20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Một mạng đền một mạng, Ngọc Châu."

Một mạng đền một mạng, Lương Huy.

Lời này nên để ta trả lại cho ngươi mới đúng.

Ngươi vì cứu ta mà bỏ mạng, lại vì vinh hoa phú quý mà lấy đi mạng sống của ta .

Nợ nần đôi bên đã trả, từ nay không ai nợ ai.

Đã như thế, thì giữa ta và ngươi tiền kiếp đã đoạn, không còn cần thiết phải gặp lại nhau nữa.

03

Ta sai Liên Châu Nhi đuổi Lương Huy đi , ai ngờ trưởng lão trong tộc lại đột ngột xông vào , vẻ mặt giận dữ không thể kiềm chế:

"Ngọc Châu! Sao con lại có thể tùy hứng hồ đồ đến thế! Lương Huy đối với con tình sâu nghĩa nặng, gắn kết hai kiếp, sao con có thể vô tình vô nghĩa mà phụ bạc hắn ?"

Ta cố nén cơn giận, biện bạch:

"Trưởng lão, Lương Huy lúc này đã không còn là Lương Huy của năm trăm năm trước từng cứu ta khỏi nguy nan nữa, hắn hiện tại chỉ biết mưu cầu tư lợi, ăn cắp yêu lực của ta để phục vụ cho bản thân ..."

"Nói bậy! Con đã tìm kiếm Lương Huy suốt năm trăm năm, nay nói không phải là không phải , lại còn vì muốn hủy hôn mà vu khống người tốt , Ngọc Châu! Con quá quắt lắm rồi !"

Ta nổi trận lôi đình, cười lạnh:

"Ta đường đường là tinh linh ngao, cớ sao phải vu khống một kẻ phàm nhân? Nếu ta gả cho hắn , ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ta !"

"Câm miệng!" Trưởng lão càng tức giận hơn, "Chuyện tương lai, sao con dám vọng ngôn? Yêu tộc tu hành khó khăn dường nào, bội bạc ân nghĩa chỉ làm hại cả tộc, bị thiên khiển! Ta là trưởng lão, sao có thể dung túng cho sự tùy hứng của con, để cả tộc phải diệt vong!"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Con!"

Sự thật về việc "trùng sinh" sắp sửa thốt ra , lại đột ngột nghẹn lại nơi đầu lưỡi.

Không.

Không được .

Nhớ lại chuyện ta và Lương Huy từng chung chăn gối nhiều năm, mà vẫn còn " biết người biết mặt không biết lòng", chuyện "trùng sinh" vốn dĩ đã hoang đường vô cùng, làm sao ta dám chắc trưởng lão đang không vừa mắt mình kia sẽ tin những điều này ?

Vì vậy , ta quyết định nuốt ngược những lời này vào trong, giở tính khí tiểu thư thường ngày ra :

"Không gả! Ta là kẻ quý trọng mạng sống, ta nói không gả là không gả!"

04

Đúng lúc đang tranh cãi.

Lương Huy bước vào .

Hắn chắc là đã nghe được gì đó, lúc vào mặt mũi đầy vẻ đau khổ, những giọt nước mắt đọng trên gương mặt tựa ngọc, giọng nói mềm mỏng, tha thiết, đầy vẻ tủi thân :

"Ngọc Châu, ta làm sai điều gì mà khiến nàng chán ghét ta đến thế?"

Ta quay lưng lại với hắn , không nói một lời.

Hắn lại nói :

"Ngọc Châu, ta đối với nàng một lòng si mê, một ngày không gặp như cách ba thu, rõ ràng chúng ta đã tâm đầu ý hợp, tại sao nàng lại đột ngột hủy hôn, từ chối ta cách xa ngàn dặm, chẳng lẽ.

.."

"Đủ rồi !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-2.html.]

Ta cắt ngang lời làm bộ thâm tình của hắn .

