Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Anh ta gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu:

 

“ Tôi sẽ không quản chuyện đời tư của cô."

 

Qua một lúc, anh ta lại hỏi:

 

“ Tôi là người thứ mấy?"

 

“Đầu tiên đầu tiên," tôi vội vàng nói , “ Tôi mới chỉ kết hôn với một mình anh thôi."

 

Anh ta “Ừm" một tiếng, nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế ngồi , không nói thêm lời nào nữa.

 

7

 

Khi tôi và Kỷ Tư Viễn quay về nhà anh ta , Kỷ Kim An đang đứng ở cửa đợi chúng tôi .

 

Con bé vẻ mặt hân hoan chạy tới.

 

Kỷ Tư Viễn ngồi xổm người xuống định bế con bé lên.

 

Con bé vòng qua người anh ta , chạy thẳng về phía tôi .

 

“Mẹ ơi, con lo cho mẹ quá."

 

Kỷ Tư Viễn:

 

...

 

Anh ta đứng dậy một cách không mấy bận tâm, giữa lông mày mang theo một tia không thể tin nổi.

 

Nơi này là một căn biệt thự ba tầng, quản gia dặn dò tôi nói rằng, tất cả các nơi trong nhà đều có thể đi đến, ngoại trừ căn phòng nằm sát góc ở tầng hai.

 

Trong lòng tôi thoắt cái đã bổ não ra một vở kịch lớn.

 

Căn phòng đó không phải là có liên quan đến mẹ của An An đấy chứ, Kỷ Tư Viễn đã phải chịu tổn thương tình cảm gì sao ?

 

Nhưng tôi vạn lần không dám hỏi thành tiếng.

 

Người biết được bí mật thường sống không được thọ cho lắm.

 

Nói đi cũng phải nói lại , Kỷ Tư Viễn không hổ là một ông chủ lớn, bất kể làm việc gì cũng đều ngay ngắn trật tự, ngay cả việc ăn cơm trên bàn cũng khống chế thời gian trong vòng mười lăm phút.

 

Tôi vốn dĩ đang kể chuyện cười cho An An nghe , anh ta đột nhiên ho khan hai tiếng.

 

Tôi đang kể đến đoạn cao trào, không thèm để ý đến anh ta .

 

Anh ta lại ho khan hai tiếng nữa.

 

Tôi nhịn không được :

 

“Anh bị cảm à ?"

 

Anh ta cụp mi nhìn lướt qua cái bát của tôi một cái:

 

“Cô còn dư năm phút thời gian ăn cơm."

 

“..."

 

Ăn cơm xong, An An đang học lớp piano, tôi chạy ra ngoài đi dạo hai vòng.

 

Vừa đi dạo vừa nghe nhạc, thỉnh thoảng lại xem số dư trong tài khoản.

 

Hậu quả của việc đi quá xa chính là, tôi bị lạc đường rồi ...

 

Mà lúc này trời sắc đã dần tối, xung quanh bị bóng tối và sự tĩnh mịch bao trùm, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng kêu giống ch.ó lại giống sói.

 

Tôi bất đắc dĩ phải gọi điện thoại cho Kỷ Tư Viễn, nhưng lại có chút khó mở lời:

 

“Cái đó..."

 

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lành lạnh lại vô cớ khiến người ta an lòng của anh ta :

 

“Vẫn đang họp, có chuyện gì thế?"

 

Tôi cười trừ:

 

“ Tôi vừa ra ngoài đi dạo một chút, khu biệt thự này khá là lớn nhỉ."

 

Anh ta khựng lại một chút:

 

“Ừm, đúng vậy ."

 

Tôi đã nhận ra sự ứng phó qua loa của anh ta :

 

“Cái đó, chính là..."

 

“...

 

Cô không phải là, bị lạc đường rồi đấy chứ?"

 

Anh ta khẽ mỉm cười , có chút bất ngờ:

 

“Xin lỗi , là tôi chưa cân nhắc chu toàn ."

