Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Còn có một cái ảnh đại diện giống hệt như tôi vậy , nhưng cái tên hiển thị lại là Miêu Nhi.”
Tôi không tin vào tà môn cái kiểu này nên lại nhắn thêm mấy tin nữa, hỏi han tình hình dạo này của anh ta ra sao .
Chiếc điện thoại kia liền bám sát nút phía sau mà “ sao chép” hiển thị ra y ch.óc.
Tôi không dám tin vào mắt mình nữa, vội đặt chiếc điện thoại về lại vị trí cũ, lẳng lặng đi về phòng của mình .
Mấy bận suýt chút nữa là không cầm nổi chiếc điện thoại của bản thân , run rẩy lật tìm ra tài khoản WeChat của Hứa Minh Trạch, cùng với số điện thoại liên lạc của anh .
Đến ngày khai giảng tôi mới biết được rằng số điện thoại của anh có phân chia ra làm số công việc và số cá nhân, nhưng tài khoản WeChat của anh vậy mà cũng có phân chia ra làm tài khoản lớn và tài khoản nhỏ, ai mà ngờ được là tôi lại kết bạn với cả hai tài khoản này cơ chứ.
Quả nhiên sau khi tìm kiếm, hai số điện thoại lần lượt tương ứng với hai tài khoản WeChat khác nhau .
Trách không được vị ân nhân tốt bụng này kể từ sau khi học nghiên cứu sinh thì dần dần không còn liên lạc được nữa.
Trách không được Hứa Minh Trạch đối với những sở thích, bệnh trạng, tính khí của tôi , ngay từ đầu đã rõ như lòng bàn tay.
Vào khoảnh khắc này , mặc dù tôi mới chính là kẻ bị “thiết kế vào tròng”, thế nhưng trong lòng lại chẳng hề cảm thấy chút phẫn nộ nào vì bị “trêu đùa”, mà đọng lại duy nhất chỉ có niềm xót thương vô hạn dành cho anh .
Tôi đâu phải là kẻ sắt đá vô tình, đứng dưới góc độ của một người đứng xem mà nói , anh đã làm cho tôi quá nhiều điều rồi .
Cứ lặng thầm đối xử tốt với một người mà không mưu cầu bất kỳ sự báo đáp nào như vậy , liệu có thật sự xứng đáng hay không ?
Tôi còn chưa từng cho anh bất kỳ một lời phản hồi nào cơ mà!
Tôi ghé tai sát vào cửa phòng để lắng nghe động tĩnh ngoài phòng khách, sau khi tiếng bước chân trầm nặng vang lên, qua vài giây sau , điện thoại của tôi nhận được một tin nhắn.
“Xin lỗi em nhé, dạo này nhiệm vụ học tập nặng nề quá, anh không mấy khi xem WeChat, có điều xem giọng điệu nhắn tin này của em thì có vẻ như em hồi phục khá tốt rồi đấy, xin chúc mừng em nhé!”
Rõ ràng là đang ở chung dưới một mái nhà, hai con người chỉ cách nhau có đúng một cánh cửa, vậy mà lại cứ phải giả vờ như không biết đến sự tồn tại của đối phương, trò chuyện với nhau mấy chục tin nhắn bằng một giọng điệu vừa thân thuộc lại vừa cố tỏ ra xa cách.
Tôi nói dạo này mình bị mất ngủ, ngủ không được ngon giấc, anh bèn gợi ý cho tôi trước khi đi ngủ nên ngâm chân một chút.
Tôi nhắn lại :
“Vâng ạ.”
Phía bên kia không còn gửi tin nhắn tới nữa.
Lát sau , có tiếng gõ cửa vang lên, Hứa Minh Trạch bưng một ly sữa nóng đứng ở cửa phòng:
“Vi Vi, Đào Đào nói dạo này nó hơi bị mất ngủ, anh tiện tay pha nhiều sữa nóng một chút, em cũng uống một ly đi nhé, buổi tối ngủ cho ngon giấc.”
“Cảm ơn anh .”
Tôi đón lấy ly sữa, ngay trước mặt anh mà cầm điện thoại lên chụp ảnh rồi gửi tin nhắn đi , kèm theo dòng trạng thái:
“Oa, hạnh phúc quá đi mất thôi, vừa mới có người đưa cho em một ly sữa nóng này .”
