Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nàng vặn vẹo ngón tay, những lời sau đó không sao thốt nên lời.
Đúng lúc này , Trưởng công chúa gọi nàng: "Vinh Xương, con qua đây, nói chuyện cùng các vị cữu mẫu đi ."
Vinh Xương vội đứng dậy, bối rối bảo ta : "Tiểu Liễu, ngươi chờ ta một lát."
Nói xong liền chạy đi .
Ta nhìn bóng lưng nàng, suy nghĩ hồi lâu.
Chợt hiểu ra .
Vinh Xương muốn mượn lời ta để chuyển những lời lúc nãy đến tai Bùi Tịch, khiến hắn nảy sinh cảm giác khủng hoảng, để chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t đấy!
Nàng ta cũng khá là thâm sâu đấy chứ.
Ta gật đầu tán thưởng, cắm cúi ăn thêm bát cơm nữa.
Vinh Xương bảo ta đợi, nhưng nàng đi rồi thì chẳng dứt ra được .
Mãi đến sau buổi dạ yến, lúc Bùi Tịch đưa ta hồi phủ, nàng mới đuổi theo chạy ra .
"Tiểu Liễu!"
Nàng đứng trước mặt ta , lau mồ hôi, nhìn Bùi Tịch rồi hỏi ta : "Sau này ngươi thường xuyên tới tìm ta chơi được không ? Phủ U Vương nhà ta cũng gần phủ Quốc công mà."
Trong tầm mắt liếc qua, sắc mặt Bùi Tịch xanh mét.
Ta biết , nàng cố tình chọc tức Bùi Tịch, cách làm thì đơn giản nhưng xem ra vô cùng hiệu quả.
Ta cười phụ họa: "Được, sau này nếu có thời gian, ta sẽ tới thăm nàng."
"Vậy quyết định thế nhé!"
Nàng cười , vội lấy từ trong tay áo ra một chiếc trâm ngọc bích: "Cái này , ngươi cầm lấy."
Ta hơi chần chừ nhưng vẫn vươn tay nhận lấy.
Nàng mím môi, nhìn ta , khẽ nói : "Tiểu Liễu, ngươi hiểu ý ta chứ?"
Ta nhìn chiếc trâm ngọc giá trị trong tay.
Hiểu chứ, mua chuộc ta mà.
Ta cất trâm ngọc, tặng nàng một ánh mắt khẳng định: "Ta hiểu!"
10
Lên xe ngựa, Bùi Tịch im lặng suốt dọc đường, dáng vẻ như đang giận dỗi.
Ta chủ động phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, nhỏ giọng nói : "Vinh Xương Quận chúa thật tốt , nàng không chỉ xinh đẹp mà còn đối xử với người khác rất t.ử tế."
Bùi Tịch ngước mắt nhìn , giọng điệu có chút hận sắt không thành thép: "Nàng ta chỉ mới cho ngươi chút ân huệ mà ngươi đã bị mua chuộc rồi sao ?"
"Sao có thể gọi là mua chuộc chứ? Nàng thấy ta vừa mắt, tặng ta chút đồ, chẳng lẽ không phải là chuyện bình thường sao ?"
Bùi Tịch thở dài: "Nàng ta tiếp cận ngươi là vì mục đích gì, lẽ nào ngươi thật sự không biết ?"
Ta bĩu môi: "Ta biết chứ, nàng ấy trước kia từng thích ngài, cũng hay thân thiết với người khác trong phủ. Nhưng lần này thì khác, nàng đã nói với ta là nàng không còn thích ngài nữa, chỉ đơn thuần muốn làm bạn với ta thôi."
"Nàng ấy là đường đường là một quận chúa, sao có thể muốn làm bạn với một tiểu tư như ngươi? Liễu Nhi, ngươi nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi ."
Giọng hắn hơi nặng nề, dường như đã thật sự nổi giận.
Ta sợ
nói
thêm nữa sẽ khiến
hắn
chán ghét,
làm
hỏng kế hoạch, bèn cụp mắt xuống, giả vờ ấm ức: "Vâng,
sau
này
nô tỳ sẽ tránh xa nàng
ấy
ra
là
được
chứ gì.
