Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi càng xem càng kinh ngạc, mắt mở to hết cỡ.
Quả nhiên, trong Vương Giả Vinh Diệu thì học sinh tiểu học mới là đáng sợ nhất, kinh khủng thật!
Đang xem đầy hứng thú, một cô bé cũng chạy đến ngồi cạnh tôi , ôm lấy eo tôi làm nũng: 'Cô thiên vị! Con cũng làm xong bài rồi , cô chơi cùng con đi .'
Tôi ướm thử hỏi: 'Diệu Diệu hả?'
Lãnh Hàn Hạ Vũ
'Vâng ạ!'
Nghe thấy tôi gọi đúng tên mình , cô bé vui ra mặt, hớn hở ngước gương mặt nhỏ lên cười với tôi .
Cô bé còn lại thì yên tĩnh hơn, con bé bóc một quả quýt đưa đến bên miệng tôi : 'Cô ăn đi ạ.'
'Cảm ơn Tiểu Tước, Tiểu Tước cũng ăn đi ,' tôi đón nhận miếng quýt từ tay cô bé đáng yêu rồi bảo hai thằng bé còn lại trên bàn, 'Chín giờ rồi đấy, không làm xong là lát nữa không được cùng nhau xem phim đâu .'
'Á á á á á!' Trang Du rõ ràng đang rất vò đầu bứt tai, 'Cái này khó quá đi mất!!'
--- "Cô cô quá được hoan nghênh thì phải làm sao đây" Chương 2 ---
Thằng bé còn lại - chính là Hà Diệc Dương, hừ lạnh một tiếng, có vẻ thiếu kiên nhẫn, nó cầm một tờ bài thi đi đến trước mặt tôi : 'Con làm xong rồi . Bài kiểm tra nhỏ, phụ huynh cần ký tên ạ.'
Tôi nhìn con số 100 đỏ ch.ót trên tờ giấy: 'Một trăm điểm cơ à ? Giỏi thật đấy Tiểu Dương.'
Từ Như Đồ đang chơi game bên cạnh khựng lại .
Hai cô bé đang ngồi cạnh tôi cũng khựng lại .
'Bài kiểm tra nhỏ mà cũng cần ký tên à ?'
'Chắc không cần đâu nhỉ.'
'Được rồi , Hà Diệc Dương, con chỉ là muốn được cô khen thôi chứ gì!'
/Geniee Wrapper Body Tag 1573191_ohiotires_inpage_responsive
Hà Diệc Dương lập tức giật lại tờ bài thi nhăn nhúm: 'Con, con mới không có !'
'Không sao , Tiểu Dương rất giỏi mà,' tôi đã quen với cảnh này , xoa xoa đầu thằng bé, 'Qua đây cùng xem phim đi .'
Hà Diệc Dương lập tức im bặt, ngoan ngoãn bê một cái ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh tôi .
Từ Như Đồ vừa lúc chơi xong một ván, tôi nhìn bảng thành tích đẹp như mơ kia mà tâm phục khẩu phục: 'Thỏ Con, hè này con cày rank hộ cô lên Vương Giả được không , cô trả công theo sao nhé?'
'Được ạ, nhưng con không cần tiền đâu ,' Từ Như Đồ nói , 'Con cũng có thể gánh cô mà.'
'Con với Tiểu Tước cũng có thể chơi cùng cô ạ,' Lâm Diệu Diệu ôm c.h.ặ.t cánh tay tôi , 'Cô ơi, lần này con cũng được một trăm điểm đấy.'
' Đúng là lũ tiểu học bá nhà chúng ta ,' tôi đã quen, lần lượt xoa đầu từng đứa, 'Đứa nào cũng giỏi.'
'Chỉ có mỗi mình con là không được một trăm điểm,' Trang Du cuối cùng cũng làm xong bài, ủ rũ đi tới, giọng điệu tủi thân , 'Cô ơi, cô không thấy con ngốc chứ?'
'Không đâu ,' tôi an ủi thằng bé, 'Lần họp phụ huynh trước thầy giáo còn khen con thông minh mà, điểm số không quan trọng bằng đâu .'
