20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng mà...

Làm sao nàng biết được , phẩm chất của trân châu này đến từ linh lực của ta ?

Khi câu hỏi này vừa bật ra , ngay cả nàng cũng phải ngẩn người .

Nàng nói , mọi chuyện như thể nàng đã sớm biết từ trước , buột miệng mà ra , nhưng tin tức như thế sao có thể từ nơi này mà có ...

「Chẳng lẽ là ký ức chưa dứt từ kiếp trước sao ?」

Nàng mỉm cười nhẹ nhàng.

Đường cong bên khóe môi hệt như đốm lửa nhiệt thành trong ký ức của ta .

Không.

Điều đó là không thể.

Ta vội vàng thu lại nhịp tim đang hỗn loạn.

Lại kéo chủ đề trở về chuyện trân châu.

Sau khi ta thề thốt đảm bảo rằng những viên trân châu này được nuôi dưỡng bằng dị pháp của tộc yêu, không hề tiêu tốn linh lực của bản thân , Phùng Cẩm Yên mới chịu yên lòng, rồi gật đầu cho phép ta nuôi châu trợ giúp.

Phùng Cẩm Yên đem toàn bộ trân châu nhận được từ ta , dồn hết vào trong cung.

Khiến cho tên tiểu hoàng đế mê muội trân châu kia ngẩn ngơ đến thần hồn điên đảo.

Hắn cứ thấy Phùng Cẩm Yên là mừng rơn.

Hết gọi tỷ tỷ, lại quấn lấy nàng, nói gì cũng không chịu rời xa.

Còn cấm kẻ khác nói xấu Phùng Cẩm Yên nửa lời.

Thậm chí để tỏ lòng "trung thành" với nàng, tiểu hoàng đế không tiếc vạn lượng vàng bạc hôm nay, ngày mai lại thêm phong tặng lễ vật...

Chỉ hận không thể cho cả thế giới biết , tỷ tỷ của hắn là người tốt nhất thiên hạ.

Sáng sớm nhập cung, Phùng Cẩm Yên vẫn chỉ là Huệ Dương công chúa bình thường.

Hoàng hôn rời cung, nàng đã trở thành Huệ Dương Nhiếp chính Hộ quốc Trưởng công chúa có thể bước lên điện luận chính.

Đi kèm là một tràng phong hiệu mỹ miều dài dằng dặc kể không hết.

Nghe đồn, nếu không phải Phùng Cẩm Yên đích thân ngăn lại , tiểu hoàng đế suýt nữa đã chia nửa giang sơn cho nàng ngồi .

Chuyện này lập tức khiến bảy vị Nhiếp chính vương, tám vị Thừa tướng và chín vị Quốc công trong triều bất mãn.

Lần lượt đứng ra tại buổi chầu mà nói :

「Bệ hạ hồ đồ!」

Câu này khiến Phùng Cẩm Yên cười suốt từ triều đình về đến tận phủ công chúa.

Hiện tại ta đang sống rất thư thái tại phủ, nghe nói Lương Huy sau khi nhận được thánh chỉ đã tức đến phát điên.

Lại chẳng dám c.h.ử.i bới.

Chỉ đành tìm đến Trưởng lão, muốn lại thông qua lão ta để lừa gạt ta rằng, nếu không có sự che chở của nhà họ Lương, cả tộc lớn như vậy biết lấy gì để trụ vững?

Nghe được tin này , Phùng Cẩm Yên vung tay áo, lập tức ban xuống một tòa biệt viện.

Hồ nước xanh biếc phía sau đủ để cả tộc ta cùng sinh sống.

Khi ấy , sau khi sắp xếp ổn thỏa cho tộc nhân, ta và Phùng Cẩm Yên ngồi nhàn nhã bên đình nghỉ mát, mặc cho hơi nước bốc lên mờ ảo, hai ta vẫn cùng nâng chén chuyện trò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-9.html.]

Rượu ngà ngà say, ta hỏi về dự tính tương lai của nàng.

Nàng nâng chén rượu, đứng bên mặt hồ khói sóng mịt mù, cười vô cùng phóng khoáng, tham vọng mê hoặc bộc phát trong ánh mắt:

「Ngọc Châu, ai nói trên đời này , điểm dừng chân cuối cùng của nữ t.ử nhất định phải là gả cho người khác?」

Dứt lời, nàng hướng chén rượu về phía xa xăm.

Ta nhận ra phương hướng đó.

Nơi đó--

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Là Hoàng thành.

17

So với loài người , thế giới của yêu rất đơn giản.

Ai có thể khiến tộc nhân có cuộc sống tốt đẹp , người đó là thủ lĩnh.

Trước kia người đó là Trưởng lão.

Bây giờ là ta .

Tính cả ân oán kiếp trước lẫn kiếp này , với tính cách thù dai của Lương Huy và Trưởng lão, làm sao họ chịu bỏ qua?

Bèn dứt khoát xé bỏ lớp ngụy trang, hoàn toàn cấu kết với nhau .

Không biết dùng cách gì, lại bất ngờ diện kiến được tiểu hoàng đế, còn dâng lên một loạt trân châu cực kỳ đẹp mắt.

Tiểu hoàng đế vui mừng chia sẻ với Phùng Cẩm Yên, thậm chí còn ban cho nàng một viên.

Hành động này của Lương Huy rõ ràng đã chọc giận Phùng Cẩm Yên.

Khi nàng sa sầm mặt mày trở về phủ công chúa, lấy viên trân châu có những vân hoa quái dị đỏ trắng xen kẽ ra cho ta xem, ta cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai.

Ta chưa từng nghĩ tới, sau khi không thể dùng tộc nhân để luyện châu, họ lại nhắm vào huyết nhục của người sống.

Đây là đi ngược lại thiên đạo! Là rước lấy tai ương diệt vong cho cả tộc!

Là ta bất cẩn.

Sự phẫn nộ đang nuốt chửng lấy ta .

Đặc biệt là khi chạm vào viên trân châu, nỗi oán hận và sự không cam tâm của người c.h.ế.t oan ùa vào cơ thể ta , càn quét khắp lục phủ ngũ tạng.

Nếu không phải Phùng Cẩm Yên kịp thời nắm c.h.ặ.t lấy ta vào thời khắc mấu chốt, chỉ sợ ta đã nhập ma từ lâu.

Sau khi được Long khí xua tan oán linh, ta kiệt sức đổ gục xuống đất, ôm trân châu trong tay mà nước mắt rơi như mưa:

「Ta đáng lẽ phải nghĩ tới, họ điên cuồng đến mức này , sao có thể từ bỏ m.á.u thịt người sống...」

「Họ đang muốn kéo cả tộc ta xuống mồ làm kẻ bồi táng cho lòng tham của họ!」

Nước mắt ta vì phẫn nộ và bi ai mà tuôn rơi không kiểm soát, thậm chí chẳng hề để ý rằng Phùng Cẩm Yên đã ngồi xổm xuống.

Nàng nâng đôi bàn tay run rẩy, cẩn thận chạm lên gương mặt ta . Khi ta ngước nhìn lên trong sự bất lực, đôi mắt đong đầy nỗi xót xa ấy cuối cùng đã chạm phải ánh nhìn của ta :

"Ngọc Châu, nàng đừng khóc ."

Giọng nàng nhẹ nhàng đến thế, những đầu ngón tay ấm áp chạm vào má ta , khẽ khàng lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống.

Ta chưa từng thấy một Phùng Cẩm Yên như thế bao giờ. Đôi mắt nàng hơi đỏ, giọng nói cũng mang theo sự run rẩy nghẹn ngào:

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...