20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Có lẽ, từ trước đến nay ta đều sai rồi .

Ta đè nén cơn sóng lòng cuộn trào, cố gắng dùng hai chữ "trách nhiệm" để thuyết phục bản thân trốn chạy khỏi sự nhầm lẫn ngang trái này .

Rồi cố hết sức tàn nhẫn, vứt bỏ nỗi quyến luyến của Phùng Cẩm Yên, độn hình vào yêu giới.

22

Ta nghĩ.

Phùng Cẩm Yên có lẽ không ngờ rằng ta sẽ quay trở lại .

Khi ta toàn thân đầy m.á.u, ngã quỵ trước mặt nàng, nàng đã ngẩn người hồi lâu.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Sau đó là vẻ hoảng loạn hiện rõ, khi kịp hoàn hồn, nàng vội vã chạy xuống khỏi long ỷ, đỡ lấy ta vào lòng, giọng run rẩy đòi gọi thái y.

Ta ngăn nàng lại .

Nói không cần.

Ta không sao .

Đây không phải m.á.u của ta .

Hơn nữa, dù ta có mệnh hệ gì, cũng chẳng phải thứ mà người phàm có thể chữa trị.

Ta nói với Phùng Cẩm Yên rằng trưởng lão đã bị ta xử lý rồi . Sức mạnh của hắn quá lớn, nếu không có m.á.u chứa Long khí của nàng, kết cục của cuộc ác chiến này ra sao vẫn còn là ẩn số .

Phùng Cẩm Yên không chờ ta nói hết câu đã ôm c.h.ặ.t lấy ta .

Nàng run rẩy nói :

"Trở về là tốt rồi , trở về là tốt rồi , mọi thứ khác đều không quan trọng."

Trong lòng nàng, ta thấy người vốn hiếm khi lộ cảm xúc như nàng, một giọt lệ chực trào đang treo lơ lửng trên hàng mi.

Trong veo thuần khiết.

Sau khi trở về, ta nghe tin ngày hành quyết Lương Huy đã định.

Vì tư tâm, ta vẫn quyết định đến gặp hắn lần cuối.

Hắn dường như đã tỉnh táo hơn đôi chút, lúc thấy ta còn biết nhặt đá trong ngục ném về phía ta .

Nhưng hắn không làm ta bị thương.

Kiếp trước hay kiếp này đều vậy .

Ngoại trừ con d.a.o vỏ sò được làm từ vỏ ngao của chính ta .

Nghĩ lại năm đó, chính tay ta đã trao nó cho hắn .

Thực ra , ta còn rất nhiều lời muốn nói và nhiều điều muốn hỏi hắn , nhưng cuối cùng, chỉ còn lại sự lặng im nhìn nhau .

Hắn có lẽ là Lương Huy.

Hoặc cũng có thể...

Chỉ là một lớp vỏ bọc trống rỗng mà thôi.

Nhưng tất cả những điều này , đã không còn quan trọng nữa.

Rời khỏi thiên lao, ta nghĩ đến tương lai của cả tộc.

Trong tộc không thiếu những yêu tinh muốn ở lại nhân gian.

Dẫu sao , cuộc sống nghèo nàn ở yêu giới, sao có thể so sánh được với sự muôn màu muôn vẻ nơi nhân gian?

Vì lẽ đó, ta tìm Phùng Cẩm Yên, làm lại nghề cũ từ mấy tháng trước , dẫn dắt các tiểu yêu thành thương nhân hoàng gia, buôn bán khắp cả nước.

Ta rất thạo việc này , chúng yêu trong tộc cũng nhờ giao thương mà có công ăn việc làm , có thể đường đường chính chính ở lại nhân gian, tự nuôi sống mình bằng những cách không trái với thiên đạo.

Những viên ngọc quý nối đuôi nhau vận chuyển ra ngoài, tiền bạc cuồn cuộn không dứt đổ về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-14.html.]

