Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Có gì mà không thỏa đáng, đông người mới náo nhiệt chứ."
Trưởng công chúa mỉm cười rồi dắt Vinh Xương đi vào .
Ta cúi đầu, vội vàng theo vào cùng.
Trong điện ngồi đầy người , những kẻ vô danh tiểu tốt như ta đương nhiên được sắp xếp ở vị trí cuối cùng.
Chỉ là khi đang cắm cúi dùng bữa, ta cứ cảm thấy có người đang nhìn mình .
Mà còn không phải chỉ một hai người .
Làm ta thấy cứ rờn rợn cả người .
Đến cuối yến tiệc, mọi người đi lại giao lưu, chỗ ngồi cũng trở nên lộn xộn.
Bùi Tịch chen qua đám đông, đi đến trước mặt ta , hỏi:
"Liễu Nhi, những món này có hợp khẩu vị nàng không ?"
Ta không hiểu ra sao , gật đầu: "Cũng tạm."
Anh ngồi xuống trước mặt ta , bảo: "Nếu không thích thì đừng ăn nữa, lát về ta bảo tiểu trù phòng làm lại cho nàng mấy món nàng thích."
"Không cần đâu , không cần đâu ."
Ta nổi hết da gà.
Bình thường hắn cũng đối tốt với Văn Viễn như thế sao ?
Ta và hắn ngồi đối diện, nhất thời không biết nói gì.
Đúng lúc này , Vinh Xương Quận chúa đột nhiên chạy tới: "Hai người đang tán gẫu gì thế?"
Bùi Tịch khựng lại , trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét khó lòng nhận ra .
"Không có gì, Quận chúa, ta đi bồi tiếp Trưởng công chúa đây." Hắn đứng dậy, thái độ không thân thiết nhưng cũng không thất lễ.
Vinh Xương ngẩn người , muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ đáp: "Ngươi đi đi ."
Bùi Tịch thở phào nhẹ nhõm, đưa tay về phía ta : "Đi thôi, Tiểu Liễu."
Ta còn chưa kịp phản ứng, Vinh Xương đã vội vàng nói : "Ngươi muốn đi thì cứ đi , sao còn phải mang theo Tiểu Liễu làm gì?"
Bùi Tịch ngẩn ra .
Ta cũng ngẩn ra .
Vinh Xương xách váy, ngồi xuống đối diện ta , bảo: "Ta có vài lời muốn nói với Tiểu Liễu, ngươi tự đi đi ."
Ta suy ngẫm một chút, chợt hiểu ra ngay.
Vinh Xương đang muốn mượn ta để dò hỏi tin tức về Bùi Tịch, nhân tiện còn muốn chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t đấy mà.
Nàng ta cũng khá là thâm sâu đấy chứ.
Bùi Tịch dường như cũng nhận ra điều đó.
Vài nhịp thở sau , hắn thu tay về, lạnh giọng bảo: "Được, vậy ta đi trước . Tiểu Liễu lớn lên ở chốn thôn dã, chưa từng thấy sự đời, Quận chúa bao dung cho, đừng làm khó hắn ."
Vinh Xương phất tay: "Đi đi đi !"
Bùi Tịch không yên tâm nhìn ta một cái rồi sắc mặt u ám bỏ đi .
Ta nhìn Vinh Xương, chuẩn bị sẵn sàng tâm thế giúp nàng ta cưa đổ Bùi Tịch.
Không ngờ, nàng ta chẳng hề nhắc đến Bùi Tịch lấy nửa lời.
"Tiểu Liễu, ngươi quê ở đâu ? Tại sao lại tới phủ Quốc công làm tiểu nhị thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/loan-kinh-hoa-ockv/chuong-8.html.]
"Tiểu Liễu, người nhà ngươi đâu ? Ngươi họ Liễu thật à ?"
"Tiểu Liễu, ngươi
có
muốn
làm
việc gì khác
không
? Làm tiểu nhị phí hoài tài năng quá.
"
"Tiểu Liễu, ngươi đã có cô nương nào trong lòng chưa ? Chưa à ? Vậy ngươi thích kiểu con gái như thế nào?"
