Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi vẫn còn nhớ mình đã chấn động thế nào khi thấy con bé phá kỷ lục ném bóng rổ ở khu trò chơi điện t.ử.

Còn với trò "họa sĩ đoán ý" cần trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận, thì không ai qua mặt được Trang Du. Hè này tôi cho thằng bé đi học vẽ, hình như nó sinh ra đã có cảm quan đặc biệt với cái đẹp rồi . Mới bé tí mà đã biết giúp tôi tư vấn cách phối đồ.

Dù thằng bé luôn ngọt ngào bảo "Cô mặc gì cũng đẹp ", nhưng cũng rất nghiêm túc đưa ra đ.á.n.h giá: " Nhưng con thấy bộ màu trắng này hợp với tiên nữ như cô hơn ạ..."

Còn Lâm Diệu Diệu, con bé xứng đáng là "cô nàng may mắn" thứ thiệt. Vận khí tốt đến mức nổ tung, ngay cả khi chơi bài với nhau , con bé lúc nào cũng bốc được những bộ bài cực phẩm như thùng phá sảnh hay đôi b.o.m.

Kể từ khi phát hiện ra tài năng này , mỗi lần có chương trình quay thưởng trên Weibo, tôi đều nhờ con bé giúp.

Từ Như Đồ và Hà Diệc Dương chơi Vương Giả Vinh Diệu cực đỉnh, một đứa đ.á.n.h xạ thủ, một đứa đi rừng. Những lúc ba người chúng tôi chơi cùng nhau , chúng luôn tranh giành vị trí trợ thủ (tướng Dao) cho tôi , rồi âm thầm gánh cả đội.

Đôi khi gặp đối thủ tức tối vì bị thua, quay sang mắng chúng là dùng nick phụ dẫn gái đi cày thuê, hoặc gặp mấy cô bé cùng đội hỏi có muốn kết đôi không , chúng lại ngây ngô ngẩng mặt lên hỏi tôi : "Cô ơi, người đó có ý gì ạ?"

Thỉnh thoảng Hà Diệc Dương cũng nhíu mày phản bác: "Dao không phải em gái tôi , đó là cô của tôi ."

Đối phương lại càng phản ứng dữ dội hơn: "Mày tưởng mình là Dương Quá chắc? Làm bộ làm tịch cái gì hả?"

Tôi : "..."

Hà Diệc Dương: "Cô ơi, người đó đang nói gì vậy ạ?"

Từ Như Đồ: "Người đó đang c.h.ử.i chúng ta đấy."

Hà Diệc Dương: "Cô đã bảo là không được c.h.ử.i người mà."

Từ Như Đồ: "Cứ báo cáo là được rồi ."

Thế là hai thằng nhóc lại chặn đối phương, rồi lặng lẽ tiếp tục thao tác game.

Còn tôi , đầy hổ thẹn khi cứ bám dính trên đầu chúng, thầm nghĩ: Người lớn cũng không muốn lười biếng vậy đâu .

Nhưng lần sau , tôi vẫn sẽ tiếp tục hổ thẹn mà bám lấy chúng thôi: Không còn cách nào khác, đám tiểu học bây giờ quá lợi hại rồi .

(05)

Sau kỳ nghỉ hè, tôi đều đã đưa mấy đứa trẻ vào học những trường cấp hai tốt nhất thành phố.

Tôi vẫn đón chúng ở cổng trường mỗi ngày, vẫn giữ thói quen mỗi tuần đi xem phim cùng nhau , mọi thứ chẳng có gì thay đổi - ngoài việc thời gian học của chúng nhiều hơn, cũng bận rộn hơn trước .

Ngay lúc tôi cứ tưởng cuộc sống sẽ mãi trôi qua êm đềm như vậy , thì "Bách Khoa Toàn Thư" - thứ vốn dĩ đã im hơi lặng tiếng từ lâu - đột nhiên xuất hiện những mô tả mới.

Tóm tắt cốt truyện: Nam chính và nữ chính nảy sinh tình cảm.

