Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Anh ta oán trách một tiếng:

 

“Hung dữ với tôi làm gì chứ, tôi đã rất cố gắng rồi mà."

 

“..."

 

10

 

Khi lại có thêm 1 triệu tệ được chuyển vào tài khoản, tôi đột nhiên có ham muốn tiêu tiền.

 

Những ngày gần đây, việc ăn mặc ở của tôi đều do Kỷ Tư Viễn chi trả, số tiền trong tay không tiêu ra được , liền biến thành một chuỗi con số .

 

Thế là tôi gọi điện thoại cho cô bạn thân :

 

“Mày có biết làm thế nào để tiêu tiền đi không ?"

 

Bạn thân câm nín một hồi:

 

“Đầu óc mày bị chập mạch rồi à ?"

 

Nó cúp máy của tôi luôn.

 

Tôi lại gọi điện qua đó:

 

“Tao nói nghiêm túc đấy."

 

Nó suy nghĩ một chút:

 

“Mày đến quán bar nhà tao đợi tao đi ."

 

Thế là tôi xin phép Kỷ Tư Viễn, tối nay sẽ về muộn một chút.

 

Anh ta thuận miệng hỏi thêm một câu:

 

“Làm gì thế."

 

Tôi tùy tiện lừa gạt một câu:

 

“Đi làm đẹp ạ."

 

Đã rất lâu rồi tôi không đến quán bar, giữa chốn đèn xanh rượu đỏ, có mấy cô nàng nóng bỏng đang uốn éo vòng eo gợi cảm.

 

Tôi đến địa điểm đã hẹn trước , mới phát hiện ra có mười anh chàng người mẫu có cơ bụng đang đợi tôi .

 

Tôi theo bản năng cho rằng bọn họ tìm nhầm người rồi :

 

“Các anh nhận nhầm người rồi phải không ?"

 

Một anh chàng người mẫu giọng nói rất quyến rũ:

 

“Chị gái à , tụi em đã đợi chị rất lâu rồi đó."

 

Một anh chàng người mẫu ngoại hình rất tuấn tú:

 

“Em gái à , muốn uống rượu không nào."

 

“..."

 

Người tôi run lên một cái, hiểu ra ngay, có lẽ là do cô bạn thân bày trò rồi .

 

Nhưng tiền cũng đã tiêu rồi , tôi thuận tiện liền trò chuyện với bọn họ một lát.

 

Có lẽ là do bước vào xã hội đã lâu, mấy người này rất biết cách nói chuyện, chọc cho tôi cười không ngớt.

 

Nhưng tôi vạn lần không ngờ tới, tài xế của Kỷ Tư Viễn tối nay cũng đến chính quán bar này .

 

Kỷ Tư Viễn là trên đầu tỏa ra ánh sáng xanh mà đi tới đấy.

 

Lúc đó, tôi đã uống chút rượu, đang chơi oẳn tù tì với mấy người bọn họ, chuốc cho bọn họ say khướt ngã rạp hết cả ra rồi .

 

Phía sau truyền đến một giọng nói vô cùng lạnh lẽo:

 

“Uống có thoải mái không ?"

 

Tôi hét lớn:

 

“Phục vụ, cho thêm một chai nữa."

 

Lúc này , tôi mới nhìn rõ gương mặt của anh ta .

 

Phối hợp với ánh đèn màu xanh lá cây kia , vô cớ có chút quỷ dị.

 

Tôi lắp bắp một cái:

 

“Anh, anh nghìn lần đừng hiểu lầm nhé."

 

Tôi nhìn xung quanh một cái, nằm la liệt bảy bảy bốn mươi chín mười người đàn ông.

 

Kỷ Tư Viễn cầm chai rượu lên nhìn một cái:

 

“Đi làm đẹp ?"

 

Tôi :

 

“..."

 

Tôi trăm miệng một lời cũng không bào chữa được , chỉ có thể giả vờ say rượu.

 

“Giả vờ say?"

 

Anh ta một mắt liền nhìn thấu tôi .

 

“Sau này còn dám đến nơi này nữa, đến một lần , trừ mười vạn."

