Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi : "..."
Tháng này quả thật tôi có nhận được quà của Từ Như Đồ, thậm chí còn đăng lên trang cá nhân nữa.
"Còn nữa, lúc Hà Diệc Dương lên thuyết trình, ảnh bìa PPT cậu ấy dùng là ảnh chụp chung với cô! Rõ ràng là tự giới thiệu bản thân , thế mà cậu ấy lại chèn cả ảnh cô vào . Đáng ghét thật, lúc con thuyết trình trước cậu ấy , con chỉ dùng ảnh cá nhân thôi..."
Tôi : "..."
Hoàn toàn ... không chen nổi một lời nào.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tôi tự an ủi mình rằng con bé còn nhỏ thế, chuyện gì cũng kể với tôi , lại chẳng bao giờ nhắc đến chàng trai nào, sao có thể yêu sớm được cơ chứ?
Chắc chắn không phải Diệu Diệu rồi .
Tôi đổi sang đối tượng điều tra khác, Trang Du.
"Tiểu Du," Đối diện với Trang Du, tôi cần thẳng thắn hơn chút: "Đến lớp lâu như vậy rồi , con có quen bạn mới nào không ?"
"Có ạ!" Trang Du lập tức mở lòng: "Trong lớp con có nhiều bạn nam thích vẽ tranh lắm, giờ mỹ thuật con đều ngồi cùng các bạn ấy ..."
Tôi : "Không, ý cô là, có bạn nữ nào không ?"
"Bạn nữ ạ?" Trang Du sững lại một chút: "Có hai bạn ạ, chúng con hay bàn luận với nhau về cách trang điểm."
"
Tôi : "...Trang điểm á?"
"Vâng ạ, con cũng muốn trang điểm cho cô nữa," Đôi mắt thằng bé sáng rực lên: "Con còn có thể mua mỹ phẩm cho cô nữa cơ!"
"À..." Tôi thực sự không biết làm sao để tiếp tục chủ đề này nữa, chỉ đành c.ắ.n răng hỏi tiếp: "Thế con thấy các bạn đó có xinh không ? Có xinh bằng Diệu Diệu và Tiểu Tước không ?"
"Không biết nữa," Trang Du gãi gãi cằm, thản nhiên nói , "Dù sao trong mắt con, ngoại trừ cô xinh đẹp như tiên nữ ra , thì mấy cô gái khác đều trông giống hệt nhau ."
Tôi : "......"
Nhìn cái giọng điệu này , xem ra cũng không phải Tiểu Ngư.
Thế nhưng bất kể là nam chính, nam phụ hay phản diện, chẳng phải vào lúc này họ đều nên bắt đầu thích nữ chính rồi sao ?
Tôi thăm dò nói : "Tiểu Ngư, cô muốn hỏi con câu cuối cùng."
Trang Du: "A? Không sao đâu ạ, cô cứ hỏi đi !"
"Nếu như," tôi nhấn mạnh nhiều lần , "Cô đang nói là nếu như, giả sử thôi nhé, nếu con phải chọn một cô gái để chơi cùng, con sẽ chọn Tiểu Tước hay Miêu Miêu?"
Trang Du hoàn toàn đờ người ra .
Nó hỏi tôi : "Con không chọn cô được ạ?"
Tôi : "......Ý cô là, giữa Tiểu Tước và Miêu Miêu ấy ......"
Nó: "Thế Hà Diệc Dương và Từ Như Đồ có được chọn cô không ạ?"
Tôi : "Hả? Họ không nằm trong câu hỏi này ......"
Nó: " Nhưng Tống Tước và Lâm Diệu Diệu đều không muốn chơi cùng con đâu , hai cậu ấy chắc chắn sẽ tìm cách cướp cô đi mất!"
Tôi : "Thế cứ giả sử là họ muốn chơi cùng con đi ?"
Nó: "Thế con cũng không chịu đâu , con chơi không lại họ, Tống Tước sức lực thì lớn, Lâm Diệu Diệu lần nào bốc bài cũng may mắn, con chỉ muốn chơi với cô thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-8.html.]
