Tôi là nữ phụ độc ác, nhưng tôi đã nằm yên mặc kệ đời.
Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì tôi bị chứng mù mặt.
Trong nhà có năm đứa trẻ, một nam chính, một vai phản diện, một nam phụ, một nữ chính và một nữ phụ.
Cốt truyện yêu cầu tôi phải thiên vị nữ phụ, chèn ép nữ chính, ngược đãi phản diện, nuông chiều nam chính, tốt nhất là nên ngó lơ nam phụ.
Tôi : "..."
Tôi nhìn chằm chằm vào năm đứa nhóc trông giống hệt nhau trong mắt mình , rơi vào trầm tư.
[Cô là nữ phụ độc ác có vai trò thúc đẩy cốt truyện quan trọng, nếu không làm theo cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ.]
Tôi nhìn cuốn "Bách Khoa Toàn Thư" có hỏi đáp trước mặt, suy nghĩ hồi lâu, vẫn quyết định thử nỗ lực một chút.
"Nam chính là ai?"
[Đứa đáng yêu nhất ấy , mắt to nhất, miệng đỏ nhất.]
"Tên là gì?"
[Không biết .]
"Nữ chính là ai?"
[Đứa xinh đẹp nhất, mới tí tuổi đã là mầm non mỹ nhân, mặt trái xoan mắt hạnh.]
"Tên là gì?"
[Không biết .]
Hỏi vài vòng, ngoài mấy dòng mô tả ngoại hình vô dụng ra , tôi chẳng biết được gì cả.
Tôi giữ vẻ mặt vô cảm: "Được thôi, vậy thì cùng hủy diệt đi ."
Nằm yên mặc kệ đời.
(01)
Thiết lập nhân vật của tôi là kiểu nữ phụ độc ác điển hình nhất trong tiểu thuyết.
Da trắng xinh đẹp (mặc dù tôi không biết mình trông thế nào), gia tài bạc triệu (gần đây mới biết chuyện này ), không thích nói chuyện với ai (vì vốn dĩ không nhận ra mặt người ).
Thực tế, bố mẹ tôi mất sớm, ba anh em chúng tôi ai cũng có chút vấn đề.
Đại ca là người hào hiệp, nhận nuôi năm đứa trẻ, vừa qua đời đã phó thác hết cho tôi .
Nhị ca chán ghét phàm trần, đúng ngày thi đại học liền vào chùa Thiếu Lâm, hiện tại đã là phương trượng đại sư tháng thu nhập vạn tệ.
Còn tôi , bẩm sinh đã bị mù mặt, sống đến từng này tuổi vẫn không nhận ra nổi Đại ca và Nhị ca, chỉ có thể nghe giọng nói để nhận người .
Tôi cố tình dọn đến nhà Đại ca để chăm sóc năm đứa trẻ này .
Anh ấy nhận nuôi chúng chưa được bao lâu, năm đứa trẻ đều rất ngoan, đứng trước mặt tôi sợ sệt không dám lên tiếng.
Tôi cũng nghe chúng tự giới thiệu rồi , liền suy nghĩ: " Tôi tên là Hạ Thanh Thu, các cháu có thể gọi tôi ..."
Tôi định thốt ra chữ "chị", dù sao tôi cũng vừa mới tròn mười tám tuổi.
Nhưng , chúng đều gọi Đại ca gần ba mươi tuổi của tôi là chú.
Tôi : "...Gọi tôi là cô được rồi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-1.html.]
Thực ra theo pháp luật, tôi không thể nhận nuôi chúng được .
Đại ca độc thân từ trong trứng của tôi cũng vậy .
Nhưng nghe nói sức mạnh cốt truyện kỳ diệu đã sửa chữa mọi thứ, cho nên tôi - một cô sinh viên đại học - buộc phải bắt đầu con đường làm " mẹ bỉm sữa".
"Bách Khoa Toàn Thư" lúc đầu cứ lải nhải bảo
tôi
phải
sửa chữa cốt truyện, nhưng
tôi
đều coi như
không
nghe
thấy.
Tuy tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì, nhưng chuyện ngược đãi trẻ con thì tôi không làm nổi, hơn nữa, tôi hoàn toàn không biết ai là nam chính, ai là nữ chính.