 

Tôi nổi giận:

 

“Anh động vào người tôi thì được , chứ đừng có động vào tiền của tôi ... tiền..."

 

“Động vào cô thì được ?"

 

Anh ta lặp lại câu nói đó, giọng nói vô cớ khiến người ta run rẩy cả tâm can.

 

Vì khoảng cách quá gần, tôi gần như có thể nhìn thấy đồng t.ử sâu thẳm và từng sợi lông mi rõ ràng của anh ta .

 

Người đàn ông này thật là đẹp trai quá đi mất.

 

Giống như bị mê hoặc vậy , tôi ghé sát tới hôn lên môi anh ta một cái.

 

Sau đó gục ngã vào vòng ng/ực cứng đờ của anh ta , ngủ đến mức bất tỉnh nhân sự.

 

11

 

Tôi hình như đã sàm sỡ Kỷ Tư Viễn rồi .

 

Nhận thức được điều này , nửa đêm tôi liền từ trên giường nhảy dựng lên.

 

Tôi từ trước đến nay ngàn ly không say, cái lúc hôn anh ta , ý thức cũng là tỉnh táo.

 

Tôi quyết định xuống lầu uống một ly nước lạnh cho tỉnh táo lại .

 

Nhưng tôi không ngờ tới trong phòng khách lại có một người đang ngồi .

 

Ai hiểu được cái cảm giác nửa đêm trong tình cảnh tối om om mà nhìn thấy một bóng người chứ?

 

Tôi hét lên một tiếng thất thanh.

 

Phía trước truyền đến giọng nói bất lực của Kỷ Tư Viễn:

 

“Là tôi ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-ket-hon-chop-nhoang-voi-tong-tai-mang-theo-con/chuong-5.html.]

Tôi sờ sờ vào trái tim nhỏ bé của mình , nó đang đập nhanh hơn rồi đây này .

 

Là anh , tôi càng sợ hãi hơn đó.

 

Cái người này nửa đêm không ngủ mà ngồi ở đây làm cái gì vậy ?

 

Chẳng lẽ đang cân nhắc chuyện giảm lương cho tôi sao ?

 

Lòng tôi lạnh đi mất một nửa rồi .

 

“Cho tôi một lời giải thích."

 

Nửa ngày sau , anh ta trầm giọng nói .

 

Tôi túm lấy vạt áo:

 

“Giải thích cái gì cơ ạ?"

 

Ánh mắt anh ta đầy oán hận:

 

“Cô có điểm nào không hài lòng, mà lại cần phải đi tìm bọn họ chứ?"

 

Anh ta hừ lạnh một tiếng:

 

“Thích nghe bọn họ gọi cô là chị gái à ?"

 

Tôi không nói lời nào.

 

Anh ta lại hỏi:

 

“So với tôi thì thế nào?

 

Giọng bọn họ hay hơn tôi , hay là vóc dáng tốt hơn tôi , hoặc là, tiền nhiều hơn tôi chứ?"

 

Cái bầu không khí quỷ dị này ...

 

Kỷ Tư Viễn không phải là bị trúng tà rồi đấy chứ...

 

Tôi nghĩ lúc này mình nên tự phong ấn mình vào trong quan tài thì hơn.

 

Tôi run rẩy giọng nói :

 

“Trong lòng tôi , không có ai có thể so sánh được với anh hết."

 

Ai có thể mỗi tháng mở miệng trả cho tôi mức lương 1 triệu tệ cơ chứ.

 

Lời này vừa thốt ra , Kỷ Tư Viễn liền mãn nguyện rồi .

 

Anh ta xua tay một cái lớn:

 

“Cô đi ngủ đi ."

 

Tôi vắt chân lên cổ chạy mất hút.

 

12

 

Kể từ đó về sau , Kỷ Tư Viễn trở nên có chút kỳ quái.

 

Trước đây giữa chúng tôi chỉ bàn chuyện tiền bạc, bây giờ anh ta lại bắt đầu so kè chuyện tình cảm với tôi rồi .

 

Anh ta bị cảm, sẽ đặc biệt chạy đến trước mặt tôi lượn lờ qua lại .

 

Rõ ràng cả người đều có chút mơ màng hôn trầm, còn giả vờ giả vịt hỏi tôi :

 

“Có phải tôi bị bệnh rồi không hả?"

