Thải Châu Nữ/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Có lẽ do khí hậu kinh thành khác biệt với vùng Giang Nam, nên từ khi nhập cung đến nay, sức khỏe của Dung tần vẫn luôn không tốt .

Dung tần có dung mạo thanh tú, khung xương mảnh mai, nơi mày mắt mang theo vẻ sầu muộn như sương khói Giang Nam.

Khi ta đến, Dung tần đang nửa tựa vào đầu giường, tóc đen buông xõa mượt mà, ánh mắt dịu dàng nhìn Ngũ hoàng t.ử.

Ngũ hoàng t.ử hơn hai tuổi, trông như b.úp bê tạc bằng ngọc, dáng đi còn chập chững.

Thằng bé dang đôi tay bụ bẫm, ôm c.h.ặ.t lấy chân Trương Văn Cảnh rồi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười khúc khích.

Ta khẽ ho một tiếng.

Khung cảnh hòa hợp trong căn phòng ngay lập tức bị phá vỡ.

Trương Văn Cảnh luống cuống rụt bàn tay đang xoa đầu Ngũ hoàng t.ử lại , vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Dung tần cố gắng gượng dậy nhưng bị ta ấn xuống.

Ta xua tay đuổi cung nhân ra ngoài, sai v.ú nuôi bế Ngũ hoàng t.ử đang bi bô tập nói đi chỗ khác.

Trong tẩm điện tĩnh mịch, chỉ còn lại ba người chúng ta .

Dung tần và Trương Văn Cảnh mặt cắt không còn giọt m.á.u, không dám thở mạnh, trông như hai phạm nhân đang chờ xét xử.

Ta đắp lại chăn cho Dung tần, hòa nhã nói : "Tỷ tỷ không cần sợ, chuyện lần trước , hai người cứ từ từ suy nghĩ, khi nào thông suốt rồi hãy tìm ta ."

"Lần này ta tới là muốn đòi người ."

Rời khỏi Phương Nghi điện, bên cạnh ta có thêm một thị vệ tên Thôi Hoàn.

Hắn là người trong mộng của Phục Linh.

Cũng chính hắn đã vô tình bắt gặp tư tình giữa Dung tần và Trương Văn Cảnh.

Lợi dụng màn đêm, ta đưa Thôi Hoàn tới Sùng Hoa cung.

Quý phi sắc mặt hồng hào, đang nằm trên mỹ nhân tháp ăn vải.

Nghe yêu cầu của ta , Quý phi liếc nhìn Thôi Hoàn một cái rồi phất tay ra hiệu cho hắn ra ngoài chờ.

Sau khi Thôi Hoàn đi , Quý phi ngồi dậy, đôi mắt đầy vẻ tức giận: "Đầu tiên là bắt ta mua chuộc Khâm thiên giám, sau đó lại bắt ta giả bệnh, giờ lại muốn ca ca ta đưa gã thị vệ này vào Ngự lâm quân. Thẩm Ngọc Châu, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

"Hoàng hậu tuy bị cấm túc, nhưng cả ta và ngươi đều hiểu rõ, chừng nào Thọ Xuân quận vương còn ở kinh thành, bệ hạ sẽ không phế bỏ Hoàng hậu đâu ."

"Hành Dương Tiết thị gốc rễ sâu dày, ngươi không đi kết giao với thế gia huân quý để tích lũy thế lực đối đầu với Tiết Trọng, lại cứ đi đường tắt, làm sao có thể lật đổ Hoàng hậu được ?"

"Món quà lớn thứ hai mà ngươi nói , chẳng lẽ là đang lừa ta ?"

Ta bóc một quả vải đỏ mọng, mỉm cười đưa đến bên miệng Quý phi:

"Nương nương đừng nóng vội, muốn lật đổ Hoàng hậu và Thái t.ử, mấu chốt không nằm ở chúng ta , mà ở bệ hạ."

Quý phi ăn quả vải, tâm trạng dần bình tĩnh lại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thai-chau-nu/chuong-8.html.]