Hứa Minh Trạch bình thản liếc nhìn chiếc điện thoại của anh một cái, rồi ngẩng đầu mỉm cười với tôi :
“Vi Vi, không còn sớm nữa đâu , em ngủ sớm đi nhé.”
“Anh cũng vậy ạ.”
Tôi từ từ khép cánh cửa phòng lại , ghé mắt qua khe cửa lén nhìn ra ngoài, anh vừa bước đi vừa cúi đầu bấm điện thoại gửi tin nhắn.
Điện thoại của tôi khẽ rung lên hai tiếng:
“Người đó nói không chừng là đang rất quan tâm đến em đấy.”
Tôi trả lời:
“Anh ấy đối xử với em rất tốt , nhắc mới nhớ căn bệnh trầm cảm này cũng là nhờ có anh ấy giúp đỡ mới chữa khỏi đấy chứ, anh ấy còn nói anh ấy thích em nữa cơ.”
Thế rồi tôi bèn nhắn tin mang tính chất dò xét hỏi anh ta :
“Anh nói xem em có nên ở bên cạnh anh ấy không ?”
Phía đối diện im hơi lặng tiếng rất lâu không thấy trả lời lại , ngay vào khoảnh khắc tôi cứ ngỡ là anh ta sẽ không trả lời nữa, vừa mới nằm xuống giường thì điện thoại đột nhiên nhảy ra một tin nhắn.
Đó là một đoạn tin nhắn rất dài.
“Xin lỗi em nhé, vừa rồi anh bận chút việc, anh nghĩ rằng việc ở bên cạnh một người không phải là vì sự cảm động hay là vì cảm giác tội lỗi , lỗi lầm, mà là vì em thích người đó, em muốn ở bên cạnh người đó, thế là đủ rồi .
Chuyện tình cảm
ấy
mà,
không
nên pha tạp quá nhiều thứ bên ngoài
vào
làm
gì, tính toán chi li quá nhiều thì ngược
lại
sẽ chỉ chịu thiệt thòi mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang/chuong-15.html.]
Cho nên, cứ thuận theo tiếng gọi con tim em mà làm , em thích người ta thì ở bên người ta , không thích người ta thì đừng phản hồi lại là được rồi .
Nếu như em cảm thấy người ta đối xử tốt với em, mà trong lòng em lại cứ khăng khăng muốn báo đáp, nhưng lại chẳng biết phải báo đáp bằng cách nào, vậy thì tại sao không thử đến thẳng thắn trò chuyện với người ta một phen xem sao ?
Biết đâu người ta là toàn tâm toàn ý đối tốt với em mà không mưu cầu báo đáp thì sao , em cũng chẳng cần phải quá đỗi đắn đo dằn vặt làm gì, ngày sau nếu em có công thành danh toại, bay cao bay xa thì xin đừng quên kéo người ta lên một tay là được .”
Phía cuối đoạn tin nhắn còn kèm theo một cái biểu tượng mặt cười gian vô cùng hài hước.
Cứ lật đi lật lại đọc đoạn tin nhắn này đến mấy bận liền, càng đọc tôi lại càng cảm thấy xót xa nghẹn ngào trong lòng, hốc mắt không kiềm chế nổi mà khẽ nóng lên, chớp chớp mắt một cái, một giọt nước mắt suýt chút nữa là lăn dài xuống má.
Hứa Minh Trạch ơi là Hứa Minh Trạch, trên đời này sao lại có thể tồn tại một người đàn ông tốt đến nhường này cơ chứ, tốt đến mức khiến người ta chẳng nỡ lòng nào đi vấy bẩn.
Tôi lau khô giọt nước mắt, trên màn hình điện thoại cứ xóa rồi lại viết , viết rồi lại xóa, cuối cùng chỉ gửi đi vỏn vẹn một câu:
“Cảm ơn lời khuyên của anh nhé, em sẽ nhìn nhận lại thật kỹ càng nội tâm của chính mình .”
Mãi một lúc lâu sau , phía bên kia mới chỉ trả lời lại đúng một chữ:
“Được.”
