Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chỉ là tôi cũng chẳng thích anh , nên cả hai mới ngầm thừa nhận sự tiếp cận của anh mà không nói ra .

Ban đầu tôi cứ ngỡ anh làm vậy là vì tiền, dù sao tôi cũng là chủ trọ của anh , nhưng sau đó tôi lại gạt bỏ ý nghĩ này vì anh cực kỳ hào phóng với tôi , nhìn vẻ ngoài cũng rất khá giả, không giống người thiếu tiền đến mức phải đi l.ừ.a đ.ả.o.

Thế nhưng, nếu không thích tôi , cũng không vì tiền, vậy thì anh ta vì cái gì chứ?

"A, vậy mà bị phát hiện rồi ," anh lầm bầm, "Sắp bị mắng rồi đây."

Tôi không tiếp tục nói nữa, vì tôi có linh cảm rằng dù tôi có nói thế nào, Lục Chiêu cũng sẽ không tiết lộ nửa lời.

Có lẽ, thật sự chỉ có đợi đến ngày sinh nhật mình , tôi mới biết được mọi chuyện.

"Ngày sinh nhật tôi , anh hai có đến gặp tôi không ?" Khi được Lục Chiêu đưa tới tận cửa, tôi hỏi câu cuối cùng.

" Tôi không thể quyết định thay anh ấy được ," anh sờ mũi, "Anh ấy là sư huynh của tôi , chứ không phải sư đệ ."

Tôi sững sờ.

Về đến nhà, mấy đứa nhỏ đều đang ngồi ôn tập bên bàn, thấy tôi về, đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn chào hỏi.

Để không làm chúng lo lắng, tôi gượng cười một cái.

Những ngày tiếp theo diễn ra khá yên ả, Lục Chiêu không hẹn tôi ra ngoài nữa, tôi cũng lặng lẽ ở nhà, đồng hành cùng năm đứa nhỏ vượt qua giai đoạn ôn thi căng thẳng trước kỳ thi đại học.

Đêm trước ngày thi, chúng đi ngủ rất sớm.

Ngày hôm sau , tôi lần lượt tiếp thêm sức mạnh cho từng đứa, đưa chúng vào phòng thi, rồi không tránh khỏi sự mê tín mà mặc một chiếc sườn xám với ý nghĩa "kỳ khai đắc thắng" ( ra quân thắng lợi).

Trước cổng trường người đông như nêm, nhìn những phụ huynh đầy vẻ lo âu và căng thẳng giống mình , tôi bỗng nhiên có cảm giác hư ảo không chân thực.

Từ những nhóc tỳ tí hon ngày nào đến những thiếu niên thiếu nữ cao lớn bây giờ, tôi thật sự đã nuôi lớn đám trẻ này rồi .

Ngày thi đại học kết thúc, Từ Như Đồ là người đầu tiên bước ra .

Cậu đeo cặp bước về phía cổng trường, càng đi càng nhanh, cuối cùng hai bước thành một, gần như là chạy.

Ra khỏi cổng trường, Từ Như Đồ lịch sự từ chối các phóng viên đang định phỏng vấn, dừng lại trước mặt tôi , khẽ gọi: "Cô."

"Vất vả cho cháu rồi !" Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cậu , "Xem ra làm bài rất tốt nhé, Thỏ Nhỏ."

Cậu cười cười , lặng lẽ cúi đầu, không nói thêm gì nữa.

Tôi tinh mắt để ý thấy sợi dây đỏ trên cổ tay cậu : "Đây là gì vậy ?"

Sợi dây đỏ này kiểu dáng đơn giản, nhìn rất mới - tôi chắc chắn trước đây chưa từng thấy Từ Như Đồ đeo.

Cậu bình thản che cổ tay lại : "Là dây phúc, xin cùng mấy bạn ấy ạ.