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nàng nhướng mày: "Lời này là ý gì?"

Ta lấy khăn từ trong người ra , thấm nước rồi đích thân rửa tay cho Quý phi: "Việc phế lập Đông cung và Trung cung đều nằm trong một niệm của bệ hạ. Dù chúng ta có đ.á.n.h bại Tiết thị, cũng không ai dám đảm bảo bệ hạ sẽ thực sự phế Hoàng hậu."

"Vì vậy , mấu chốt không phải là chúng ta đấu với Tiết thị, mà là phải tìm cách để bệ hạ đấu với Tiết thị, hay nói cách khác, khiến bệ hạ tin rằng... Tiết thị muốn đấu với ngài."

"Chúng ta chỉ cần mượn lực đ.á.n.h lực, ngồi xem hổ đấu."

"Muốn ngồi vững ngôi vị Trung cung, tay của nương nương không được phép vấy bẩn đâu ."

Quý phi nâng cằm ta lên, đôi mắt đẹp long lanh: "Ngươi đã có kế sách rồi ?"

Ánh mắt ta cong lại : "Vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ gió đông."

14

Ta m.a.n.g t.h.a.i được năm tháng, bụng đã bắt đầu nhô lên. Hoàng đế rất quan tâm đến đứa trẻ trong bụng ta , nhất là sau khi Khâm thiên giám đoán đó là một hoàng t.ử.

Vì vậy , khi đêm nào ta cũng gặp ác mộng và cầu xin Hoàng đế triệu cao tăng chùa Vân Gian vào cung cầu phúc cho đứa con chưa chào đời, ngài không chút do dự. Ngày mùng tám tháng sáu, cao tăng chùa Vân Gian vào điện Diên Khánh làm lễ cầu phúc.

Cao tăng tên là Giác Tuệ, tuổi tác trông không lớn nhưng thông hiểu Phật lý, phong thái uy nghiêm, tướng mạo đoan trang.

Nghi lễ cầu phúc do Pháp sư Giác Tuệ chủ trì được gọi là Toàn phúc lễ.

Những người có mặt phải là những người có phúc vận dồi dào, thân thể khỏe mạnh.

Hoàng đế phất tay cho Hồng Hỷ lui ra , nói rằng hôm nay ngài lưu lại điện Diên Khánh, không cần ai hầu hạ.

Hồng Hỷ cúi đầu cung kính lui ra , bước chân vội vã khi rời đi .

Ta đưa mắt ra hiệu, Phục Linh hiểu ý, không một tiếng động lẻn ra từ cửa hông.

Khi nghi lễ cầu phúc kết thúc, trời đã tối sầm.

Hoàng đế ôm lấy ta hỏi Giác Tuệ: "Thái y đã kiểm tra, sức khỏe Trân phi không có vấn đề gì, vì sao nàng ấy lại hay gặp ác mộng?"

Pháp sư Giác Tuệ hạ mắt, chắp tay: "Trân phi nương nương tính tình thuần khiết, những cơn ác mộng liên miên này là do nàng cảm nhận được oan nghiệt trong cung."

Sắc mặt Hoàng đế tối sầm lại .

Ngài vốn đa nghi, ngay lập tức nghĩ đến những mạng người dưới tay Thọ Xuân quận vương.

Thái t.ử dù sao cũng là đứa con mà ngài yêu thương, dù có phạm lỗi cũng không cho phép kẻ khác ám chỉ xa gần.

Ngài nhìn chằm chằm vào Pháp sư Giác Tuệ, giọng điệu bất thiện: "Pháp sư đang ám chỉ Thọ Xuân quận vương?"

Giác Tuệ thản nhiên đáp: "Không liên quan đến Thọ Xuân quận vương, oan nghiệt này xuất phát từ hậu cung."

Sắc mặt Hoàng đế dịu đi đôi chút, rồi lại nhíu mày suy tư: "Có liên quan đến hoàng tự yểu mệnh?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...