Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không chỉ vậy , mỗi lần giáo viên điểm danh tuyên dương, đều nghe thấy tên của bọn trẻ nhà tôi .
Nào là kỷ luật lớp tốt , thói quen học tập tốt , lễ phép ngoan ngoãn, tỷ lệ làm bài tập chính xác cao, phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao...
Giáo viên khen ngợi hết lời, tôi nghe mà lòng thấy phơi phới.
Cảm nhận được ánh mắt của các phụ huynh xung quanh chuyển từ kỳ lạ sang ngưỡng mộ, tôi thẳng lưng lên, mới trưởng thành thôi mà đã được nếm trải cảm giác nuôi con vui vẻ như thế nào rồi .
'Các con làm tốt lắm,' nhân lúc thầy cô phát phiếu bảo hiểm y tế, tôi thì thầm nói với năm đứa trẻ, 'Tối nay đi ăn tiệc lớn thế nào? Cuối tuần đi công viên giải trí nhé?'
Năm đứa trẻ cũng phối hợp hạ thấp giọng, lén lút hỏi tôi : 'Có thể ăn KFC không ạ?'
Tôi ra hiệu dấu 'OK': 'Gọi một suất combo cả nhà luôn.'
Sau buổi họp, tôi dẫn chúng đến KFC, gọi cho mỗi đứa món kem mà bình thường vốn ít cho chúng ăn nhiều.
'Cô tốt quá ạ.'
'Cảm ơn cô ạ.'
Bọn trẻ rất lịch sự xếp hàng trước mặt tôi , sau đó lần lượt ngồi vào ghế ăn gà rán.
Trang Du bỗng giơ bàn tay nhỏ lên: 'Cô ơi, con có một câu hỏi ạ!'
Tôi nhìn về phía thằng bé, lần đầu tiên không nhận ra là ai, chỉ chớp chớp mắt.
'Con là Tiểu Ngư mà cô,' thằng bé đã quen, giơ bàn tay bụ bẫm ra , 'Trên tay con vẽ hình cá vàng nhỏ này , cô giáo mỹ thuật vẽ giúp con đấy, thế này thì cô sẽ không nhận sai người nữa đâu ạ.'
" cháu cũng có nè!" Một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn lại chìa ra , trên đó có hình một chú mèo con. Cô bé hào hứng nói : "Cháu là mèo con đây, cô ơi."
"Diệu Diệu hả?" Tôi hỏi. "Meo meo?"
"Mọi người đều là thú nhỏ, cháu cũng muốn làm thú nhỏ." Lâm Diệu Diệu lắc lắc tay, "Diệu Diệu là mèo con."
Ba đứa trẻ còn lại cũng chìa tay ra , khoe với tôi hình thú nhỏ trên mu bàn tay chúng: chim nhỏ, cừu nhỏ và thỏ con.
"Nhà chúng ta đúng là gia đình động vật mà."
Tôi không nhịn được cười : "Vậy cô là người trông thú à ?"
"Cô chính là cô thôi." Từ Như Đồ đáp rất nghiêm túc, "Cô muốn là gì cũng được hết."
Suỵt--
Quả nhiên, về khoản dẻo miệng thì vẫn phải là học sinh tiểu học.
Tôi thừa nhận mình đã bị mấy đứa nhỏ dỗ cho vui lòng, thế là lại gọi thêm một hộp bánh trứng cho chúng.
"Cô ơi, cuối tuần mình đi công viên giải trí thật ạ?" Trang Du tiếp tục hỏi.
"Cô đã bao giờ lừa các cháu chưa ?" Tôi đáp, "Chính là cái 'Thị trấn cổ tích' mới mở đấy, nhưng chơi trò gì thì các cháu tự quyết định nhé, cô chỉ chịu trách nhiệm đi cùng thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-3.html.]
Trẻ con đúng là trẻ con, ngay cả Tống Tước và Từ Như Đồ bình thường ít nói cũng phát ra tiếng reo hò nho nhỏ.
Thực ra lúc mới nhận nuôi, chúng đâu có hoạt bát như bây giờ.
Ngay cả Lâm Diệu Diệu và Trang Du cũng chỉ dám hỏi tôi đầy dè dặt xem có cần giúp đỡ việc gì không .
Mấy đứa trẻ bé tí tẹo mà hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng. Ngã đau cũng không kêu một tiếng, dù tôi làm bất cứ việc gì, dù là chuyện rất nhỏ, phản ứng đầu tiên của chúng vẫn luôn là ngẩng đầu lên nói "Cảm ơn cô" đầy nghiêm túc.
Nhưng cũng may, nuôi hơn nửa năm, cuối cùng chúng cũng có chút dáng vẻ của trẻ con rồi .
Phải nói là, đây thực sự là một việc rất có thành tựu.
(03)
Cuối tuần, tôi lái xe đưa mấy đứa nhỏ đến Thị trấn cổ tích.
Kết quả vừa đỗ xe xong, xuống xe đã thấy chúng xếp hàng đứng trước mặt, mỗi đứa cầm một sợi dây màu khác nhau trên tay.
Tôi : "?"
Thứ này tôi từng thấy rồi , dây dắt trẻ, cái loại vòng tay an toàn chống lạc ấy mà.
Nhưng thực ra tôi không lo lắng lắm về an toàn của chúng. Có lẽ vì từng ở trại trẻ mồ côi nên ý thức an toàn của chúng rất cao, hơn nữa bình thường toàn đi cùng nhau . Năm đứa trẻ đứng một chỗ thế kia thì muốn bắt cóc cũng chẳng phải chuyện dễ.
Vậy nên chúng mua thứ này là sợ tự làm lạc bản thân à ?
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, Tống Tước - người tạm thời đóng vai dẫn đầu với hình chú chim mập mạp vẽ trên tay - bước ra .
"Tuy chúng cháu sẽ bám sát cô," Tống Tước giải thích đầy nghiêm túc, "nhưng cô không nhận ra mặt chúng cháu, để tránh người xấu giả dạng đưa cô đi , nên bọn cháu mới chuẩn bị thứ này ."
Tôi : "..."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thôi xin lỗi , hóa ra là sợ tôi bị lạc.
" Nhưng cô chỉ có hai tay, mà còn một tay để cô làm việc riêng nữa," một đứa trẻ dẫn đầu khác là Từ Như Đồ cũng gia nhập hàng ngũ giải thích, "nên bọn cháu đã sắp xếp lịch trực, từ 8:00 đến 10:00 là lượt cháu dắt cô."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của mấy đứa nhỏ, tôi dở khóc dở cười nhưng vẫn chìa tay ra : "Được rồi , vậy trước mười giờ, phiền thỏ con chăm sóc cô nhé."
Từ Như Đồ gật đầu đầy trịnh trọng rồi buộc sợi dây dắt màu trắng vào tay tôi .
Tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ quái gở--
May mà chúng không định dắt cả năm đứa cùng lúc vào người tôi .
Không thì trông tôi chẳng khác nào ông chú bán bóng bay trước cổng công viên.
Trước khi đến Thị trấn cổ tích, tôi đã đưa cho chúng năm tấm bản đồ để tự lên lộ trình và chọn trò chơi.
Tôi không sợ độ cao, cũng chẳng thấy cảm giác gì với mấy trò kích thích, nhưng mấy đứa nhỏ lại rất thích. Ngay cả Lâm Diệu Diệu vốn do dự trước khi lên tàu lượn cũng bị chinh phục bởi cảm giác bay lượn trên không trung này .
Chaporia
Bình Luận (0)