"

Tôi nhìn thêm hai lần , cảm thấy sợi dây đỏ này có chút quen thuộc đến lạ lùng, nhưng thật sự không nhớ ra đã thấy ở đâu , chỉ nghĩ chắc là trước kia cũng có thí sinh đeo dây phúc như vậy nên cười nói : "Sợi dây này chắc chắn sẽ phù hộ cho các cháu."

Lần này , Từ Như Đồ im lặng hồi lâu mới khẽ đáp: "Vâng."

Đợi đến khi những đứa khác ra ngoài, tôi phát hiện cổ tay của chúng cũng đều đeo một sợi dây đỏ y hệt.

"Đi thôi, tối nay ăn tiệc lớn!" Tôi cười híp mắt nói , "Chúc mừng những nhân tài của nhà chúng ta đã tốt nghiệp thành công!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-13.html.]

"Tuyệt quá!" Lâm Diệu Diệu nhiệt tình hưởng ứng lời tôi , rồi giả vờ như vô tình hỏi: "Mai là sinh nhật cô rồi đúng không ạ?"

" Đúng rồi , qua 12 giờ đêm nay là đến," tôi nói , "Sao thế?"

"Cô sắp sinh nhật rồi , bữa cơm này chắc chắn phải để chúng cháu mời ạ!" Trang Du tích cực cầm lấy túi của tôi , "Sinh nhật cô muốn ăn gì nào?"

Tôi dở khóc dở cười : "Mai mới là sinh nhật cô mà."

"Dù sao thì từ bữa tối nay cho đến nửa đêm chúng cháu đều sẽ ở bên cô," Hà Diệc Dương đột nhiên lên tiếng, "Ngày mai lại đưa cô đi chỗ khác chơi."

Từ bao giờ mà tôi lại được chúng "đưa" đi chơi thế này ?

Tôi thấy hơi buồn cười , nhưng trong lòng lại ấm áp: "Được, đều nghe theo các cháu hết."

Đêm đó, cả thành phố vô cùng náo nhiệt.

Những học sinh trẻ tuổi thi xong đổ xô đến mọi ngóc ngách trong thành phố, tự do vui đùa, kỷ niệm tuổi thanh xuân vừa trôi qua.

Chúng tôi đi ăn tiệc lớn, rồi lại đi hát, gần đến nửa đêm thì cùng nhau về nhà.

Chúng kéo tôi ngồi xuống bàn, bảo tôi nhắm mắt lại , rồi tắt đèn trong nhà.

Trước mặt, ánh nến bỗng nhiên thắp sáng.

"Cô..."

"Cô ơi, mở mắt ra được rồi ạ."

Chiếc bánh kem khổng lồ đặt chính giữa bàn ăn, những đứa nhỏ bên cạnh mỉm cười , ánh mắt trong trẻo nhìn tôi .

Từ Như Đồ giơ tay ra : "Cô, để cháu đội mũ sinh nhật cho cô."

Trên cổ tay thon gọn của thiếu niên quấn một sợi dây đỏ, cậu vươn tay đội chiếc mũ sinh nhật màu vàng cho tôi .

Tích tắc, tích tắc, tích tắc.

Đúng khoảnh khắc chiếc đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, khung cảnh trước mắt bỗng chốc trùng khớp với một mảnh ký ức nào đó.

-- "Tiểu Thu, đội mũ sinh nhật cho em nè."

Tôi nhớ ra rồi .

Sợi dây đỏ này , khung cảnh tương tự thế này ...

Trong số những lần gặp ít ỏi với anh cả, lần nào anh cũng đeo sợi dây đỏ như thế này , thần sắc phờ phạc mỉm cười với tôi .

Kinh coong!

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trong đầu tôi đột ngột vang lên tiếng động lạ lùng, cuốn "Bách Khoa Toàn Thư" đang dần trở nên trong suốt trước mặt bỗng tự bốc cháy không cần gió, từng trang từng trang một bị thiêu rụi.

Còn tôi thì đau đầu như b.úa bổ, thậm chí chưa kịp phản ứng đã chìm vào cơn hôn mê.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...