Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Nàng đừng khóc , ta xót lòng."
Khoảnh khắc đó, như thể những uất ức tích tụ suốt ba kiếp người bỗng chốc ùa về, chạm vào tận đáy tim, vỡ òa thành lệ.
Ta vùi đầu vào lòng Phùng Cẩm Yên, lần đầu tiên cho phép bản thân buông thả, mặc kệ vô vàn cảm xúc đang bủa vây lấy mình .
Ta oà khóc nức nở.
Nàng ôm c.h.ặ.t lấy ta , vòng tay siết lấy như muốn dốc cạn sức lực, nhưng rồi lại sợ ta khó chịu nên cẩn thận nới lỏng ra đôi chút, đoạn nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng ta :
"Ngọc Châu, món nợ m.á.u mà bọn chúng nợ, phải dùng m.á.u mới có thể trả sạch."
"Nàng hãy nhớ kỹ, nàng chưa bao giờ đơn độc."
"Nàng vẫn còn có ta ..."
Khi ta nghẹn ngào đến mức không thể kiềm chế, nàng nâng khuôn mặt ta lên, nhìn ta đầy âu yếm, khiến trái tim vốn đã lạnh giá suốt hai kiếp người của ta cảm nhận được sự ấm áp đã lâu chưa từng có :
"Ngọc Châu, chuyện báo thù không thể vội vàng được ."
Giọng nói trầm ổn ấy cuối cùng đã kéo lại lý trí cho ta .
Nếu không có nàng, sợ rằng ta đã sớm rơi xuống vực thẳm vô tận rồi ...
Thế là cuối cùng ta cũng thốt ra câu hỏi vẫn luôn lẩn khuất trong lòng:
"Rốt cuộc, người là ai?"
Nàng ngẩn ngơ nhìn ta , đôi mày lần đầu tiên trĩu xuống vì muộn phiền:
"Ta cũng không biết ."
Nàng đáp như vậy .
Trong không gian tĩnh mịch đặc quánh, chúng ta cuối cùng vẫn không tìm ra đáp án.
Thứ chúng ta có , chỉ là kế hoạch của Phùng Cẩm Yên.
Từ khi Lương Huy dâng lên bảo vật, tiểu hoàng đế ngày càng sủng tín hắn , đã liên tiếp mấy lần từ chối gặp mặt Huệ Dương công chúa – người chị ruột của mình .
Thế nhưng Phùng Cẩm Yên chẳng hề bận tâm. Nàng vẫn nhàn nhã chải tóc cho ta , khẽ nói :
"Có hai con dê thế tội rẻ tiền tự dâng đến cửa, tại sao lại không nhận chứ?"
Dù ta có ngàn năm tu hành, nhưng trong chuyện thâm kế mưu lược, ta vẫn kém con người một bậc.
Thế nhưng, nhìn dáng vẻ ánh mắt rạng rỡ và đầy tự tin của nàng, lòng ta bỗng thấy vô cùng an yên.
Ta tin nàng.
Cũng như cách nàng tin tưởng ta vậy .
Thấy Lương Huy cùng đám người kia hết món bảo vật này đến món khác dâng vào cung, Phùng Cẩm Yên bèn im hơi lặng tiếng.
Nếu hoàng đế không truyền gọi, nàng cũng lười vào cung, chỉ an phận ở lại triều đình, tiếp tục công cuộc nhiếp chính của mình .
Nàng thu hồi quyền lực từ tay bảy tên nhiếp chính vương, tám vị thừa tướng và chín vị quốc công, dần dần bao phủ triều chính bằng thế lực của riêng mình .
Ngoài
ra
, nàng còn cho bán hết
toàn
bộ trân bảo, bảo vật trong công chúa phủ – những thứ vốn do
ta
dày công tìm kiếm và nuôi dưỡng –
rồi
dùng
số
tiền thu
được
từ các cửa tiệm
dưới
danh nghĩa công chúa phủ để đổ ngược về phủ.
