Thải Châu Nữ/Chương 9C. 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giác Tuệ niệm một tiếng A Di Đà Phật: "Hoàng tự là do dòng m.á.u thiên t.ử của bệ hạ hóa thành, tuyệt đối không thể liên quan đến oan nghiệt được ."

Nghe vậy , trong mắt Hoàng đế thoáng hiện lên vẻ hài lòng khó nhận ra .

Thái độ của ngài trở nên ôn hòa hơn: "Pháp sư có thể nói rõ hơn chăng?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Giác Tuệ lắc đầu: "Bệ hạ thứ lỗi , tiểu tăng túc tuệ chưa tỉnh, chỉ mơ hồ cảm nhận được liên quan đến oán khí của vài nữ t.ử."

Ta nghe vậy khẽ kêu lên một tiếng, vẻ mặt kinh ngạc: "Chẳng lẽ... liên quan đến nàng ta ?"

Hoàng đế ôm ta vào lòng: "Khanh khanh đừng sợ, người nàng nói là ai?"

Ta sai người khiêng Khoản Đông từ điện phụ ra ngoài.

Ngay khi vừa được khiêng ra , những người có mặt ai nấy đều hít một hơi lạnh.

Trong mắt Giác Tuệ đầy vẻ bi mẫn, tay lần tràng hạt nhanh thoăn thoắt, lẩm nhẩm niệm một tiếng A Di Đà Phật.

Chỉ thấy Khoản Đông mình đầy m.á.u thịt, cả người thoi thóp, hơi thở mong manh.

Y phục rách tả tơi như dải vải treo trên cơ thể gầy guộc, lớp da lộ ra ngoài chằng chịt những vết m.á.u.

Vết roi, vết sắt nung, vết d.a.o rạch, còn cả những vết bỏng lớn nhỏ đủ hình thù.

Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, trông vô cùng kinh hãi.

Những vết sẹo này vốn là do Hồng Hỷ gây ra cho Khoản Đông, nay lại được nàng bày ra trước mặt Hoàng đế.

Ta nhớ lại ba ngày trước khi cầu phúc, Khoản Đông c.ắ.n c.h.ặ.t đũa tre, mặc cho Thôi Hoàn dùng đủ loại hình cụ hành hạ thân xác nàng.

Tóc mai bên thái dương nàng ướt đẫm mồ hôi, cơ thể vì đau đớn tột cùng mà run rẩy không ngừng.

Thế nhưng nàng không một tiếng kêu than, cũng không rơi lấy một giọt lệ.

Khi nàng tỉnh rồi lại ngất, ngất rồi lại tỉnh, đến cả kẻ thi hành hình phạt là Thôi Hoàn cũng không đành lòng, giọng run rẩy bảo rằng đủ rồi .

Khoản Đông dùng ánh mắt đầy khẩn cầu, cố sức nặn ra một nụ cười :

"Muội phu tốt , coi như giúp ta một lần . Huynh thấy ta đau khổ, nhưng lòng ta lại thấy vui vẻ khôn cùng. Thân xác này đã hủy hoại rồi , nếu có thể dùng nó để lôi kẻ súc sinh Hồng Hỷ xuống mồ, thì dù có phải đ.á.n.h đổi bằng cái mạng này cũng đáng."

Dưới tay áo, ta lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y.

Vì những vết thương trên người Khoản Đông, vở kịch hôm nay nhất định phải diễn cho trọn vẹn.

Ta dùng lời lẽ sinh động kể cho Hoàng đế nghe về việc tình cờ cứu được Khoản Đông đang nằm chờ c.h.ế.t trong phòng củi.

Phần lớn là sự thật, chỉ là ta khéo léo thay đổi thời gian cứu người và giấu đi việc ta đã biết rõ quá khứ bi thương của Khoản Đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thai-chau-nu/chuong-9.

html.]

Hoàng đế lộ vẻ kinh ngạc.

Ta vào cung chưa lâu nên không biết Khoản Đông cũng là lẽ thường, nhưng hắn từng ra vào Khôn Ninh Cung, vốn dĩ phải quen mặt nàng ta .

