20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta đang định làm theo thì được một bàn tay ngọc thon dài đỡ dậy.

Công chúa mỉm cười , nhưng đáy mắt lại rất lạnh lùng:

"Ta cho phép ngươi quỳ sao ?"

Ta nhìn quanh một vòng, có chút chưng hửng, nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Người ta vẫn nói Huệ Dương công chúa luôn kiêu ngạo, vào đến sảnh, nàng thậm chí không liếc mắt một cái mà ngồi xuống ngay.

Khi ấy , nàng ngồi ngay ngắn giữa sảnh, cười như không cười , đưa mắt nhìn quanh sảnh đường, như thể chẳng thấy ai, chỉ vẫy tay với ta , gọi ta lại .

Đợi ta đến gần, nàng nắm lấy tay ta , ý cười tràn trề, vô cùng gần gũi:

"Ngọc Châu à , bảo châu nàng dâng lần trước ta đã dâng lên bệ hạ, bệ hạ rất hài lòng, khen ngợi nàng không ngớt. Thậm chí còn nói , cô nương nhà họ Diêu đã tìm được một viên bảo châu hiếm có , thì viên thứ hai chắc cũng chẳng phải là chuyện khó."

Ta đang định tạ ơn, eo còn chưa kịp cúi, đã bị Phùng Cẩm Yên cười trách móc ngăn lại :

"Lời ta nói ban nãy, Ngọc Châu lại quên rồi sao ?"

Ta vô tình liếc qua Lương Huy cứ chốc chốc lại muốn ngẩng đầu lén nhìn , cuối cùng vẫn gật đầu.

Hành động của ta không qua mắt được Phùng Cẩm Yên.

Nàng liếc nhìn hai người một cái, lúc này mới ra hiệu cho người bên cạnh, mượn lời người khác ban ơn cho Lương Huy được đứng dậy.

Nàng nhấp một ngụm trà thơm, mày mắt đều cong lại .

Sau đó, người hỏi ta rằng lập được công trạng lớn như vậy , muốn nhận phần thưởng gì? Nếu muốn tìm viên bảo châu thứ hai thì cần những điều kiện gì?

Ta liếc nhìn Lương Huy đang thận trọng nhưng cũng đầy mong đợi, khẽ cười bảo:

"Cũng chẳng có bận tâm gì khác, chỉ là hôn kỳ của thần sắp tới, nên là..."

Không biết có phải ảo giác của ta không , khi hai chữ "hôn kỳ" vừa thốt ra , chén trà trên tay Phùng Cẩm Yên đã đập mạnh xuống bàn.

Ánh mắt nàng chợt lạnh lùng.

Tim ta khựng lại một nhịp.

Vẫn cứ như kẻ " không biết nhìn mặt", ta tiếp tục nói :

"Vì vậy thần muốn hỏi, chuyện làm ăn của nhà họ Diêu sau này , không biết có thể giao cho nhà họ Lương đại diện hay không ."

Lời còn chưa dứt, tiếng cười lạnh của Phùng Cẩm Yên đã vang lên. Ánh mắt nàng tựa lưỡi d.a.o sắc lẹm, cứa thẳng vào bóng dáng đang khom người của Lương Huy:

"Là việc riêng của một nhà quan trọng, hay ý muốn của thiên t.ử quan trọng hơn? Ngọc Châu, vị hôn phu này của ngươi có vẻ hơi không biết cân nhắc nặng nhẹ nhỉ."

Lời nói tựa lưỡi d.a.o, nhắm thẳng vào Lương Huy.

Hắn sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, tạ tội không ngừng.

Phùng Cẩm Yên đứng dậy, nàng thong dong bước đến trước mặt Lương Huy, cúi nhìn hắn từ trên cao:

"Bản cung hỏi ngươi, chuyện nuôi châu, rốt cuộc là nhà họ Lương ngươi giỏi, hay Ngọc Châu giỏi?"

"Là, là Ngọc Châu.