Phùng Cẩm Yên nhìn quốc khố ngày càng đầy ắp, vui đến mức không khép nổi miệng.

Cứ thế trôi qua mấy năm.

Hầu như năm nào, Phùng Cẩm Yên cũng hỏi ta có còn ở lại đây không .

Ở.

Tất nhiên là ở.

Ta còn muốn ở lại nơi này lâu thật lâu.

Lần nào ta cũng trả lời như vậy .

Hai ta cùng khiêng ghế xích đu ngồi dưới hiên, vừa ngắm trăng, vừa đùa vui:

"Hay là để ta ban hôn cho nàng nhé, kẻo nàng cứ cô đơn một mình ..."

"Không cần đâu ."

Ta lắc đầu.

Nhìn vầng trăng y hệt như một ngàn năm trước , cuối cùng ta cũng mở lời với Phùng Cẩm Yên:

"Thực ra , ta vẫn luôn chưa từng nói cho người biết , ta đã sớm có người trong lòng."

"Là ai?"

Phùng Cẩm Yên ngồi thẳng dậy, do dự một lát rồi thăm dò hỏi tiếp:

"Là vị công t.ử nhà nào có phúc phận tốt đến vậy , cần ta ... ban hôn cho các ngươi không ?"

Ta tiếp tục lắc đầu.

"Chàng ấy đã c.h.ế.t rồi ."

Tâm trạng Phùng Cẩm Yên chùng xuống ngay tức khắc.

Nhưng một lát sau , nàng dường như lại nghĩ đến điều gì đó:

"Chàng ấy là ai?"

"Có phải là Lương Huy không ?"

Nàng rất thông minh.

Vì thế ta gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu.

Là Lương Huy.

Nhưng cũng không phải .

Là người ấy đã xả thân cứu ta từ mấy trăm năm trước , chứ không phải kẻ tiền kiếp lẫn kiếp này đã m.ổ b.ụ.n.g m.ó.c t.i.m ta .

"Người có biết không ? Lúc đó vì cứu một kẻ không quen biết là ta , chàng ấy thậm chí đã đem cầm cố cả thanh bảo kiếm quý giá nhất của mình , chỉ để chuộc ta từ tay ngư dân."

"Đó là kỷ vật duy nhất cha chàng để lại . Nhưng chàng chưa từng oán hận, khi ấy chàng nói với ta , không có vật ngoài thân nào quan trọng hơn tính mạng."

"Tính mạng con người như nhau , tính mạng của yêu quái cũng vậy . Đều là chúng sinh do trời đất dưỡng d.ụ.c, chúng ta vốn chẳng có gì khác biệt."

"Thế mà người như vậy , vì cứu ta lại chẳng tiếc cả tính mạng mình . Từ nhân gian đến yêu giới, ngàn dặm hiểm nguy, chàng vẫn luôn hộ tống ta bình an đến nơi... Bệ hạ, đó mới là Lương Huy mà ta từng quen biết ."

"Ta từng hứa với chàng , đợi khi ta hồi phục ở yêu giới, ta sẽ gả cho chàng . Khi đó chàng vui mừng đến mức cùng ta dưới ánh sao thề hẹn trọn đời trọn kiếp, chúng ta đã hạnh phúc ước định một đời."

"Vậy sau đó thì sao ?"

"Sau đó... ta bị tập kích, chàng dù biết rõ mình chỉ là phàm nhân, nhưng vẫn kiên quyết chắn trước mặt ta , bảo ta : Ngọc Châu, mau chạy đi , nàng là một con yêu quái thông minh, nàng biết cách giữ mạng mình , hứa với ta , nàng phải ... bình an..."

"Cho đến lần này , ta mới biết cuộc tập kích ngày đó là do Trưởng lão một tay dàn dựng, và Lương Huy hiện tại xuất hiện trước mặt ta , cũng đều là âm mưu của lão ta ..."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...