Tôi : "......"
Tôi , hoàn toàn bỏ cuộc.
Tôi lại đi tìm Hà Diệc Dương.
Tiểu Dương tuy có hơi khó chiều một chút, nhưng nếu tôi có hỏi nó điều gì, nó cũng sẽ không giấu giếm tôi .
Tôi hỏi Hà Diệc Dương: "Tiểu Dương, dạo này con thế nào?"
Hà Diệc Dương nghi hoặc nhìn tôi : "Sao vậy cô?"
Tôi : "......Chỉ là muốn tìm hiểu tình hình của các con một chút."
"Con hiểu rồi ," chàng thiếu niên cao lớn ra vẻ đã hiểu rõ, hỏi tôi với vẻ ngầu lòi: "Cô muốn biết chuyện của ai ạ?"
Tôi : "?"
Cứ cảm thấy nó hiểu lầm ý của tôi , nhưng tôi vẫn thận trọng mở lời: "Vậy, Tiểu Tước?"
"Cậu ấy á?" Hà Diệc Dương nhíu mày: "Cậu ấy không có chuyện gì cả, nhưng Lâm Diệu Diệu tuần trước đúng là quên làm bài tập."
Tôi lập tức trở nên nghiêm túc: "Còn có chuyện đó nữa sao ?"
"Vâng," Hà Diệc Dương nói , "Tờ đề đó kẹp trong giá sách của cậu ấy nên không mang về nhà, vì thế cậu ấy đã bị giáo viên phê bình."
"Hóa ra là vậy ," tôi lại hỏi, "Thế còn những người khác, có ai vì lười học mà không làm bài tập không ?"
"Cái này thì không ," Hà Diệc Dương lắc đầu, "Cô yên tâm, sau này Tống Tước sẽ nhắc nhở cậu ấy ."
"Thế thì tốt ," tôi không kìm được mà gật đầu, "Tiểu Tước đúng là đáng tin cậy. Thế việc học của các con có gặp khó khăn gì không ? Có cần đi học thêm không ?"
-- Mười lăm phút sau .
Tôi đờ đẫn nhìn bóng lưng rời đi của Hà Diệc Dương, rơi vào trạng thái mơ hồ.
Vừa nãy mình định hỏi gì nhỉ?
Hỏi gì nhỉ?
Sao tự nhiên lại thành ra thế này chứ!
Quả nhiên làm phụ huynh thì vẫn là quan tâm đến việc học của con cái nhất......
Hai người còn lại là Từ Như Đồ và Tống Tước, vốn là hai đứa thông minh nhất trong năm đứa trẻ, tôi đang không biết nên tìm ai trước thì Từ Như Đồ đã chủ động tìm tôi .
"Cô," chàng thiếu niên với vóc dáng cao ráo hỏi tôi , "Có phải cô muốn hỏi chúng con chuyện gì không ạ?"
Tôi lập tức thấy xấu hổ vì bị bắt bài, chỉ cảm thấy mình là người lớn mà lại đi nghi ngờ mấy đứa trẻ trong trắng hơn cả tờ giấy trắng này chuyện yêu đương sớm, thật là tội lỗi tày đình.
Tôi vừa tự khinh bỉ mình trong lòng, vừa nói một cách khô khan: "Thực ra là...... dù sao các con cũng đã lớn hơn một chút rồi , cô có chút tò mò không biết các con ở trường có được hoan nghênh không ......"
Từ Như Đồ im lặng hai giây, đ.â.m trúng tim đen: "Cô muốn hỏi chúng con có yêu đương sớm không ạ?"
Tôi : "......"
Quả nhiên bị vạch trần rồi !
"Con không có , Trang Du cũng không , Lâm Diệu Diệu chắc cũng không ," Từ Như Đồ thấy tôi lộ vẻ ngượng ngùng, chu đáo nói tiếp, "Tống Tước thì con không chắc, Hà Diệc Dương tuy rất được hoan nghênh, nhưng con biết cậu ấy không thích cô gái nào cả."
Chaporia
Bình Luận (0)