Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta cố gắng vùng vẫy nhưng vẫn không sao tỉnh táo nổi.
Chỉ nghe trưởng lão lên tiếng:
"Ngươi đừng lo lắng mấy chuyện nhỏ nhặt này , chuyện ép gả đã có lão phu lo liệu. Ngươi chỉ cần đảm bảo, ngày sau giúp lão phu trừ khử nàng, đảm bảo lão phu có thể dùng thân yêu đi lại giữa nhân gian, có nơi trú ngụ, không bị thiên đạo trách phạt, ngồi vững ngôi đầu tộc Ngao, còn được tận hưởng cuộc sống ăn chơi hưởng lạc nơi nhân thế này ."
Tiếng cười cuồng vọng của lão trưởng lão khơi dậy cơn thịnh nộ trong lòng ta , nhưng lúc này ta chẳng thể làm gì, chỉ biết trơ mắt nhìn m.á.u tươi của mình nhỏ từng giọt vào trong chiếc bình ngọc trên tay lão.
Cho đến tận cuối cùng, lão thậm chí còn không quên dùng linh lực che giấu vết thương trên người ta ...
Lòng thù hận gần như thiêu đốt tâm can ta .
Kiếp trước kiếp này , thì ra bọn họ đã sớm cấu kết với nhau .
Ta chưa từng nghĩ đến, trong lưỡi đao chĩa vào mình , không chỉ có người tình ta từng gắn bó, mà còn có cả đồng tộc mà ta luôn coi là người thân .
Đường hoàng, giả tạo, cuối cùng tất cả cũng chỉ vì vinh hoa phú quý của riêng mình .
Vì vậy mà không tiếc dùng m.á.u thịt của tộc nhân để hiến tế!
Nhớ lại kiếp trước , Liên Châu Nhi mất tích đầy bí ẩn, ta đã dốc hết sức lực cũng không tìm thấy nàng.
Khi ta lo lắng nhất, Lương Huy vẫn luôn ở bên an ủi ta .
Giờ nghĩ lại mới thấy...
Thù mới hận cũ, ngay khoảnh khắc đó bùng phát dữ dội.
Thiên đạo tuy đặt ra quy tắc, yêu tộc không được tùy ý g.i.ế.c hại con người .
Nhưng lại không hề quy định rằng, không được dùng tay kẻ khác để trừng trị tội nhân.
Thiên đạo cũng có sơ hở.
Lần này .
Chính ta sẽ là người nắm giữ càn khôn.
08
Trước đó, ta cần một đồng minh.
Trong lòng ta đã có người chọn, đó chính là...
Huệ Dương công chúa, Phùng Cẩm Yên.
Một vị công chúa điện hạ từng dung túng cho tiểu hoàng đế dùng ngôi vị Nhiếp chính vương để đổi lấy trân bảo vô giá.
Nhưng thực chất, đến tận cuối cùng.
Kẻ lật đổ tiểu hoàng đế là nàng, kẻ bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn cũng là nàng.
Mà lúc này , hẳn là nàng đang cải trang nam nhi, tìm kiếm trân bảo quý giá cho vị đệ đệ hoàng đế của mình .
Nhớ ngày đó, Lương Huy chính là cầm viên bảo châu mà ta nuôi dưỡng, thông qua thi đấu vật báu để dâng lên hoàng thất, từ đó trở thành bậc thầy trong giới hoàng thương.
Đó là bảo châu mà ta đã dùng linh lực và m.á.u thịt để kết tinh.
Thế gian độc nhất vô nhị.
Mà hiện tại...
Ta nâng viên bảo châu được nuôi dưỡng bằng m.á.u tươi trong tay.
Lần này , m.á.u thịt của ta cuối cùng nên dành cho chính bản thân mình .
Vậy nên ánh mắt
ta
dừng
lại
ở góc khuất nhất của hội thi đấu vật báu, nơi đó
có
một vị công t.ử gương mặt tuấn tú đang
ngồi
.
