn qua thật sự có phần nực cười .
Một người đàn ông đang ôm một người phụ nữ, rồi dõng dạc tuyên bố với bố của cô ấy rằng mình đang theo đuổi cô ấy , muốn mang cô ấy đi .
Cũng may là bố tôi và Hứa Minh Trạch đã quen biết nhau nhiều năm, nên ông không trực tiếp đ.á.n.h đuổi người ta ra khỏi nhà.
Giọng nói của anh trầm thấp và đầy nội lực, đối mặt với sự làm khó dễ của bố tôi vẫn không hề kiêu ngạo cũng chẳng hề tự ti, lời lẽ vô cùng khẩn thiết, bày tỏ trọn vẹn chân tình.
Hóa ra , Bác sĩ Vương là do một tay Hứa Minh Trạch đích thân đến tận cửa cầu xin về cho tôi .
Thảo nào ngay từ đầu tôi đã lấy làm lạ, một vị thái sơn bắc đấu trong ngành như vậy , sao có thể bằng lòng tiếp nhận một bệnh nhân nhỏ bé vô danh như tôi , mà chi phí thu lại còn chẳng đáng là bao.
Hứa Minh Trạch thực sự là một người đàn ông quá tốt , một người xuất sắc đến nhường ấy , tôi không xứng.
Kể từ khi tôi xảy ra chuyện đến nay, bố tôi lúc nào cũng đau đáu lo lắng cho chuyện chung thân đại sự của tôi .
Giờ đây lại có một người biết rõ ngọn ngành gốc rễ, gia thế lẫn phẩm hạnh diện mạo đều thuộc hàng thượng thừa trong giới tinh anh xã hội, lại còn thành tâm thành ý theo đuổi tôi như vậy , bảo sao ông không động lòng cho được .
Thậm chí người đàn ông này còn cam kết rằng, nếu sau này kết hôn, anh sẽ sang tên toàn bộ tài sản của mình cho tôi đứng tên.
Để hai vợ chồng họ hoàn toàn yên tâm, anh còn đề xuất mỗi ngày nhất định sẽ đưa tôi quay về nhà ăn một bữa cơm.
Hứa Minh Trạch đã mang tôi đi , bế tôi đi ngay trước mặt Lục Xuyên Tễ.
Nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng xen lẫn không thể tin nổi của anh ta , trong lòng tôi vậy mà lại nhen nhóm lên một tia kh/oái c/ảm trả thù đầy tội lỗi .
Nhưng rồi lại cảm thấy vô cùng bi ai, chuyện đã đến nước này rồi mà anh ta vẫn khăng khăng không chịu hé răng nửa lời với bố tôi và dì Lục, cứ thế trốn chui trốn lủi trong cái vỏ bọc mang tên “ anh trai”, mặc cho giông bão bủa vây bên ngoài cũng chẳng chịu lung lay.
Hứa tiểu muội chủ động xung phong làm tài xế, nhường lại hàng ghế sau cho tôi và Hứa Minh Trạch, nhưng anh chỉ dịu dàng bảo tôi hãy ngủ một giấc thật ngon trước đã , đừng nghĩ ngợi bất cứ điều gì cả.
Đến khi tôi tỉnh giấc thì Hứa tiểu muội đã quay trở lại trường học, trong phòng tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính đang khẽ lay động.
“Vi Vi, em đã thấy khá hơn chút nào chưa ?”
Hứa Minh Trạch gập máy tính lại , bật ngọn đèn ở đầu giường lên, rồi đưa tay sờ lên trán tôi .
“Em…”
“Buổi chiều em bị sốt đấy, giờ trông có vẻ đỡ hơn nhiều rồi , dậy ăn chút gì đi em, anh đi hâm nóng lại cho.”
“Anh Hứa, em…”
Nhìn thấy anh chuẩn bị cất bước đi ra khỏi phòng khách phụ, tôi buộc phải lên tiếng gọi anh lại .
“Anh Hứa, đợi
sau
khi em tìm
được
phòng trọ
rồi
, em sẽ lập tức dọn
đi
ngay ạ, cảm ơn
anh
đã
cưu mang em trong suốt thời gian qua.
”
“Vi Vi, giữa anh và em, không cần phải nói lời cảm ơn.”
Anh thong dong tự tại nhìn tôi , ánh mắt trong trẻo tựa ánh trăng rằm, dường như đang chờ đợi tôi nói ra câu chữ mà tôi đang muốn nói nhất trong lòng.
“Anh Hứa, em, em xin lỗi , em…”
Nói đến đây, tôi đột nhiên khóc nấc lên, không thể thốt thêm được một lời nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang/chuong-14.html.]
Hứa Minh Trạch bỗng nhiên khẽ mỉm cười , anh bước tới ôm nhẹ lấy tôi , trầm giọng nói :
“Vi Vi, em không cần phải cảm thấy hổ thẹn hay tội lỗi đâu , giúp đỡ em là điều anh hoàn toàn tự nguyện.”
“Nếu em cảm thấy em đang lợi dụng anh để đạt được mục đích, vậy thì anh chẳng phải cũng như vậy sao .”