"
"
Hắn khựng lại , có chút bối rối.
"Ngươi đừng như vậy , ta không phải đang trách móc ngươi."
Ta cúi đầu nhìn mũi chân mình , buồn bã đáp: "Nô tỳ chỉ là một hạ nhân, Tiểu công gia có trách phạt cũng là điều đương nhiên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/loan-kinh-hoa-ockv/chuong-9.html.]
Hắn nghẹn lời: "Ta không có ý đó!"
Ta không ngẩng đầu, cũng không nói thêm lời nào.
Làm hắn khó chịu vô cùng.
Sau khi xuống xe ngựa, ta lẳng lặng đi vào trong. Hắn đi bên cạnh, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Liễu Nhi, ngươi có đói không ? Có muốn ăn gì chút không ?"
Ta lắc đầu, dáng vẻ như kẻ bị ức h.i.ế.p: "Không đói ạ, nô tỳ ăn no rồi . Tiểu công gia, ngài định nghỉ ngơi sao ? Để nô tỳ đi lấy nước ấm cho ngài rửa mặt."
"Không cần, ngươi không cần làm việc này đâu ."
Hắn nhìn ta rồi nói : "Hôm nay ngươi cũng mệt rồi , về nghỉ ngơi đi , ta đưa ngươi về."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Không cần đâu ạ."
"Đi thôi."
Hắn không nói thêm gì nữa, lặng lẽ đi theo sau ta .
Đến cửa phòng ngủ, hắn mới dừng lại .
"Ngươi nghỉ ngơi sớm đi ."
"Vâng." Ta đứng ở cửa, chờ hắn rời đi .
Thế nhưng hắn không đi .
Nhìn ta , trong mắt dường như có rất nhiều điều muốn nói .
"Sao vậy Tiểu công gia?"
"Ta... không có gì."
Hắn ấp úng một hồi, cuối cùng vẫn không nói ra , chỉ bảo: "Liễu Nhi, ngươi ngủ sớm đi , ngày mai cũng không cần dậy sớm, ngươi cứ ngủ thêm chút nữa."
Nói xong, hắn cũng không đợi ta đáp lời mà xoay người bỏ đi .
Ta chỉ giả vờ ấm ức một chút thôi mà, hiệu quả đến vậy sao ?
Lạ thật.
11
Hôm sau , ta ngủ đến tận trưa mới dậy.
Bùi Tịch đã nói không cần dậy sớm, ta không thể lãng phí cơ hội này .
Sau khi chải chuốt xong xuôi, chuẩn bị đến sân của Bùi Tịch làm việc, ta tiện tay cầm theo một gói t.h.u.ố.c xổ.
Đi được hai bước, nhớ lại nỗi ấm ức bị vu khống hôm qua, ta quay lại lấy thêm một gói nữa.
Lần trước mua nhiều quá không dùng hết, để không cũng phí, chi bằng cho Bùi Tịch dùng đi .
Để hắn đi vệ sinh ba ngày ba đêm cho biết tay.
Vừa mở cửa, ta đụng sầm vào một người , không ngờ lại chính là Bùi Tịch.
"Tiểu công gia! Sao ngài lại ở đây?"
Ta xoa xoa trán vì đau, trong khi đó lén lút nhét gói t.h.u.ố.c xổ vào tay áo.
Đôi mắt Bùi Tịch vằn tia m.á.u, có vẻ như hắn đã không ngủ ngon.
Nhìn thấy ta , vành tai hắn đỏ ửng lên, như đã lấy hết quyết tâm, hắn nói : "Liễu Nhi, cả đêm qua ta không sao chợp mắt nổi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà tìm đến ngươi."
Ta ngẩn người , là sao chứ?
Bùi Tịch hít sâu một hơi , nhìn ta nói : "Kể từ sau khi thấy ngươi b.ắ.n mũi tên đó ở phủ Trưởng công chúa, tâm trí ta cứ bồn chồn không yên. Trong đầu ta lúc nào cũng hiện lên dáng vẻ của ngươi khi đó, cứ nghĩ đến ngươi là ta ... Từ trước đến nay, ta chưa bao giờ có cảm giác này với bất kỳ người con gái nào cả."
Chaporia
Bình Luận (0)