Nàng phong độ nhẹ nhàng, anh tuấn bất phàm, nhưng lại tĩnh lặng như mặt biển đêm êm ả.
Đôi mắt sắc bén lướt qua mọi kỳ trân dị bảo trong hội, như thể thấu hiểu được hết thảy sự đời.
Ta mỉm cười .
Sau đó đã có chủ ý.
Khi ta nâng bảo châu xuất hiện tại hội đấu giá, hàng vạn ánh mắt đều đổ dồn vào món bảo vật trong tay ta .
Linh lung trong suốt, ánh sáng tỏa khắp gian phòng.
Mọi người không kìm được thốt lên:
"Tiên châu!"
Thật khiêm tốn.
Viên châu này ta còn chưa dùng đến một phần triệu linh lực của mình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-4.html.]
Dẫu vậy , vẫn đủ để thu hút mọi ánh nhìn của đám đông.
Hội trường trở nên náo loạn, mọi người thi nhau đặt giá để giành lấy.
Tiếng hét giá cao v.út, không ai chịu nhường ai.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang dội át cả sự ồn ào xung quanh.
"Mười vạn lượng."
"Vàng."
Thế là trong phút chốc, cả khán phòng im phăng phắc.
09
Phùng Cẩm Yên ra tay hào phóng, đủ để làm cả hội trường kinh ngạc.
Thế nhưng ngay thời điểm con mồi c.ắ.n câu, ta lại chọn lùi lại một bước.
Ta cười nói với Phùng Cẩm Yên đang chậm rãi bước tới.
Giá này không tệ, nhưng ta không bán.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Phùng Cẩm Yên không hề cáu giận, càng trở nên bình thản:
"Năm mươi vạn lượng."
"Vẫn là vàng."
Lời vừa thốt ra , cả khán phòng lại ồ lên kinh ngạc.
Vô số người ùa tới khuyên bảo ta bán đi .
Nhưng ta chỉ nhìn Phùng Cẩm Yên điềm tĩnh kia , tiếp tục lắc đầu từ chối:
"Không bán."
Ngay cả Phùng Cẩm Yên cũng không khỏi sa sầm nét mặt:
"Một trăm vạn."
Hội thi đấu báu vì một lời của Phùng Cẩm Yên mà hoàn toàn bùng nổ.
Mà ta vẫn giữ nụ cười đạm bạc.
Giữa tiếng c.h.ử.i bới và sự ngưỡng mộ của mọi người , ta khẽ cúi chào Phùng Cẩm Yên:
"Công t.ử, Diêu gia xưa nay không làm việc bất lương."
"Cái giá công t.ử đưa ra , ta thật sự không thể bán."
"Tại sao ?"
"Bởi vì viên châu này , không đáng giá đến mức đó."
10
Kẻ tham tiền thì nhiều.
Người coi nhẹ tiền tài thì ít.
Sự chân thành luôn là tuyệt kỹ hữu hiệu nhất của người làm kinh doanh.
Chiêu này quả nhiên đã thu hút sự chú ý của Phùng Cẩm Yên.
Nàng thu lại sự tức giận, hỏi ta :
"Rốt cuộc là loại châu báu như thế nào, mới xứng đáng với cái giá liên thành như vậy ?"
Ta mỉm cười lặng im.
Phùng Cẩm Yên liền hiểu ra .
Nàng chỉ cần đưa tay, đội vệ binh từ đâu ùa ra , nhanh ch.óng thanh tẩy sạch sẽ hội trường thi đấu báu.
Chỉ còn lại hai chúng ta .
Lúc này ta mới lấy từ trong n.g.ự.c ra viên châu được nuôi dưỡng bằng m.á.u tươi, tràn đầy linh lực.
Ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng cả căn phòng.
Ngay cả Phùng Cẩm Yên cũng không khỏi kinh ngạc.
Chaporia
Bình Luận (0)