“Anh lợi dụng lòng yêu thương con gái tha thiết của bác Lăng, lợi dụng sự nôn nóng muốn thoát khỏi hiện trạng của em để bày tỏ lòng mình trước mặt em và bác Lăng.
Vừa khiến bác Lăng công nhận anh , vừa khiến em hiểu thấu được tâm can của anh .”
“Cho nên, Vi Vi à , so với em thì anh cũng chẳng cao thượng hơn được bao nhiêu đâu .”
Anh nhẹ nhàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi :
“Biết đâu chừng, chúng ta lại là một đôi trời sinh ấy chứ.”
“Vậy thì, Vi Vi, xin em hãy cứ tùy ý lợi dụng anh đi .
Lợi dụng anh để bước ra khỏi căn bệnh trầm cảm này , lợi dụng anh để thoát khỏi Lục Xuyên Tễ, thậm chí dùng anh để trả thù anh ta cũng đều được hết.
Hãy cứ để anh cảm thấy rằng em đang cần đến anh , đang ỷ lại vào anh đi .
Nếu như cuối cùng em lại nuôi dưỡng được cái thói quen này , thì đối với anh mà nói , đó chính là sự may mắn tột cùng rồi .”
“Được rồi , đừng khóc nữa nào, còn khóc tiếp là anh Hứa cũng phải khóc theo luôn đấy, dậy ăn cơm thôi em.”
Cánh cửa được khép lại , tôi trốn mình trong chăn khóc không thành tiếng.
Tại sao , tôi lại gặp được Hứa Minh Trạch trong một hoàn cảnh như thế này cơ chứ.
Cập nhật ngày 21/7
Bất kể là tôi muốn dọn ra ngoài ở riêng hay là muốn ở ký túc xá trường, Hứa Minh Trạch đều dùng chiêu bốn lạng đẩy nghìn cân, dứt khoát bác bỏ hết thảy một cách vô cùng khéo léo.
“Vi Vi, anh đã hứa với bác trai bác gái là sẽ chăm sóc cho em rồi , nếu em không ở đây thì anh biết ăn nói thế nào với hai bác bây giờ?”
“Vi Vi, ngày thường anh phải đi làm , cuối tuần lại phải đi học, ngày nào cũng muốn đưa em về nhà ăn cơm, em cứ coi như đáng thương cho anh Hứa đi , đừng bắt anh ấy phải bôn ba chạy vầy chạy vợi nữa được không .”
“Vi Vi, Đào Đào định dọn đến đây ở cùng với em đấy.”
……
Vốn dĩ cảnh nam đơn nữ chiếc sống chung dưới một mái nhà, dẫu có đôi chút bất tiện nhưng lại chẳng hề khiến người ta cảm thấy gượng gạo.
Hứa Minh Trạch luôn chăm sóc chu đáo cho cảm xúc của tôi , chưa bao giờ làm ra bất kỳ hành động nào khiến người ta phải hiểu lầm.
Nhưng từ khi Hứa tiểu muội dọn đến đây, mỗi ngày tôi đều phải đỏ mặt đến hai ba bận.
Ngặt nỗi cô nhóc lại bắt thấu được cái tính khí của tôi , lần nào cũng dỗ dành làm cho tôi vui vẻ đến nở hoa trong lòng.
Thời gian trôi qua lâu dần, chính bản thân tôi cũng chẳng phân biệt rõ được là do những lý do Hứa Minh Trạch đưa ra quá đỗi thuyết phục, hay là do chính thâm tâm tôi không muốn rời đi nữa.
Nơi này quá tốt , tốt đến mức đã trở thành một bến đỗ bình yên để tôi trốn tránh hiện thực tàn nhẫn bên ngoài.
Được sưởi ấm, được vui vẻ, dường như mặc cho thế giới ngoài kia có xảy ra trời đất quay cuồng đi chăng nữa, thì nơi đây vẫn luôn thắp sáng một ngọn đèn chờ đợi tôi trở về.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đông qua xuân tới.
Một ngày nọ sau bữa cơm tối, Hứa Minh Trạch đang ở trong bếp rửa bát, điện thoại của anh đặt trên ghế sofa cứ liên tục rung lên bần bật.
Đào Đào thì đã đi tắm rồi , tôi bèn thuận tay định cầm điện thoại mang vào bếp đưa cho anh .
Điện thoại vừa vừa tới tay thì tiếng rung cũng vừa vặn dừng lại , thông báo tin nhắn hiển thị trên màn hình khóa khiến tôi bỗng chốc ngẩn ngơ người ra .
Cái ảnh đại diện này ?
Là do chính tay tôi chụp, rồi gửi cho một người , người đó cảm thấy đẹp nên đã lấy làm ảnh đại diện.
Tôi do dự một lát rồi rút điện thoại của mình ra , gửi vào trong danh sách bạn bè cho tài khoản mang tên “Đại ca tốt bụng” một câu hỏi:
“Anh có đó không ?”
Chiếc điện thoại đặt trên ghế sofa ngay tức khắc nhảy ra một dòng thông báo tin nhắn:
“Anh có đó không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)