 

Tôi đặt miếng khoai tây chiên xuống, chạy đi tìm nhiệt kế:

 

“Anh đo thử xem."

 

“Tay tôi không có sức lực," anh ta ghé sát tới cởi quần áo ra , “Cô giúp tôi đi ."

 

Tôi :

 

...

 

Sao cứ cảm thấy anh ta có chút không biết xấu hổ thế nhỉ.

 

Mặc dù ở trước mặt tôi thì như thế, nhưng ở trước mặt người ngoài anh ta vẫn là bộ dạng người quân t.ử chính trực, nam thần cao lãnh.

 

Nhưng bởi vì năng lực hút tiền của anh ta quá đỗi mạnh mẽ, luôn có người muốn nhào vào người anh ta .

 

Chúng tôi đi đến trung tâm thương mại để mua quần áo cho Kỷ Kim An, có một cô nàng xinh đẹp tóc vàng trực tiếp ngó lơ tôi , bước đến bên cạnh Kỷ Tư Viễn:

 

“Hi, soái ca, có thể kết bạn WeChat được không ?"

 

Kỷ Tư Viễn liếc nhìn tôi một cái, giống như là hy vọng tôi có thể có chút hành động gì đó vậy .

 

Nhưng tôi lúc này đã trò chuyện với nhân viên cửa hàng rồi :

 

“Nhà em có một đứa con trai sáu tuổi à , nhà chị lại là một đứa con gái, ngoan lắm luôn ấy , chị chính là thích mua cho con bé những bộ quần áo màu hồng phấn dịu dàng thế này này ."

 

“Chị xem thử bộ này xem, mẫu mới của mùa này đó ạ."

 

Kỷ Tư Viễn kéo tôi sang một bên, sắc mặt sa sầm xuống:

 

“Trò chuyện vui vẻ gớm nhỉ?"

 

Tôi bị ngắt lời, thật ra có chút không vui:

 

“Anh có việc gì không ?"

 

Lời vừa dứt, tôi liền nhận thức được đây không phải là ngữ khí có thể dùng để nói chuyện với ba kim chủ.

 

Tôi lập tức cúi người gập lưng, hét lớn về phía cô nàng tóc vàng:

 

“Có chuyện gì thì tìm tôi này , đừng có làm phiền người đàn ông của tôi ."

 

Lời này cũng không biết đã chạm trúng vào dây thần kinh nào của Kỷ Tư Viễn nữa, cả ngày hôm đó tâm trạng của anh ta đều cực kỳ tốt .

 

13

 

Những ngày tháng như vậy , cứ thế tiếp diễn cho đến tiệc sinh nhật 6 tuổi của Kỷ Kim An.

 

Con bé vốn dĩ chính là công chúa nhỏ danh chính ngôn thuận của Kỷ gia, nhận được muôn vàn sự sủng ái yêu thương.

 

Nhưng tiệc sinh nhật lần này tổ chức rất khiêm tốn.

 

Con bé mềm mại giọng nói giải thích:

 

“Con muốn giúp ba tiết kiệm tiền ạ."

 

Tắt đèn đi , căn phòng rộng lớn chỉ còn dư lại ánh sáng của ánh nến lung linh.

 

Con bé nhắm mắt lại ước nguyện:

 

“Hy vọng ba và mẹ sẽ mãi mãi ở bên nhau ."

 

Kỳ lạ là, trong lời ước nguyện này của con bé lại không có bản thân mình .

 

Tôi cũng không suy nghĩ nhiều, hôn lên má con bé một cái:

 

“Bảo bối cắt bánh kem nào."

 

Lúc mới đến Kỷ gia tôi quả thực tâm tư không thuần khiết, nhưng sau khi ở bên con bé lâu rồi , lại càng ngày càng xót xa cho đứa trẻ chưa đầy mười tuổi này .

 

Rốt cuộc là trải nghiệm như thế nào, mới có thể khiến con bé hiểu chuyện đến mức này cơ chứ.

 

Kỷ Kim An còn chưa kịp cắt bánh kem, cửa phòng “Rầm"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...