Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dù đã nghe mấy năm rồi , nhưng những lời đường mật của trẻ nhỏ quả thực vẫn khiến người ta không thể chống đỡ nổi.
Sau khi nhận được điện thoại, năm đứa trẻ ở nhà nghiên cứu cả một buổi chiều, từng đứa một xếp hàng tìm tôi để kết bạn WeChat.
Tống Tước lập một nhóm WeChat, không biết bị ai đổi tên thành - "Gia đình động vật", nhưng mọi người dường như đều mặc nhiên chấp nhận cái tên này .
Học vẽ động vật với giáo viên mỹ thuật vài năm, Trang Du là đứa học nghiêm túc nhất nên đã có thể vẽ ảnh đại diện phong cách chibi cho cả nhóm. Ảnh đại diện của chúng tôi là một bộ hoàn chỉnh, mấy đứa trẻ là các loài động vật nhỏ, còn tôi là một cô gái đáng yêu với kiểu tóc cột hai bên.
Bọn trẻ đều nóng lòng đổi ảnh đại diện mới, rồi bắt đầu chơi đổ xí ngầu trong nhóm.
"Con sẽ không thua đâu !!" Hà Diệc Dương mạnh miệng tuyên bố trong nhóm: "Lần này nhất định người thắng là con!"
Sau đó cậu bé tung ra một nút.
Hà Diệc Dương: "..."
Những đứa trẻ khác vừa cười nhạo cậu bé không kiêng nể gì, vừa bắt đầu đổ xí ngầu.
Tống Tước được 2 nút, Trang Du được 3 nút, Từ Như Đồ được 5 nút.
Lâm Diệu Diệu – "nhân phẩm vàng" dễ dàng tung ra 6 nút: "Ha ha ha!! Con thắng rồi !"
Tôi tò mò hỏi: "Các cháu đang chơi trò gì thế?"
"Không phải đâu cô ơi." Lâm Diệu Diệu làm một biểu cảm rất đáng yêu: "Đây là trận quyết chiến cuối cùng, ai thắng tối nay sẽ được ngồi cạnh cô để xem phim!"
Tôi : "..."
Tối nay có một bộ phim hoạt hình ra rạp, tôi đã mua sẵn sáu vé, dự định đưa năm đứa trẻ đi xem cùng.
Thế nhưng tôi quả thực chưa phân chỗ ngồi ... không ngờ bọn trẻ đã tự thương lượng và giải quyết nội bộ rồi .
"Tối nay con sẽ ngồi bên trái cô." Lâm Diệu Diệu tỏ vẻ rất phấn khích: "Từ Như Đồ ngồi bên phải cô."
Rồi Từ Như Đồ gửi vào nhóm một chiếc icon "Thỏ con đã nhận lệnh".
Tôi bật cười : "Mọi người không phải đang ngồi cùng trên ghế sofa à , sao còn phải gửi tin nhắn làm gì."
Từ Như Đồ rất thành thật đáp: "Con không đáng yêu bằng ảnh đại diện đâu ạ."
"Cháu đã rất đáng yêu rồi ." Tôi xoa đầu cậu bé: "Các cháu đều là những đứa trẻ đáng yêu nhất."
Đó là lời thật lòng của tôi .
Dù lúc nhận nuôi bọn trẻ, tôi cũng chỉ vừa mới trưởng thành, nhưng vì chúng đều rất hiểu chuyện, cộng thêm sự hỗ trợ và sắp xếp từ mạng lưới quan hệ của đại ca, tôi đã không gặp phải bất kỳ khó khăn nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-6.html.]
Chỉ là đôi khi,
tôi
không
kiềm
được
mà cảm thán: Có tiền thật
tốt
.
Người ta nói chẳng sai, trẻ con đúng là "máy hút tiền" mà.
Nhất là tôi , cứ thấy bộ đồ nào xinh xinh trên mạng là lại muốn mua về cho mấy đứa mặc thử, tôi cũng rất thích dẫn chúng đi ăn những bữa thật ngon.
Dù xét trên phương diện nào đó thì tôi cũng thuộc kiểu người chỉ thích ru rú trong nhà, nhưng nếu là dẫn mấy đứa nhỏ ra ngoài chơi thì tôi vẫn rất sẵn lòng.
Ví dụ như tối nay, cả nhà cùng nhau đi xem phim.
Vừa đến rạp, lúc tôi định đi lấy vé thì Tống Tước đã kéo tay tôi lại : "Cô ngồi đi ạ."
Tôi nhìn lại thì thấy bốn đứa còn lại đã phân công nhau đi bốn hướng: Lâm Diệu Diệu đi mua kính 3D, Từ Như Đồ đi lấy vé, còn Hà Diệc Dương và Trang Du thì đi mua bắp rang bơ cùng đồ uống.
Mấy đứa nhỏ sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, còn tôi - một người lớn - lại ngồi ngẩn ngơ trên chiếc ghế massage êm ái. Tống Tước thậm chí còn ân cần hỏi tôi có cần con bé chọn giúp gói dịch vụ 6 phút không .
Tôi : "...Không cần đâu Tiểu Tước."
Khi xem phim, ngồi bên trái tôi là Lâm Diệu Diệu, bên phải là Từ Như Đồ.
Không giống những đứa trẻ khác, chúng không hề quậy phá hay đá vào ghế người phía trước , chỉ yên lặng ngồi xem, thi thoảng mới khẽ thốt lên những tiếng trầm trồ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vì đây là lần đầu tiên xem phim 3D nên lũ nhỏ vô cùng hào hứng. Đến lúc rời rạp vẫn còn thấy chưa đã , bọn trẻ tíu tít bàn tán về việc sau khi về nhà phải tìm xem hết các phần còn lại của loạt phim hoạt hình này .
" Nhưng mà... vẫn còn bài tập về nhà..." Từ Như Đồ theo phản xạ thốt lên, rồi khựng lại một chút, cậu bé mới sực nhớ ra : "À, chúng ta hết bài tập rồi ."
"Đỉnh quá!" Trang Du giơ tay reo hò: "Kỳ nghỉ hè vui vẻ!"
Kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng của lớp sáu cứ thế bắt đầu.
Cân nhắc đến vấn đề an toàn , tôi không đưa mấy đứa đi du lịch xa - dù sao thì một người bị chứng mù mặt như tôi cũng chẳng đủ tự tin để dắt năm đứa nhỏ đi dạo ở những điểm du lịch lạ nước lạ cái.
Nhưng dắt mấy đứa đi chơi loanh quanh trong thành phố thì vẫn ổn .
Kỳ nghỉ hè này , tôi đã làm đủ loại thẻ thành viên năm: từ khu vui chơi, khu trò chơi điện t.ử, rạp chiếu phim, cho đến thẻ hội viên của các nhãn hiệu thời trang trẻ em.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian chúng tôi vẫn ở nhà chơi mấy trò như: bài tây, mạt chược, cờ bàn...
Tuy nói ra hơi xấu hổ, nhưng chơi board game mà còn không thắng nổi lũ trẻ thì đúng là tôi hơi kém cỏi thật.
Đối với mấy trò đòi hỏi phản xạ, Tống Tước đích thị là quán quân. Mới học lớp sáu mà dáng người con bé đã cao vọt lên, thần kinh vận động lẫn tốc độ phản xạ đều đứng đầu trong đám nhỏ. Ở hội thao tiểu học, con bé tham gia bao nhiêu là bộ môn, thành tích lại còn ổn ... Đôi khi tôi cứ tự hỏi, chẳng lẽ đây là cái gọi là "văn võ song toàn " trong truyền thuyết sao ?
Chaporia
Bình Luận (0)