 

Tôi cười gượng gạo:

 

“Đâu có đâu có ."

 

Sau này , chính anh ta là người đích thân đến tìm tôi .

 

Thậm chí còn mang cho tôi một viên kẹo nữa.

 

Viên kẹo này không phải ngày thường dùng để dỗ dành An An sao ?

 

Tôi đang vội quay về, cũng không suy nghĩ nhiều.

 

8

 

Tôi quá mệt mỏi, đợi sau khi bảo mẫu dọn dẹp xong phòng ốc là chuẩn bị đi ngủ luôn.

 

Nhưng vấn đề đến rồi , dưới sự chú ý của An An, tôi không thể nào ngủ riêng phòng với Kỷ Tư Viễn được .

 

Thế là tôi chuẩn bị đến phòng anh ta để thương lượng một chút.

 

Nhưng tôi không ngờ tới anh ta vừa mới tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, những giọt nước trượt dài theo vòm ng/ực trần 🔞 rỉ xuống bên dưới .

 

Vóc dáng của ba kim chủ hóa ra cũng không tệ nha.

 

Kỷ Tư Viễn lạnh lùng nói :

 

“Nhắm mắt cô lại ."

 

Tôi :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-ket-hon-chop-nhoang-voi-tong-tai-mang-theo-con/chuong-4.html.]

 

“Dáng người không tệ, à không phải , tôi cái gì cũng không nhìn thấy hết."

 

Mặt tôi nóng bừng lên, vừa đóng cửa lại , liền đối diện với một đôi mắt to tròn đầy tò mò.

 

Kỷ Kim An bạn nhỏ đang uống sữa:

 

“Mẹ ơi, mẹ không ngủ cùng ba sao ?

 

Nhưng trong sách có nói vợ chồng đều sẽ ngủ chung với nhau mà."

 

Tôi lau một vốc mồ hôi hột, thầm nghĩ bạn nhỏ này thật là khó xoay xở quá đi mất.

 

“Dĩ nhiên rồi , mẹ chỉ là đi vệ sinh thôi, đợi ba con sưởi ấm chăn cái đã ."

 

Con bé quay đầu cái liền hét lớn về phía Kỷ Tư Viễn:

 

“Ba ơi, ba có thể nhanh ch.óng sưởi ấm chăn cho mẹ được không , mẹ buồn ngủ lắm rồi kìa."

 

“..."

 

Tôi sắp “cảm động" đến mức phát khóc luôn rồi .

 

Đúng là con gái ngoan của mẹ mà.

 

Đợi khi tôi từ nhà vệ sinh quay trở lại , liền thấy Kỷ Tư Viễn đã nằm trên giường với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc nữa rồi .

 

Bản thân anh ta có ngoại hình tuấn tú, sau khi cởi bỏ bộ vest ra thì không còn cái vẻ lạnh lùng của ban ngày nữa, rụt rè ở trong chăn càng giống như một cô vợ nhỏ đang đợi được sủng hạnh vậy .

 

Mà Kỷ Kim An bạn nhỏ mới có 5 tuổi, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh Kỷ Tư Viễn cho tôi .

 

“Mẹ ơi, mẹ ngủ ở đây này ."

 

Tim tôi đột nhiên đập nhanh hơn một chút.

 

Kỷ Tư Viễn không thành tiếng nói một câu:

 

“Cứ giả vờ trước đã ."

 

Giả vờ trước ...

 

Anh thật là yên tâm về tôi quá đi mà...

 

Tôi mà hóa thú lên thì đến chính tôi còn sợ ấy chứ.

 

Tôi cố tỏ ra bình thản nằm xuống bên cạnh anh ta .

 

Do tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ, làn da trần trụi chạm vào cánh tay ấm áp của anh ta , trong một khoảnh khắc có một luồng cảm giác tê dại đ.á.n.h thẳng vào sâu trong lòng.