"

Lương Huy cúi đầu trả lời, không dám nói dối.

"Vậy chức vị Hoàng thương này có liên quan gì đến nhà họ Lương ngươi!"

Lời lẽ ẩn chứa uy nghiêm, tựa như mặt đất cũng khẽ rung chuyển.

Lương Huy lập tức dập đầu xuống phiến đá, vừa xin tội vừa khấu đầu liên tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-6.html.]

Ta nhìn hắn , khóe môi khẽ cong lên, niềm vui này còn khó kìm nén hơn cả ánh mặt trời ban sớm.

Phùng Cẩm Yên lại nhìn ta lần nữa, vô cùng nghiêm túc:

"Ngươi nghe cho rõ, từ nay về sau , Diêu Ngọc Châu ngươi chính là Hoàng thương duy nhất của công chúa phủ."

"Kẻ nào dám tranh giành chuyện làm ăn của ngươi, bản cung sẽ cho hắn biết thế nào là uy quyền của hoàng gia!"

Sự nghiêm túc của nàng khiến ta vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Thấy nàng sắp bước ra ngoài, ta vô thức buột miệng:

"Thật sao ?"

Chỉ một câu nói .

Khiến công chúa dừng bước vì ta .

Nàng quay đầu nhìn ta .

Không biết vì sao , ta bỗng thấy bóng dáng tổn thương và ủy khuất thoáng qua trên khuôn mặt nàng:

"Sao? Ngọc Châu, ngươi thà tin hắn chứ không chịu tin ta ư?"

Ta ngẩn người .

Vội vàng muốn hành lễ.

Nhưng lại bị công chúa chặn đứng bởi chữ "ngươi" đầy hờn dỗi.

Nàng nhìn ta đầy giận dữ, bất ngờ phất tay áo, rồi như đang dỗi hờn mà bỏ chạy ra ngoài.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

13

Ta không hiểu tại sao Phùng Cẩm Yên lại có tính khí thất thường như vậy .

Thế nhưng nhìn bóng lưng nàng xa dần, ta bỗng nhớ đến một chuyện đã dần phai nhạt trong trí nhớ.

Kiếp trước , Lương Huy mang chân thân của ta ra chia sẻ cùng tiểu hoàng đế.

Tiểu hoàng đế ăn vô cùng khoái chí, mồm đầy dầu mỡ, tấm tắc khen ngợi:

"Thật thơm!"

Hắn lại ban tặng chân thân của ta cho Huệ Dương công chúa cùng ăn, nhưng vị tỷ tỷ vốn dĩ rất "yêu chiều" hắn này lại nổi giận với hắn lần đầu tiên:

"Sinh linh tu luyện đến độ này cũng đã có linh tính, ăn thịt như vậy thật quá tàn nhẫn."

Sau đó, mặc cho tiểu hoàng đế tức giận đùng đùng, gào thét la lối, Phùng Cẩm Yên vẫn không mảy may quan tâm, tự ý "đòi" lấy chân thân của ta .

Nàng mang ta đến vùng ngoại ô, tìm một nơi núi non xinh đẹp , linh khí dồi dào để chôn cất.

Đáng tiếc lúc đó chân thân ta đã bị hủy hoại, hồn phách phiêu tán, chẳng còn nhớ được gì nhiều.

Chỉ lờ mờ nhớ rằng, nàng ôm chân thân của ta vào lòng, gọi tên ta hết lần này đến lần khác:

"Ngọc Châu, Ngọc Châu..."

Từng giọt nước mắt rơi trên vỏ sò, khiến thần trí ta cuối cùng cũng có chút tỉnh táo.

Thậm chí đến tận bây giờ nghĩ lại , ta vẫn thấy bàng hoàng. Kiếp trước ta chưa từng qua lại với Phùng Cẩm Yên, sao nàng lại biết tên ta ?

Ý thức như những sợi tơ vương vấn, tựa hồ có một mối liên kết đã bị lãng quên.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...