Trong một lần đi dã ngoại ở ngoại ô, tình cảm của cả hai thăng hoa. Nữ phụ độc ác (Hạ Thanh Thu) đuổi nữ chính ra khỏi nhà, nam phụ đứng ra cầu xin, nhân vật phản diện đồng hành cùng nữ chính bỏ trốn, còn nữ phụ thì tỏ tình với nam chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-7.html.]

Tôi : "..."

Đi dã ngoại ngoại ô là cái gì? Có phải là chuyến dã ngoại mà mấy đứa nhỏ sắp đi tới đây không ? Hơn nữa, tại sao mấy năm trôi qua rồi mà hệ thống vẫn chỉ gắn tên tôi vào chỗ của nữ phụ độc ác? Thế còn tên của những người khác đâu ?

"Bách Khoa Toàn Thư" chẳng hiểu thấu tiếng lòng của tôi , nó chỉ liên tục thúc giục tôi hoàn thành cốt truyện.

Nhưng tôi đã sớm "bãi lạn" (buông xuôi) rồi , kịch bản là thứ không đời nào tôi đi theo, chuyện đuổi mấy đứa nhỏ ra khỏi nhà càng không bao giờ xảy ra .

Vấn đề nằm ở chỗ, nam chính và nữ chính nảy sinh tình cảm, nữ phụ thích nam chính, phản diện thích nữ chính, nam phụ thích nữ chính... Liệu những chuyện này có thật sự xảy ra không ?

Nhưng năm đứa nhỏ này cùng ăn cùng ở bao nhiêu năm rồi , đến độ tuổi chớm nở tình cảm, thích một ai đó cũng là chuyện rất bình thường - tôi không phản đối việc này . Tuy nhiên, nếu thực sự phát triển thành chuyện tình tay ba tay tư, rồi lại yêu đương dày vò gây tổn thương lẫn nhau thì tôi tuyệt đối không cho phép.

Tôi quyết định đi xác nhận lại suy nghĩ của chúng.

Nhưng mà... rốt cuộc nam chính và nữ chính là ai vậy ? Nữ phụ và nam phụ là ai, nhân vật phản diện lại là người nào nữa?

Tôi vô cảm nhìn phần miêu tả ngoại hình trong kịch bản.

Nào là đôi môi tựa hoa đào, đôi mắt tựa quả nho, rồi cái gì cái gì nữa... Mấy mô tả này thì có ích gì chứ!

Mấy năm trôi qua rồi , năm thân phận này tôi vẫn chẳng đối chiếu được với đứa nào cả.

Vì không đối chiếu được thân phận, tôi đành phải đi kiểm tra từng đứa một vậy .

Người đầu tiên tôi tìm là Lâm Diệu Diệu.

Con bé ngây thơ thuần khiết, chẳng có tâm cơ gì, lại hoạt bát đáng yêu, đúng là cây hài của gia đình.

Vậy nên, liệu con bé có phải là nữ chính không ?

Tôi hỏi: "Diệu Diệu, con thích nghi ở trường thế nào rồi ?"

"Siêu tốt luôn ạ!" Lâm Diệu Diệu hào hứng nói : "Cô ơi, bài văn con viết lần trước còn được giáo viên đọc trước toàn lớp nữa cơ, con viết về cô đấy. Bạn học ai cũng bảo là muốn gặp cô cô tiên nữ của con..."

Tôi : "..."

Tôi tiếp tục hỏi vòng vo: "Diệu Diệu nè, thế con có nhận ra dạo này mọi người có chỗ nào khác lạ không ?"

"Chỗ khác lạ ạ?" Lâm Diệu Diệu ngẩn người mất hai giây, rồi nhanh ch.óng tỏ vẻ bất bình: "Ôi! Từ Như Đồ ạ, Từ Như Đồ quá đáng lắm cô ơi! Cậu ấy dám lén lút chuẩn bị quà tháng Mười cho cô mà không cho ai biết cả! Cậu ấy đúng là đồ tâm cơ!"

 

Lãnh Hàn Hạ Vũ

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...