 

An An mãn nguyện rời khỏi căn phòng.

 

Tôi vừa cử động một cái liền chạm vào đùi của Kỷ Tư Viễn.

 

Ánh mắt anh ta kinh hãi, có chút hoảng loạn nhìn về phía tôi :

 

“Cô, cô đừng có động lung tung."

 

Lúc này tôi mới chú ý tới, từ cổ đến tận mang tai của anh ta đều đã đỏ bừng lên rồi , anh ta mất tự nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác:

 

“Ngày mai bảo người ta đổi cho cô chiếc váy ngủ khác."

 

Tôi cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện cổ áo có hơi rộng, mà cái lúc động đậy lung tung vừa rồi ...

 

Tôi rón rén quay trở về phòng của mình .

 

9

 

Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6.

 

Trường mầm non tổ chức hoạt động tương tác giữa cha mẹ và con cái.

 

Cha mẹ và con cái ba người cứ hai người một cặp vận chuyển bóng, không được dùng tay, chỉ được dùng đầu đối đầu để đỡ bóng, đội nào tốn ít thời gian hơn thì giành chiến thắng.

 

Ngày hôm nay, Kỷ Tư Viễn cũng đến.

 

Anh ta đặc biệt thay một bộ quần áo thường phục, nhìn giống như một thanh niên tràn đầy sức sống vậy .

 

Cha mẹ của tất cả các bạn nhỏ đều đã đến đông đủ, đến lượt Kỷ Kim An, đôi mắt nhỏ của con bé liếc nhìn tôi một cái.

 

Tôi trước đây từng nói với con bé, ở trường học, thân phận của tôi chỉ là cô giáo của con bé thôi.

 

Tôi đã nhìn thấy sự mong đợi trong ánh mắt của con bé.

 

Thế là tôi bước đến bên cạnh con bé:

 

“Hôm nay cô giáo Liễu Nhược xin nghỉ phép với trường mầm non rồi , hôm nay cô chỉ làm mẹ của con thôi."

 

Con bé lập tức cười cong cả mắt, còn mạnh miệng hứa hẹn rằng, đợi khi con bé lớn lên sẽ đưa tôi đi ngồi tên lửa vũ trụ.

 

Khi trò chơi bắt đầu, do Kỷ Tư Viễn quá cao, lúc anh ta và Kỷ Kim An vận chuyển bóng, chỉ có thể bế con bé lên để đầu đối đầu đỡ bóng đi qua.

 

Mà đến lượt tôi ... quả bóng bị kẹp cứ thế rơi xuống suốt.

 

Anh ta khẽ thở dốc một hơi :

 

“Hay là, tôi cũng bế cô một cái nhé?"

 

Mấy cô giáo có mối quan hệ tốt với tôi ở phía sau liền hò hét cổ vũ:

 

“Bế cái gì chứ, trực tiếp hôn một cái đi ."

 

Có mấy vị phụ huynh xem náo nhiệt không chê chuyện lớn:

 

“Hôn một cái đi , trực tiếp trao giải nhất cho gia đình anh chị luôn."

 

Mọi người thì hiểu cái gì chứ?

 

Ba kim chủ là người tôi có thể tùy tiện hôn được sao ?

 

Cảnh tượng này giống hệt như hồi nhỏ bị cha mẹ gọi ra biểu diễn văn nghệ trước mặt họ hàng vậy .

 

Tôi gánh chịu áp lực lớn, mấy lần tông vào đầu Kỷ Tư Viễn.

 

Lần cuối cùng, đột nhiên lòng bàn chân trượt một cái, ngã nhào vào lòng anh ta .

 

Yết hầu anh ta khẽ chuyển động, bật cười một tiếng:

 

“Phải mua bảo hiểm cho cái đầu này mới được rồi ."

 

Tôi nhe răng:

 

“Cười cái gì mà cười , nhanh lên đi chứ."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...