Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phùng Cẩm Yên nắm lấy tay ta , an ủi:
" Nhưng chàng ấy đã thay đổi, đó là sự thật."
Ta nhìn sâu vào mắt nàng, nghiêm túc hỏi:
"Chàng ấy thực sự đã thay đổi rồi sao ?"
"Lương Huy mà ta nhìn thấy, rốt cuộc là Lương Huy thực sự, hay chỉ là một lớp vỏ bọc giống hệt năm trăm năm trước ?"
Phùng Cẩm Yên cũng nhìn ta đầy nghiêm túc.
Thế nhưng, lần này nàng lại không trả lời.
"Bệ hạ, linh hồn chưa bao giờ vì chuyện luân hồi đơn giản mà biến người cũ thành người mới. Linh hồn phải được tôi luyện qua những trải nghiệm. Không có những trải nghiệm đó, không có những suy nghĩ đó, Lương Huy không thể trở thành Lương Huy của ngày xưa. Đó chỉ là một lớp vỏ tương tự, nhưng một lớp vỏ trống rỗng thì có ích gì?"
"Thứ ta thích, chưa bao giờ chỉ là nhục thân đơn thuần ấy . Dù Lương Huy thực sự đã biến thành bộ dạng gì, dù linh hồn thực sự của chàng đang trú ngụ nơi đâu , là nam hay nữ, là ở nơi chân trời góc bể, hay đang ở ngay trước mắt, trái tim ta dành cho chàng sẽ không bao giờ thay đổi."
Ta nắm lấy tay nàng:
"Bệ hạ có biết chàng ấy đã đi đâu không ?"
Nhưng lần này , lần đầu tiên nàng rút tay ra trước .
Nàng né tránh ánh mắt ta , dường như muốn ngắm trăng, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu xuống, thốt lên một tiếng thở dài thườn thượt.
Ta cũng thở dài, rủ mắt nhìn bàn tay vừa thoát khỏi sự nắm giữ của nàng, khẽ nói :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/cam-chau-phung-co-nhan/chuong-15.html.]
"Mọi nhân quả không thể đạt thành trong kiếp này , mọi sự bù đắp hay hồi đáp, hay lời hẹn ước kiếp sau , đều là hư ảo."
"Bệ hạ," ta mỉm cười , nhìn vầng trăng sáng tỏ mà nói : "Không cần ban hôn cho ta đâu . Ta đã nhìn thấy nhân gian mà chàng từng yêu thương, nhân gian rất đẹp , tình cảm ở nhân gian cũng rất đẹp . Nhưng cái đẹp chưa bao giờ là thứ để giam cầm sinh mệnh, cái c.h.ế.t cũng chẳng thể giam cầm được nó. Trong lòng ta đã ở sẵn một người rất tuyệt vời, chàng ấy sẽ mong ta lưu luyến mình , nhưng đồng thời cũng sẽ không muốn ta bị giam cầm cả đời, không còn được nhìn thấy vẻ đẹp của luân hồi nhân gian. Bởi vì chàng ấy đã hòa mình vào đại thiên thế giới, từng chút từng chút một, những gì ta nhìn thấy, đều không phải là chàng , nhưng lại cũng chính là chàng ."
"Phải vậy sao ," giọng Phùng Cẩm Yên nghe có chút tâm trí để đâu đâu , "Ta cũng vậy . Ta cũng đã có người mình thích, chỉ là..."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Ta cũng không muốn người ấy bị giam cầm."
"Dù ta là ai đi chăng nữa."
Giọng nói cực khẽ bay theo gió.
Ta cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng, nhưng ta không đáp lại .
Gió nổi lên.
Cuốn đi sự nóng bỏng trong ánh mắt ấy .
Ta và nàng cùng ngồi trước sân, ngón tay út chạm nhẹ, gần như xa cách, cùng ngắm vầng trăng sáng giữa trời xanh.
Chỉ thấy ánh trăng thanh khiết vẫn như ngày nào.
Nhưng mà...
Cố nhân đã khuất bóng.
-Hết-
Giang sơn
Chaporia
Bình Luận (0)