20px

 

Nội dung truyện:

Ta là một con ngao tinh ngàn năm. Hàng trăm năm trước , chàng thiếu niên ta hết mực yêu thương vì cứu ta mà c.h.ế.t t.h.ả.m.

Lúc lâm chung, chàng nắm tay ta , cười nói hẹn kiếp sau .

Ta tìm kiếm chàng khắp chốn nhân gian năm trăm năm, cho đến khi chuyển kiếp của chàng xuất hiện bên cạnh ta .

Chúng ta lại một lần nữa gặp gỡ, yêu nhau .

Trong trướng hồng, chúng ta ôm ấp chân tình, quấn quýt không rời.

Thế nhưng, hắn lại dùng lưỡi d.a.o sắc bén rạch mở l.ồ.ng n.g.ự.c ta , khoét ra lớp thịt, moi lấy viên trân châu đẫm m.á.u.

"Ân tình cứu mạng kiếp trước , dùng nội đan của nàng để báo đáp đi !"

Nhờ dâng nộp nội đan, hắn một bước lên mây trở thành Nhiếp chính vương.

/Geniee Wrapper Body Tag 1573191_ohiotires_inpage_responsive

Vì muốn trường sinh, hắn còn đem chân thân của ta ra nướng chín chia nhau ăn thịt.

Khi hồn phi phách tán, ta lại ngoài ý muốn trở về đúng ngày gặp lại kiếp chuyển thế của hắn .

01

Trướng rủ giao bôi, mây mưa hoan lạc.

Khoảnh khắc cực hạn ập đến, ta còn chưa kịp rên khẽ tiếng nào, đã bị Lương Huy dùng d.a.o bối đ.â.m vào bụng.

Tiếng ngâm kiều diễm vụt tắt, chỉ còn lại tiếng rên đau đớn.

Nỗi đau thấu xương bao trùm lấy khoái cảm.

Từng đợt, từng đợt sóng dồn dập.

Nhấn chìm lấy ta .

Những ngón tay thon dài của hắn luồn vào trong lớp thịt ngao trắng muốt mà khuấy đảo.

Cơn đau dồn dập gần như khiến ta nghẹt thở.

Chất nhờn và m.á.u tươi hòa quyện vào nhau , cũng như ý thức của ta , chẳng thể phân định rõ ràng:

"Phu quân, chàng đang làm gì vậy ..."

Đáp lại ta là nụ hôn vẫn còn vương nét quyến luyến của Lương Huy, tựa như kẻ đang nếm thử vị ngọt, chẳng nỡ dứt khỏi sự quấn quýt này .

Thế nhưng, dưới ánh nến chập chờn, bên môi hắn vẫn còn dư vị của nụ hôn, ý cười trở nên dữ dằn:

"Ngọc Châu, chẳng phải nàng muốn báo đáp ân tình cứu mạng kiếp trước của ta sao ? Đây chính là cơ hội của nàng."

"Hiện giờ Bệ hạ cực kỳ yêu thích trân bảo, không tiếc dùng tước vị Nhiếp chính vương để đổi lấy minh châu dâng tiến. Một viên yêu đan là có thể đổi lấy vinh quang vô thượng, Ngọc Châu à , Ngọc Châu, nàng sẽ không nỡ lòng để tiền đồ của ta cứ thế tiêu tan đâu nhỉ?"

Ta cố gắng dùng chút sức lực còn lại để ngăn cản sự moi móc của hắn .

Nhưng chẳng thể ngăn nổi sự điên cuồng của Lương Huy lúc này , tựa như kẻ đang trúng tà.

Đôi mắt hắn bị m.á.u tươi nhuộm đỏ ngầu:

"Ngọc Châu, nàng yêu ta , thì nên vì ta mà hy sinh tất cả."

"Dâng nội đan cho ta , đó là việc mà một người đàn bà của ta nên làm , không phải sao ?"

"Ngươi... đồ khốn!"

Ta đã chẳng còn hơi sức, chỉ có thể gào thét trong lòng.

Nhưng mà ta ... ta sẽ c.h.ế.t mất!

Vậy mà Lương Huy tựa như thấu thấu hiểu tâm tư của ta , hắn cười càng lúc càng ngông cuồng:

"Một mạng đổi một mạng, Ngọc Châu, rất công bằng."

"Ngươi cái đồ..."

- Súc sinh.

Lời c.h.ử.i rủa chưa kịp thốt ra khỏi miệng.

Đã bị sự x.é to.ạc mãnh liệt nơi trái tim ta bởi Lương Huy cắt ngang.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe.

Mưa m.á.u rơi rơi.