Tôi trùm chăn kín đầu ôm lấy chiếc điện thoại vừa khóc vừa cười , chẳng biết là đang khóc vì điều gì, cũng chẳng rõ là đang cười vì cái chi nữa.
Lấy thế cờ tương tư của anh , để phá tan trận đồ trầm cảm của em.
Ở trường học những lúc đông người , Hứa Minh Trạch sẽ gọi lớn:
“Sư tỷ!
Sư đệ muốn …”
“Anh cái gì cũng đừng có mà muốn .”
Mặc dù vẻ mặt của anh vô cùng đứng đắn, thế nhưng tôi cứ luôn có cảm giác là anh đang cố tình làm như vậy vậy .
Bởi vì có một lần tôi vô tình bắt gặp Lục Xuyên Tễ và Bạch Duyệt Duyệt, hai người họ đang nắm tay nhau đi từ phía đối diện lại gần.
Rõ ràng là đã luôn tự khuyên nhủ bản thân mình phải buông bỏ đi thôi, thế nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy , l.ồ.ng ng/ực tôi vẫn cứ thắt lại từng cơn đau nhói đầy khó chịu.
Lúc đó Hứa Minh Trạch đang rảo bước đi ngay bên cạnh tôi , ngay giữa thanh thiên bạch nhật trước bàn dân thiên hạ, anh đột nhiên bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa:
“Vi Vi, dưới đất có vũng nước kìa, cẩn thận kẻo trơn trượt chân em nhé.”
Màn “phô diễn tình cảm” lộ liễu mười mươi này , hứng trọn những ánh mắt hoặc là trêu chọc hoặc là ngưỡng mộ của mọi người xung quanh, tôi tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, đành phải giấu nhẹm khuôn mặt của mình vào trong vách áo khoác của anh .
Anh bật cười lên đầy vẻ vui sướng, l.ồ.ng ng/ực khẽ rung động theo từng nhịp thở, kéo theo đó là làm cho khuôn mặt tôi lại càng thêm phần nóng bừng lên.
Đợi đi được chừng mười mấy bước chân, anh mới dừng lại , vừa cười vừa hỏi một câu:
“Sư tỷ ơi, mặt chị còn đỏ nữa không thế?
Nếu như vẫn còn đỏ thì sư đệ đây vẫn có thể bế chị đi thêm một đoạn đường nữa đấy nhé.”
“Không đỏ nữa, không đỏ nữa rồi , em tự đi được mà.”
Tôi xua tay lia lịa, giống như một con chim cút nhỏ nhảy tót từ trên người anh xuống đất.
“Thế thì thật là đáng tiếc quá đi mất thôi!”
Anh giả vờ giả vịt mà thở dài một tiếng tiếc nuối.
Tôi lấy tay che mặt, rảo bước chạy thật nhanh ra xa, ngặt nỗi anh vẫn cứ không chịu buông tha mà gọi với theo tôi , giọng nói trầm thấp vô cùng lọt tai:
“Sư tỷ ơi, đừng chạy nhanh thế chứ, đợi sư đệ với nào.”
Đợi cái đầu khỉ mốc nhà anh ấy !
Về sau , tôi không còn đụng mặt bọn họ nữa.
Tôi biết , Lục Xuyên Tễ đang tìm mọi cách để né tránh tôi , còn phần lớn thời gian rảnh rỗi của tôi thì đều bị Hứa Minh Trạch đeo bám lấy mất rồi .
Ở bên cạnh anh , tôi rất khó có cơ hội để rơi vào trạng thái tâm trạng tồi tệ, anh dường như hoàn toàn chẳng muốn cho tôi lấy một cơ hội để buồn bã như vậy .
Chuyện Lục và Bạch trở thành người yêu của nhau đã bị người ta đăng tải lên trên mạng nội bộ của trường học, dù sao thì thầy Lục cũng là nam thần học đường được công chúng công nhận mà.
Thế nhưng khi tôi nghe thấy tin này thì vậy mà lại chỉ cảm thấy thật đáng thương và nực cười làm sao , cười cho chính bản thân mình , mà cũng thương hại cho chính bản thân mình , tình cảm suốt 20 năm trời ròng rã trong mắt một số người thì ra cũng chẳng qua chỉ có bấy nhiêu thôi.
Tôi và họ, chẳng qua cũng chỉ là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau nữa mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)