Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nàng hứa cho ta tự ý ra giá, chỉ cần ta chịu bán viên bảo châu này cho nàng.
Ta cúi đầu hành lễ, rồi dùng hai tay dâng bảo châu lên:
"Kiếm sắc tặng anh hùng, bảo châu tự nhiên cũng nên tặng cho người có mắt nhìn ."
Thế nhưng Phùng Cẩm Yên không nhận.
Nàng cười nhìn ta đ.á.n.h giá, vô cùng thấu hiểu:
"Xem ra từ ngay từ đầu, ngươi đã chọn sẵn chủ nhân cho viên bảo châu này rồi ."
Đây chính là cái lợi khi nói chuyện với người thông minh.
Vì đã nói đến mức này , che đậy cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Ta thản nhiên thừa nhận, đồng thời nói cho Phùng Cẩm Yên biết .
Việc dâng châu lần này quả thật là do ta tính toán.
Tuy nhiên.
Không phải vì vàng bạc.
"Ồ?"
Phùng Cẩm Yên nhướn mày.
"Vậy là vì sao ?"
Ta mỉm cười , sau đó nói với nàng.
Ta muốn làm hoàng thương của Công chúa phủ.
Thiên hạ có biết bao trân phẩm, để mai một như vậy quá đáng tiếc.
Ta nguyện làm người nhận diện bảo vật dưới quyền công chúa, gom góp tất cả trân bảo, rồi dâng tận tay cho Điện hạ.
Ánh mắt sắc bén của Phùng Cẩm Yên dừng lại trên người ta .
Đây cũng là lần đầu tiên, ta vô cùng nghiêm túc nhìn thấy đầy rẫy dã tâm và mưu tính trong ánh mắt ấy .
Nàng mang theo nụ cười không thể tan biến hỏi ta :
"Ngươi tên là gì?"
Đại sự đã thành.
Ta khẽ hành lễ, mỉm cười đáp lại :
"Diêu gia Ngọc Châu, bái kiến Huệ Dương công chúa Điện hạ."
11
Kể từ khi ta trở thành hoàng thương, Lương Huy càng tỏ ra ân cần hơn hẳn.
Ta đã hiểu rõ, kiếp này dù ta có chạy trốn thế nào, Trưởng lão và Lương Huy cũng sẽ không buông tha cho ta .
Huống chi hiện tại, linh lực của ta kém xa Trưởng lão, nếu cứ khăng khăng một mực, cưỡng ép thay đổi tiến trình cũ, chuyện sẽ diễn biến thế nào ta cũng không rõ.
Như vậy , lợi thế tiên đoán có được sau khi trọng sinh của ta sẽ tan thành mây khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-5.html.]
Đã vậy , chi bằng ta cứ tương kế tựu kế, hư ý dối tình với hắn , để tình thế nằm trong tầm kiểm soát, cũng là để lừa họ vào tròng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đã quyết định xong, ta liền giả vờ như vẻ một lòng một dạ ngày xưa, chỉ nói những ngày qua là do tâm tính con gái, giận dỗi chút thôi, mong chàng đừng trách.
Lương Huy vừa nghe thấy, quả nhiên không hề nghi ngờ.
Sau khi xác nhận ta thật sự "hồi tâm chuyển ý", hắn lại nảy sinh tâm tư lừa ta vào tròng:
"Ngọc Châu
à
, nàng giành
được
chức quan hoàng thương từ chỗ công chúa
lần
này
, sản nghiệp của Lương gia xem như
có
cứu cánh
rồi
.
"
Ta cười lạnh trong lòng, nhưng lại giả vờ ngây ngô:
"Đây là sản nghiệp của Diêu gia ta , có liên quan gì đến Lương gia?"
Lương Huy nghe vậy , có chút sốt ruột:
"Ngọc Châu à , nàng đã sắp làm dâu nhà họ Lương, thì chức vụ trong tay nàng ngày sau tự nhiên phải nhờ Lương gia quản lý chứ..."
"Nếu ta nói không thì sao ?"
Một lời đùa cợt, Lương Huy lại tưởng thật, sắc mặt hắn hơi biến, nhưng vẫn kiên nhẫn nói :
"Ngọc Châu à , nàng như thế này cũng quá không hiểu chuyện rồi ! Sau này nàng muốn làm chủ mẫu phủ họ Lương, sao có thể hồ nháo như thế?"
"Ngọc Châu của ta ơi, nàng luôn biết , ta thương nàng nhất, sao nỡ để nàng chịu bao ánh mắt lạnh lùng, vất vả ngược xuôi ở chốn thương trường đó chứ? Hơn nữa, chuyện tam môi lục sính của chúng ta đã định, là người một nhà định sẵn rồi , ai đến trước mặt công chúa nhận chức vụ đó mà chẳng như nhau ? Ta cũng là vì nghĩ cho nàng, mong ta có thể gánh vác giúp nàng nhiều hơn, để nàng có thể ở nhà lo nghĩ gì, làm bảo bối trong lòng ta ."
"
"Nàng cứ khăng khăng không chịu, chẳng lẽ là muốn đổ sông đổ biển ý tốt của ta ? Hay là nàng nhất quyết muốn phân chia rạch ròi hai nhà? Cứ khăng khăng muốn nắm c.h.ặ.t sản nghiệp trong tay một mình . Ngọc Châu à , nàng keo kiệt như thế, phủ họ Lương sao có thể chứa chấp một chủ mẫu ích kỷ như nàng? Cũng may là ta đây si tình không đổi, chiều chuộng nàng hết mực, chưa bao giờ muốn so đo với nàng những chuyện này , nếu là người khác, không biết đã bị viết hưu thư mấy lần rồi ."
"Ngọc Châu ngoan, ngày sau nếu nàng chịu sửa đổi tính khí này , sao phải lo chúng ta không thể hòa hợp, yêu thương nhau trọn đời chứ?"
Ta đảo mắt trong lòng, suýt chút nữa không thể tiếp tục diễn nữa.
Ngày xưa ta bị tình cảm che mờ đôi mắt, chẳng hề nhận ra , dưới lớp vỏ ngoài khiến ta say mê này lại chứa đựng bao nhiêu thứ dơ bẩn.
Ta giả vờ như vẻ đơn thuần vô tội, nghiêm túc nhìn Lương Huy, đợi hắn nói xong, mới chớp chớp mắt, đưa tay ra tính toán như một bông hoa nhỏ:
"Lời Lương công t.ử nói ..."
12
Lời giả vờ đồng tình với hắn còn chưa kịp thốt ra , đã nghe thấy bên ngoài một tiếng xướng lớn:
"Huệ Dương công chúa giá đáo."
Ta hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh ch.óng tính toán trong lòng.
Hiện tại bảo châu của Huệ Dương công chúa chắc đã dâng lên cho tiểu hoàng đế, hơn nữa bây giờ trong kinh còn có tin đồn, thuật nuôi châu của Diêu gia là độc nhất thiên hạ. Dù là ngọc thô, sau khi nuôi dưỡng cũng có thể trở nên vô giá.
Ta đoán nàng sẽ tìm đến ta , nhưng không ngờ, nàng lại đến sớm hơn dự tính.
Người chưa đến, tiếng đã tới.
Ta còn chưa kịp hành lễ, đã nghe thấy tiếng công chúa không hài lòng truyền đến:
"Trong phủ này không biết là tiếng ch.ó sủa ở đâu , bổn cung còn chưa vào cửa đã nghe thấy rồi ."
Làm mọi người sợ hãi quỳ rạp xuống đón tiếp.
Chaporia
Bình Luận (0)