Đám trẻ im lặng tập thể trong năm giây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-2.html.]
'Cô ơi, họp phụ huynh tuần sau ,' Tống Tước lắc lắc tay áo tôi , 'Cô định ngồi ở chỗ của ai ạ?'
Mười con mắt lập tức đổ dồn về phía tôi .
Tôi suy nghĩ mấy giây rồi đẩy khó khăn ngược lại cho bọn trẻ: 'Các con tự quyết định đi .'
Đa số phụ huynh đều có đứa con mình thương hơn, nhưng tôi thì khác.
Tôi đối xử với chúng bình đẳng như nhau - dù sao thì cô cô như tôi ngay cả mặt mũi chúng còn chẳng phân biệt được , không có năng lực để thiên vị đâu .
Có vấn đề gì mà tôi không giải quyết được thì cứ để lũ trẻ tự giải quyết là xong.
-- Người lớn đúng là lười biếng thật đấy.
'Đã vậy thì,' thấy không ai nói gì, Trang Du đảo mắt quanh một vòng rồi cẩn trọng lên tiếng, 'Chắc là phải dùng cách đó thôi.'
'Con không đồng ý,' Tống Tước vốn luôn im lặng bỗng phản ứng gay gắt, 'Không được .'
'Con cũng không đồng ý!' Hà Diệc Dương vội vàng đứng bật dậy, 'Con không muốn chơi oẳn tù tì đâu !'
'Oẳn tù tì, hình như hai người chưa bao giờ thắng cả,' Lâm Diệu Diệu chợt nhận ra , nhưng giây sau giọng điệu lại thay đổi, 'Vậy thì dùng cách này đi !'
'Thế này không công bằng!'
'Oẳn tù tì là công bằng nhất rồi , chỗ nào mà không công bằng!'
Thấy mấy nhóc tì sắp cãi nhau , tôi kịp thời trấn an cảm xúc của chúng: 'Hay là thế này , chúng ta bốc thăm đi .'
'Cô bảo bốc thăm thì bốc thăm ạ,' Từ Như Đồ luôn im lặng lên tiếng, 'Con không có ý kiến gì.'
'Con cũng không có ý kiến, con nghe theo cô ạ.'
'Con cũng nghe theo cô ạ.'
---
Năm đứa trẻ lại ngoan ngoãn đứng trước mặt tôi , mặc dù tôi không phân biệt được đứa nào với đứa nào, nhưng điều đó không ngăn cản được tôi cảm thán lần nữa - đáng yêu quá đi mất.
Thật không biết đại ca tìm đâu ra lũ trẻ này , những đứa bé đáng yêu thế này , đến việc ngồi ghế ai trong buổi họp phụ huynh mà tôi còn phải đắn đo, vậy mà thật sự có phụ huynh nỡ vứt bỏ chúng sao ?
Tôi vừa nghĩ vừa xoa đầu từng đứa một, cuối cùng vẫn là tự mình ra tay, gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm.
/Geniee Wrapper Body Tag 1573191_ohiotires_inpage_responsive
Thứ tôi không bao giờ thiếu trên đời này chính là tiền.
Thế nên cuối cùng vào ngày họp phụ huynh , tôi ngồi ở chiếc bàn làm việc lớn mà giáo viên đặc biệt chuyển đến, năm đứa trẻ vây quanh bên cạnh, mặc kệ những ánh mắt kỳ lạ từ các vị phụ huynh xung quanh, tôi hoàn toàn ngó lơ.
Không khí buổi họp phụ huynh tiểu học rất thoải mái, giáo viên chủ yếu nhấn mạnh về kỷ luật và thói quen học tập, tôi nghe rất chăm chú, vừa ghi chép vừa xem bài thi trên bàn.
Bọn trẻ vừa trải qua kỳ thi giữa kỳ, năm đứa đều có điểm số cực tốt , đúng là lũ học bá nhỏ, trước mặt tôi có tới tám, chín tờ bài thi một trăm điểm, số còn lại cũng toàn là chín mươi chín, chín mươi tám điểm.
Chaporia
Bình Luận (0)