Nàng không thiếu tiền.
Thế nhưng nếu muốn làm nên chuyện kinh thiên động địa, số tiền đó vẫn còn xa mới đủ.
Như lời nàng nói :
"Ngọc Châu, nàng có biết nuôi một con ngựa, một người , hay chế một cây cung cần tốn bao nhiêu tiền không ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-10.html.]
"Cần rất nhiều, nhiều đến nỗi dù là núi vàng núi bạc cũng chẳng thể lấp đầy cái hố không đáy này ."
Sống đã ngàn năm, chút hiểu biết ấy ta vẫn có .
Khi trước , kẻ đó cũng từng khóc lóc t.h.ả.m thiết, c.h.ử.i bới đám người đã khoác áo hoàng bào lên người mình , nói rằng chiếc áo ấy khoác lên người khiến hắn vô cùng khó chịu.
Dù sao đi nữa.
Số tiền khổng lồ ấy cuối cùng không chảy vào ngân khố của công chúa phủ, mà lại tuồn ra dân gian.
Biến thành lương thực, cung, thương, nỏ, và binh lính...
Nàng bí mật giấu đi tất cả.
Còn ta thì lại làm ngược lại .
Ban đêm, ta hóa thành làn khói, lẻn đến nơi trưởng lão và Lương Huy luyện bảo châu để giúp chúng thúc đẩy quá trình này .
Cái lũ đồ bỏ đi này .
Thực lực thì không có lương tâm, mà lương tâm thì không có thực lực, ngoại trừ việc như lũ quỷ đói hại đồng loại ra thì chẳng biết làm gì cả.
Ngay cả việc nịnh hót hoàng đế, chúng cũng chẳng nỡ nhỏ một giọt m.á.u của chính mình .
Nhưng nếu chúng không thể bay cao bay xa, thì kế hoạch của Phùng Cẩm Yên sao mà thực hiện được ?
Thế nên, đành phải để ta ra tay giúp chúng một tay vậy .
Dù gì trong tộc Ngao, thuật nuôi châu của ta mà đứng thứ hai thì chẳng kẻ nào dám nhận thứ nhất.
Quả nhiên, khi nghe tin mẻ bảo châu này dâng vào cung, tiểu hoàng đế vui sướng vô cùng, liên tiếp ban thưởng cho Lương Huy.
Trong cơn hứng khởi, ngài còn phong luôn Lương Huy làm nhiếp chính vương.
So với kiếp trước .
Thì sớm hơn rất nhiều.
Suy cho cùng, vẫn phải cảm ơn lời xúi giục phía sau của Phùng Cẩm Yên. Chính câu nói "Sao không ban trọng thưởng cho trung thần" của nàng mới là lý do thực sự khiến tiểu hoàng đế hạ quyết tâm.
Vì vậy , Lương Huy đắc ý vô cùng.
Hắn thậm chí còn đặc biệt tìm đến ta , nhẹ nhàng khuyên nhủ:
"Ngọc Châu, ta không so đo với nàng, nếu nàng chịu cúi đầu nhận lỗi , vị trí Lương phu nhân vẫn là của nàng."
Nói rất hay .
Lần sau đừng nói nữa.
18
Chuyện Lương Huy đến tìm ta đã đến tai Phùng Cẩm Yên.
Nàng hiếm khi lạnh mặt:
"Tên phu quân cũ ở Lương gia của nàng thực sự nghĩ rằng hắn dựa vào bản lĩnh để ngồi vào vị trí nhiếp chính vương rẻ tiền kia sao ?"
"Đã là kẻ thứ tám rồi , mà vẫn mặt dày thật đấy."
Trong giọng điệu ấy , cứ có một điều gì đó thật kỳ lạ.
Phải biết rằng, từ trước đến nay, ta chưa từng thấy Phùng Cẩm Yên tức giận đến mức này .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chaporia
Bình Luận (0)