Chỉ sợ nếu sơ sẩy một chút, lại bị hắn khơi dậy nỗi lòng của năm trăm năm trước .

Khi đó, vì cứu ta , hắn không tiếc tán gia bại sản mua ta từ tay ngư dân, lại còn tỉ mỉ chăm sóc ta suốt dọc đường để đưa ta trở về con sông nơi ta tu luyện.

Từ nhân gian đến yêu giới, muôn vàn hiểm nguy.

Hắn vài lần cận kề cái c.h.ế.t, nhưng chỉ cười phóng khoáng, không một lời oán trách.

Rõ ràng là thân phàm nhân, nhưng lại như vị thần giáng lâm xuống yêu giới.

Thậm chí không sợ ác yêu đ.á.n.h lén, lấy thân mình chắn trước mặt ta , ngăn đỡ đòn chí mạng thay ta .

Khi hắn toàn thân đẫm m.á.u gục trong lòng ta , vẫn không nỡ buông tay, cố gắng ôm c.h.ặ.t bảo vệ ta .

Hắn nói : "Ngọc Châu, nàng có sao không ?"

Ta khóc không thành tiếng, nhưng chính hắn lại giơ tay lau đi nước mắt cho ta , khuyên ta hãy mỉm cười .

Hắn nói :

"Ngọc Châu, từ c.h.ế.t có gì đáng sợ? Chỉ cần nàng được bình an, ta mới có thể nhắm mắt xuôi tay. Kiếp này đã vô duyên, thì ngại gì kiếp sau lại gặp lại ? Thân xác dễ tàn, linh hồn sao dễ tiêu tan?"

"Ngọc Châu, kiếp sau ta đợi nàng tìm ta , được không ?"

Thế là bóng hình chân thành, rực rỡ, đường hoàng đó cứ vương vấn trong tim ta suốt năm trăm năm không tan biến.

Vậy mà ta lang thang nơi nhân gian, ai ngờ đến cuối cùng, thứ chờ đợi ta lại là...

Là khuôn mặt dữ tợn của hắn khi m.ổ b.ụ.n.g ta .

Nghĩ đến đây, thân ngao không nhịn được mà run lên.

Chỉ hận không thể tránh hắn càng xa càng tốt .

05

"Ngươi không sai," ta dứt khoát lùi lại , "Chỉ là hôn nhân nam nữ, trọng ở chỗ tình nguyện. Nay ta đã không còn tình nguyện, tự nhiên sẽ đền đáp thứ khác."

Ta lấy từ trong n.g.ự.c ra một viên bảo châu lớn sáng ngời, đưa Liên Châu Nhi mang đến cho hắn .

"Viên châu này là báu vật nhà họ Diêu, giá trị liên thành, ta tặng nó để ngươi hưởng vinh hoa một đời, coi như không phụ ngươi."

"Ngọc Châu."

Lương Huy hoàn toàn không thèm liếc nhìn Bảo Châu, chỉ một mực si tình nhìn chằm chằm vào ta . Ánh mắt nồng nàn, nóng bỏng đó khiến người ta thấy vô cùng phiền chán.

"Nàng lại tưởng ta là kẻ nông cạn, cả đời chỉ mưu cầu vật ngoài thân này sao ?"

Ta cười lạnh trong lòng.

Đương nhiên là vậy rồi .

Thứ ngươi mưu cầu còn có cả vinh hoa vô thượng, đứng trên vạn người .

Cơn đau ảo bỗng chốc bủa vây lấy ta , như đang nhắc nhở ta đừng vì Lương Huy của năm trăm năm trước mà hốt hoảng mềm lòng.

"Ngọc Châu à , lòng ta đối với nàng trời đất chứng giám, dù có phải vì nàng mà c.h.ế.t, ta cũng chưa từng sợ hãi. Nhưng sao nàng lại không chịu nhìn ta thêm một lần ? Ngọc Châu."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...