Hắn giơ cao viên bảo châu vừa rút ra từ tim ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-1.html.]

Cười vang đầy ngạo nghễ.

Máu đỏ che khuất tầm nhìn .

Trong cơn hôn mê hấp hối, ta dường như lại nhìn thấy chàng thiếu niên tuấn tú năm trăm năm trước từng xả thân cứu mình .

Chàng ấy cũng đầm đìa trong vũng m.á.u như thế.

Hơi thở mong manh, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng và đẹp đẽ như thuở ban đầu.

Chàng an ủi ta :

"Ngọc Châu, đừng khóc . Ta lấy thân mình làm lá chắn, chỉ mong đổi lấy sự bình an cho nàng. Nay nàng vô sự, ta cũng an lòng, có gì phải hối tiếc? Chỉ là lời hứa kiếp này của chúng ta xem như vô vọng, chỉ mong kiếp sau , giữa cõi nhân gian, đôi ta còn ngày trùng phùng..."

Hình bóng chàng thiếu niên dần tan biến, rồi lại hòa làm một với khuôn mặt đang cười gằn của Lương Huy trước mắt, sau đó cùng chìm vào bóng tối mịt mù.

Lương Huy.

Rõ ràng là...

Ta lặn lội suốt năm trăm năm, chỉ vì muốn thực hiện lời hứa của kiếp trước .

Tại sao chàng lại ...

Muốn tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ta ?

02

"Tỷ tỷ, Lương công t.ử đến rồi ."

Khoảnh khắc âm thanh ấy vang lên.

Cơn đau chợt tan biến.

Ta giật mình hất tay người bên cạnh ra , lại ngỡ ngàng nhận ra đó là Liên Châu Nhi, tiểu yêu đã mất tích từ lâu nhưng lại là người gần gũi với ta nhất.

Nàng ta đang cười nói với ta , lại bị bộ dạng này của ta dọa cho giật mình .

Ta thẫn thờ một lúc, nghe nàng ta khúc khích cười :

"Tỷ tỷ đúng là tốt số , Lương công t.ử lần này tới mang theo bao nhiêu là lễ vật."

Mãi lâu sau , ta mới bàng hoàng chấp nhận sự thật rằng mình đã trùng sinh.

Tiếng cười đùa của mấy tiểu yêu bên ngoài cùng tiếng cười hào sảng của Lương Huy đang từng bước tiến gần đến khuê phòng của ta .

Ta bỗng nhớ ra , đây chính là cảnh tượng ngày Lương Huy lần đầu đến cửa cầu hôn ta .

Trong lòng đau thắt như bị xé nát.

Kiếp trước , sau khi bị hắn m.ổ b.ụ.n.g lấy nội đan, hắn lại không biết từ đâu nghe được tin thịt yêu có thể giúp con người kéo dài tuổi thọ, bách bệnh tiêu tan.

Thế là hắn đem chân thân của ta dâng lên cho Hoàng đế.

Linh hồn ta tan thành mây khói trong ánh lửa thiêu đốt cùng những lời khen ngợi món ngon mỹ vị kia .

Đầu óc trống rỗng, đến c.h.ế.t ta vẫn không sao hiểu nổi.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thiếu niên từng nhiệt thành như đốm lửa thắp sáng trái tim ta , sao có thể biến thành kẻ điên cuồng đến mức đó vào cuối đời?

Tất cả những điều này , cứ như một cơn ác mộng không lý do.

Đáng sợ đến mức không chân thực.

Rốt cuộc đâu mới là bộ mặt thật của Lương Huy?

Ta không phân biệt được nữa.

Trong phút chốc, ta hoảng loạn mất phương hướng, hoàn toàn không có sự tỉnh táo đề phòng như người vừa được tái sinh.

Cảnh tượng năm trăm năm trước hắn vì cứu ta mà c.h.ế.t, cứ đan xen với hình ảnh hắn nhẫn tâm m.ổ b.ụ.n.g lấy nội đan trước mắt ta , như muốn xé nát ký ức của chính mình .

Đâu là thật?

Đâu là giả?

Ta thật sự đã không còn biết nữa.

Thậm chí đến một câu đơn giản như " có nên hận hay không ", ta vẫn không thể đưa ra lựa chọn.

Tiếng Liên Châu Nhi gọi đám tiểu yêu vào nhà, cùng tiếng bước chân nô đùa đang ngày càng đến gần.

Trăm mối tơ vò.

Thế nhưng cuối cùng, trong một khoảnh khắc lóe sáng, mọi thứ bỗng trở nên tĩnh lặng.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...