Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chàng ta khẩn khoản từng tiếng.
Gọi từng tiếng.
Gọi đến mức lòng ta run rẩy, nhưng ngay trong thoáng chốc thất thần, ta chợt bừng tỉnh.
Là ai -
Lãnh Hàn Hạ Vũ
/
Đã nói cho chàng biết , chàng từng c.h.ế.t vì ta ?
Từ khi thấy chàng chuyển kiếp, ta luôn sợ chàng lo lắng ta là yêu tộc sống lâu, không thể an tâm ở bên chàng , nên đã giấu kín chuyện cũ năm trăm năm trước , ngụy trang thành người phàm, chỉ cầu mong sống tốt kiếp này ...
Khi ấy chàng ra tay độc ác với ta , ta quá đỗi bàng hoàng nên chưa từng nghĩ tới chuyện này .
Giờ đây đột nhiên nhớ lại , lại càng thấy kinh tâm!
Rốt cuộc chàng làm sao biết được tất cả những điều này ?
Lương Huy lệ rơi đầy mặt nhìn ta .
Ai nhìn thấy dáng vẻ này của chàng mà không thốt lên một câu: thật là một nam t.ử si tình?
Ta -
Hừ!
Không rõ là chán ghét hay phẫn nộ, khi chàng tiến thêm một bước, ta cuối cùng không nhịn được mà hất tay áo một cách đầy oán hận.
Ai ngờ, tay áo dài vung lên tạo thành làn gió nhẹ, mặt Lương Huy xanh lè ngay lập tức, nước mắt cũng bị nén ngược vào trong.
06
Chàng vô thức nâng tay áo lên định che giấu, nhưng trong khoảnh khắc như sực nhớ ra điều gì, lập tức khôi phục như thường.
Chàng che giấu cực kỳ khéo léo, gần như không ai nhận ra .
Nhưng lại không thể gạt được đôi mắt của ta .
Dáng vẻ này .
Ta quá đỗi quen thuộc.
Kiếp trước , Lương Huy không hề mặn mà chuyện chăn gối, cho dù có làm , chàng cũng vô tình lộ ra vẻ khó chịu, chỉ chạm vào rồi thôi, hiếm khi nào ân ái mặn nồng.
Lần nào chàng cũng tìm cớ để lấp l.i.ế.m.
Giờ nghĩ lại , chẳng qua là chàng ghê tởm mùi tanh đặc trưng của tộc Ngao trên người ta mà thôi.
Vậy mà đến tận bây giờ ta mới nhìn rõ sự chán ghét của chàng .
Ta cười khẩy.
Không muốn nói thêm lời nào với chàng nữa.
07
Trưởng lão đối với chuyện ta và Lương Huy thành thân có một chấp niệm sâu sắc khó hiểu.
Dù ta đã từ chối nhiều lần , ông ta vẫn cứ lải nhải không ngừng.
"Diêu Ngọc Châu, ngươi là kẻ có linh lực cao nhất tộc, sao có thể không gánh vác trách nhiệm hưng suy của tộc nhân?"
"Nhân tính ương ngạnh như thế, ngươi nhất định phải phá hoại tộc đàn, dồn chúng ta vào đường cùng mới chịu bỏ qua sao ?"
"Hôm nay ta không tính toán với ngươi, nếu ngươi chịu xin lỗi Lương Huy và định ngày thành thân , chuyện này ta sẽ không truy cứu nữa."
Vốn dĩ nể tình trưởng lão là bậc đức cao vọng trọng trong tộc, lại có pháp lực cao cường hơn xa ta , ta không muốn tranh cãi với ông ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-3.html.
]
Nào ngờ, ông ta lại từng bước ép ta đến nước này .
Đến kẻ ngốc cũng phải thấy có điều bất thường.
Vì vậy ta nén giận, hỏi:
"Ta đã nói rõ thiên cơ, trưởng lão lại không hỏi han, một mực làm theo ý mình , đến mức ép ta tới bước đường này . Trưởng lão bảo vệ một kẻ nhỏ bé như Lương Huy đến mức không tiếc vứt bỏ tương lai của tộc, rốt cuộc là có ý đồ gì?"
Trưởng lão lập tức cứng họng, tức giận đến mức râu vểnh ngược, hồi lâu không nói được lời nào.
Trong chốc lát, ta không hiểu rốt cuộc Lương Huy đã cho ông ta uống bùa mê gì. Hoặc giả, ông ta vốn dĩ đã có những mưu đồ không thể nói ra ...
Bất chợt, ta nhớ ra một chuyện.
Chuyện Lương Huy c.h.ế.t vì cứu ta năm xưa, ngoại trừ trưởng lão, ta chưa từng nói cho bất kỳ ai.
Lòng ta bỗng chốc thắt lại .
Chẳng lẽ, trước khi ta và Lương Huy quen nhau kiếp này , hai kẻ đó đã sớm cấu kết?
Lập ra ván cờ kiếp trước , lừa ta vào bẫy, chỉ để đoạt lấy yêu đan của ta ?!
Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, ông ta đã đứng bật dậy, giận dữ khôn cùng, bỏ đi , chỉ để lại một câu vang vọng trong phòng:
"Hôm nay ngươi gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả! Trong cái tộc này là ta quyết định chứ không phải ngươi!"
Sau đó linh lực phong tỏa cửa phòng, mặc cho ta cố sức phá cũng không thể mở ra .
Từng hồi sợ hãi lan tràn.
Trách sao hành động của trưởng lão hôm nay lại kỳ quái đến thế!
Kiếp trước , trong lúc không biết gì, ta đã vui vẻ chấp nhận mối hôn sự này .
Kiếp này , ta nhất định phải điều tra rõ mọi nghi vấn từ kiếp trước đến kiếp này .
07
Đã quyết định, ta vận toàn bộ linh lực, cưỡng ép xé rách kết giới một đường.
So với sức mạnh vượt xa ta của trưởng lão, lần phá giới này dễ dàng đến mức ta không dám tin.
Thậm chí chưa kịp nghi ngờ, một làn khói lạ lùng đã bất ngờ bốc lên từ chỗ kết giới bị vỡ.
Trực giác mách bảo có điều chẳng lành, ta vội vàng nín thở, nhưng vẫn không kịp.
Ta mềm nhũn ngã xuống.
May mắn thay vẫn duy trì được một tia thần thức.
Cánh cửa mở ra .
Hai tiếng bước chân lần lượt tiến vào .
Một giọng nói mà ta quá đỗi quen thuộc vang lên:
"Trưởng lão, người hãy giúp vãn sinh lần nữa, nếu lần này không có m.á.u của nàng, bảo châu dùng để tiến cống sẽ không giữ được chất lượng, việc làm ăn của nhà họ Lương coi như tiêu tan rồi ..."
Giọng nói đầy giận dữ của trưởng lão vang lên tiếp theo:
"Đồ vô dụng! Những kỹ năng nuôi trai dưỡng ngọc của tổ tiên nhà ngươi, thế mà lại để ngươi làm mất sạch sẽ!"
Lương Huy lí nhí vâng dạ , rồi nói :
"Hiện giờ tiểu yêu dùng để hiến tế đã không còn đảm bảo chất lượng bảo châu, nếu nàng không chịu gả cho con, con biết làm sao để lừa lấy m.á.u của nàng về nhỏ vào nuôi ngọc cho nhà họ Lương đây?"
Thần thức cảm nhận được một tia đau nhói, trưởng lão cúi xuống, dùng linh lực rạch cổ tay ta .
Chaporia
Bình Luận (0)