Ta vừa trả lời vừa sốt ruột, người mau hỏi ta xem Bùi Tịch thích gì đi , hai ngày nay ta nghe ngóng hết rồi đây này !
Thế mà Vinh Xương hỏi cả một tràng dài, chính là không chịu đả động gì đến Bùi Tịch.
Chẳng mấy chốc, vài cô nương phát hiện Vinh Xương ở phía sau nên kéo nhau vây lại .
Kẻ đứng đầu chính là nữ t.ử lúc nãy đứng cạnh lầu các cùng người khác giễu cợt ta .
"Quận chúa, nàng nghe tin gì chưa ? Tiểu công gia sắp từ hôn với Tạ gia rồi đấy!"
Vinh Xương có chút mất hứng.
Nàng hờ hững đáp: "Nghe rồi , thì đã sao ?"
Mấy người kia hào hứng cười nói : "Ta nghe nói Tạ Linh Tê đó không biết giữ mình , đức hạnh bại hoại, ta luôn cảm thấy bất bình thay cho Tiểu công gia, cũng thấy bất bình thay cho nàng. Nay Tiểu công gia cuối cùng đã quyết tâm từ hôn, bọn ta cũng thấy vui mừng thay !"
Vinh Xương nhìn nàng ta , nghi ngờ hỏi: "Tạ Linh Tê đức hạnh bại hoại? Lời này nghe từ đâu ra ?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nữ t.ử đó nói : "Mọi người đều nói thế mà, nếu nàng ta không có vấn đề gì thì sao Tiểu công gia lại muốn từ hôn? Ta thấy mấy lời đồn đó chắc chắn là thật."
Ta rũ mắt, âm thầm siết c.h.ặ.t nắm tay.
Bùi Tịch, ngươi ngang nhiên từ hôn, bản thân chẳng tổn hại gì, lại đẩy ta vào đầu sóng ngọn gió, khiến ta danh dự mất sạch.
Cả đời này , ta chưa từng uất ức đến thế.
Đám người đó vẫn không ngừng lời.
Ta không nghe nổi nữa, muốn tìm cớ rời đi .
Vinh Xương đột nhiên mất kiên nhẫn vỗ mạnh xuống bàn: "Được rồi , tất cả đừng nói nữa!"
Nàng nhíu mày: "Các người đã từng gặp Tạ Linh Tê đâu , sao biết con người nàng ta thế nào? Những thứ nghe được từ lời đồn thổi thì đừng có mang tới tai ta ."
Đám người kia giật mình , rụt rè đáp: "Chẳng phải nàng ghét Tạ Linh Tê sao , nàng ta cướp mất Tiểu công gia..."
"Ta ghét nàng ta thật, nhưng cũng không vì ghét mà đi bôi nhọ nhân cách của nàng ta ."
Vinh Xương giận dỗi lườm một vòng, thấy đám người đó im bặt mới dịu giọng lại .
"Sau này các người cũng đừng bàn tán nữa, nói xấu người sau lưng là thói xấu ."
Mấy người đó gật đầu, răm rắp đáp: "Vâng ạ."
Ta có chút ngạc nhiên.
Không ngờ Vinh Xương lại nói đỡ cho ta .
Cơn giận trong lòng ta phút chốc tan biến.
Nể tình nàng giúp ta nói chuyện, dù không phải vì báo thù, ta cũng phải giúp nàng cưa đổ Bùi Tịch.
Ta hít nhẹ một hơi , hỏi Vinh Xương: "Quận chúa, nàng thích Tiểu công gia nhà ta sao ?"
Không ngờ Vinh Xương khựng lại , xua tay lia lịa: "Không, không , không , ta không thích hắn nữa rồi !"
?
Mặt nàng đỏ ửng, đáp: "Ừ, trước kia thì có một chút, nhưng mà ngươi biết đấy, lòng người ai chẳng đổi thay , ta đâu thể mãi thích hắn , hiện tại thì..."
Chaporia
Bình Luận (0)