Cốt truyện thì tôi lười chẳng buồn đi theo, muốn hủy diệt thì cứ để nó hủy diệt đi .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Có hủy diệt thì cũng chẳng chữa khỏi chứng mù mặt của tôi , có thể thấy cái cốt truyện này đi theo cũng chẳng ích gì.
Ba cậu nhóc tên là Trang Du, Hà Diệc Dương và Từ Như Đồ.
Hai cô bé tên là Lâm Diệu Diệu và Tống Tước.
Tôi nhìn tới nhìn lui, đều không thể hình dung nổi những đứa trẻ ngày ngày gọi tôi là cô, hồn nhiên trong sáng thế này , sau này lại có thể biến thành vai phản diện bệnh kiều hay nữ phụ ngang ngược nào đó.
Dù sao chúng cũng rất ngoan, một người lớn chậm chạp lại chẳng có tình cảm gì như tôi , cũng không kiềm được mà bắt đầu yêu quý và chăm sóc chúng thật lòng.
Mấy đứa trẻ trước kia học ở cô nhi viện, sau khi tôi nhận nuôi thì đưa chúng vào tiểu học gần nhà. Tôi còn đặc biệt mua một chiếc xe van, giống như xe đưa đón trường mẫu giáo, ngày ngày đến cổng trường đón đưa chúng.
Đôi khi lớp học có việc, trợ giảng cũng thấu hiểu nỗi khổ của tôi , vỗ vai tôi cảm thán: "Một mình chăm sóc năm đứa em, vất vả cho cô Hạ rồi ."
Tôi giữ vẻ mặt tỉnh bơ, trả lời lưu loát: "Vâng, trẻ con sốt nên tôi phải đưa nó đến bệnh viện."
Thực ra không phải , hiện tại chúng đều đang ở nhà làm bài tập.
Nhưng từ khi tôi phát hiện dùng lý do này để trốn học lần nào cũng thành công, năm đứa trẻ trong miệng tôi liền thường xuyên phải nhập viện.
Đôi khi tôi cũng hối hận mất hai giây: Người lớn thật sự quá đê tiện.
Nhưng lần sau vẫn tiếp tục dùng chiêu xin nghỉ học thần thánh này : Người lớn chính là đê tiện như vậy đấy.
(02)
Nhà của Đại ca đã được trang hoàng rất tốt , tôi không đụng vào phòng của anh ấy , chỉ cải tạo phòng khách thành phòng của mình , thuê một cô giúp việc lo ba bữa ăn và dọn dẹp vệ sinh cho chúng tôi .
Hằng ngày bọn trẻ làm bài tập ở bàn, còn tôi thì ngồi bên cạnh chơi game.
Đang chơi dở, một thằng bé đi đến cạnh tôi : 'Cô ơi, cô có cần giúp gì không ạ?'
Tôi chớp chớp mắt: 'Tiểu Ngư, làm xong bài tập rồi hả?'
'Ái chà, cô lại nhận sai người rồi !' Thằng bé đang vùi đầu viết lách trên bàn ngẩng phắt đầu lên, phản đối quyết liệt, 'Con mới là Trang Du, bạn ấy là Từ Như Đồ cơ mà!'
'Ồ,' tôi thuận nước đẩy thuyền, sai đâu sửa đó, 'Thỏ Con, con làm xong bài tập rồi hả?'
Từ Như Đồ khẽ 'ừ' một tiếng, ngồi xuống cạnh tôi : 'Bài kiểm tra ngày kia con cũng ôn xong hết rồi ạ.'
Từ Như Đồ là đứa học giỏi nhất trong năm đứa, tính tình không thích nói nhiều, nhưng rất ngoan và biết nghe lời.
'Vương Giả Vinh Diệu này , con có biết chơi không ?'
Từ Như Đồ gật đầu: 'Con biết ạ.'
Tôi hào hứng đưa điện thoại cho thằng bé: 'Con chơi một ván đi , để cô xem.'
'Vâng ạ.'
Từ Như Đồ nói khẽ, sau đó điều khiển con Điêu Thuyền đi rừng của tôi với chỉ số 1-10, bắt đầu càn quét đối thủ.
Chaporia
Bình Luận (0)