Hoàng đế tiến lên một bước, cau c.h.ặ.t mày: "Ngươi là đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu, sao lại bị Hồng Hỷ hành hạ đến nông nỗi này ? Hoàng hậu không quản sao ?"

Khoản Đông yếu ớt lắc đầu, lệ trào ra thành dòng, hòa lẫn cùng những vết m.á.u trên mặt.

Nàng ú ớ trong miệng, cố sức nâng tay ra hiệu.

Hoàng đế thay đổi sắc mặt, cúi người bóp lấy cằm nàng, ép nàng phải há miệng.

Phục Linh phía sau kinh hãi kêu lên một tiếng.

Ta cũng không khỏi mở to mắt, lòng chấn động dữ dội.

Lưỡi của Khoản Đông bị cắt từ khi nào?!

Hoàng đế sửng sốt, rồi chợt hiểu ra : "Trẫm hiểu rồi , là do Hoàng hậu làm đúng không ?"

"Hoàng hậu sợ ngươi tiết lộ chuyện ở Khôn Ninh Cung nên đã cắt lưỡi ngươi, rồi đem dâng cho Hồng Hỷ để lấy lòng hắn phải không ?!"

" Đúng là Hoàng hậu! Để cài cắm tai mắt bên cạnh trẫm, đến cả đại cung nữ theo hầu bao năm cũng dám vứt bỏ. Hay lắm, trẫm thực sự đã đ.á.n.h giá thấp ả rồi !"

Ta nhanh ch.óng c.ắ.n đầu lưỡi, ổn định tâm trí, tiến lên nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay Hoàng đế, khéo léo gỡ bàn tay hắn đang bóp c.h.ặ.t mặt Khoản Đông ra .

Ta nhẹ nhàng xoa n.g.ự.c cho hắn , giọng ôn hòa: "Bệ hạ, ngài bớt giận đã , theo thiếp thấy, ngài đã trách lầm Hoàng hậu nương nương rồi ."

"Ngài thử nghĩ xem, nương nương là chủ hậu cung, mọi chuyện lớn nhỏ đều không qua mắt được người . Từ khi ngài bước chân vào hậu cung, chuyện gì người chẳng rõ, hà cớ gì phải lôi kéo Hồng tổng quản để thám thính tin tức của ngài?"

Hoàng đế hừ lạnh: "Nếu ngươi không nhắc, trẫm suýt nữa quên mất. Ả đâu phải thám thính tin tức hậu cung, rõ ràng là muốn dò hỏi chuyện triều chính cho người anh trai và đứa con trai quý t.ử của ả!"

"Hậu cung xưa nay không được can chính, ả Tiết Hành kia lại dám công khai trái luật tổ tông, rình mò ý thánh. Ả to gan lớn mật như vậy , chắc là nghĩ trẫm không dám đụng tới ả sao ?!"

"Hồng Hỷ đâu ?! Gọi tên cẩu nô tài đó tới đây, trẫm phải thẩm vấn hắn cho ra lẽ!"

Phục Linh nhanh nhẹn chạy ra ngoài, không lâu sau dắt theo một tiểu thái giám chừng tám, chín tuổi.

Hoàng đế nhíu mày, giọng đầy thiếu kiên nhẫn: "Chuyện gì thế này ? Hồng Hỷ đâu ?"

Phục Linh khéo léo đáp: "Bẩm bệ hạ, Hồng tổng quản hôm nay không trực, cũng không có ở trong nhà. Nô tỳ tìm khắp nơi không thấy, sợ bệ hạ đợi lâu nên đành đưa Tiểu Phúc T.ử ở trong phủ Hồng tổng quản tới trước ."

Tiểu Phúc T.ử vừa nhìn thấy Khoản Đông không còn hình người trên mặt đất, sợ đến mức nước mắt giàn giụa, thân hình nhỏ bé run lên bần bật.

Phục Linh đành dỗ dành: "Tiểu Phúc Tử, bệ hạ đang hỏi ngươi đấy, Hồng tổng quản đi đâu rồi ?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...