Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Động tác của cô ta quá bất ngờ, tôi không kịp né tránh, mùi phấn hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
"Cầm lấy…"
Tôi bị dị ứng với phấn hoa rất nặng.
Chỉ một lúc sau , tôi đã đứng không vững nữa, cả người khó chịu đến mức sắp ngạt thở.
"Gọi 120 giúp tôi …"
Thấy tôi thở không ra hơi , Lâm Thiên Thiên sợ tới mức sắp khóc , núp sau lưng Sầm Nhiên.
Sầm Nhiên bảo vệ cô ta , nhìn tôi cười lạnh: "Đừng có giả vờ nữa, Tang Du."
"Em tưởng học Lâm Thiên Thiên đóng vai đáng thương thì thú vị lắm à ? Em học đòi mà chỉ khiến anh càng ghét em hơn thôi."
Tôi muốn cầu xin họ đừng đi , nhưng Sầm Nhiên lại cực kỳ chán ghét đạp tôi một cái, kéo Lâm Thiên Thiên rời đi .
Trong lúc ý thức dần mơ hồ rồi ngất đi , tôi chợt nhớ đến nhiều năm trước .
Lần đầu tiên Sầm Nhiên biết tôi dị ứng phấn hoa, khi đưa tôi vào viện, anh ta vừa căng thẳng vừa lúng túng ôm tôi , mắt đỏ hoe.
"Tiểu Du, xin lỗi , anh không biết em bị dị ứng phấn hoa!"
"Sau này anh sẽ bảo vệ em…"
Thế nhưng vừa rồi , anh ta chỉ nghĩ đến việc bảo vệ đóa hoa trắng phía sau lưng mình .
Lại quên rằng tôi bị dị ứng phấn hoa nặng, có thể sẽ mất mạng.
Lúc tôi tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện.
Vừa mở mắt đã bắt gặp ánh mắt lo lắng của Chu Thanh Từ.
"Em muốn hù c.h.ế.t tôi à ."
" Tôi vừa mua xong trà sữa thì thấy em ngất ngoài kia , bác sĩ nói nếu đến trễ chút nữa thì em sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Anh vừa nói , trên mặt vẫn còn mang nét sợ hãi.
Tôi khẽ cười nhìn anh : "Thật không ngờ, đại ca trường học trời không sợ, đất không sợ mà cũng lộ ra vẻ mặt này ."
Chu Thanh Từ quay mặt đi có chút gượng gạo.
"Em khát rồi ."
Anh lập tức đưa nước cho tôi . Vừa nhìn thấy tay anh bị thương, tôi kinh ngạc ngồi bật dậy.
"Sao thế này ?"
Chu Thanh Từ kéo tay áo định giấu đi , nhưng tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y anh lại : "Em muốn nghe sự thật."
Chu Thanh Từ thở dài rồi nói : "Là Sầm Nhiên hại em ra nông nỗi này , tôi đi dạy dỗ hắn một trận."
Tôi tròn mắt kinh ngạc.
Đúng là phong cách của Chu Thanh Từ.
Tôi khẽ kéo góc áo anh : "Chu Thanh Từ."
"Hả?"
"Có phải anh thích em không ?"
Chu Thanh Từ quay đầu lại , nhìn tôi nghiêm túc: "Ngốc, bây giờ em mới nhận ra à ."
Tôi đơ người , đến lượt tôi đỏ mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cai-gia-cua-tro-danh-cuoc/4.html.]
Buổi chiều, Chu Thanh Từ đi mua cơm, lúc về anh thần thần bí bí lấy ra một chiếc nhẫn, cầu hôn tôi .
"Tang Du,
anh
không
đợi
được
nữa
rồi
.
"
"Anh sợ chỉ cần do dự thêm chút nữa thôi, em lại yếu đuối quay về với tên đàn ông kia , anh muốn ngay bây giờ em đồng ý lấy anh ."
Giường bệnh bên cạnh có mấy chị đang cười đùa trêu chọc.
"Đồng ý đi , đàn ông si tình thế này chẳng có nhiều đâu ."
Ban đầu tôi không định đồng ý, nhưng khi nhìn vào đôi mắt anh , chẳng hiểu sao tôi lại gật đầu.
"Em có thể tin anh không ?"
"Dĩ nhiên, anh còn đáng tin hơn cái tên người yêu cũ của em."
Tôi bật cười .
Chu Thanh Từ đã mua vé xong, anh nói tuần sau sẽ đưa tôi về quê kết hôn.
Lúc tôi tan làm và đi ngang qua tiệm bánh trên đường về, tôi chợt nhớ Chu Thanh Từ thích vị dâu tây. Tôi mỉm cười chọn mua một hộp.
"Chị ơi, bánh này bao nhiêu tiền…"
Đột nhiên chiếc bánh bị người khác giật lấy.
Lâm Thiên Thiên cười ngọt ngào làm nũng: "Anh Nhiên, em thích cái bánh này , anh mua cho em đi ."
Nói rồi cô ta liếc tôi một cái khiêu khích, giả vờ ngạc nhiên nói : "Chị Tang Du, sao lại là chị? Ngại quá nha, bánh này em cũng thích lắm, chị nhường cho em được không ?"
Đúng là xui xẻo, mua cái bánh cũng gặp họ.
Tôi ghét bỏ rút tay lại , đồ cô ta chạm qua, tôi không cần nữa.
Lâm Thiên Thiên thấy tôi quay đi , mắt rơm rớm như sắp khóc .
"Anh Nhiên, chị ấy giận em rồi kìa, anh mau dỗ chị ấy đi ."
Ngay sau đó, Sầm Nhiên chặn đường tôi .
"Em không nghe thấy à , Thiên Thiên bị em làm khóc rồi , cái bánh đó nhường cho cô ấy thì sao , mau xin lỗi cô ấy đi ."
Thấy tôi im lặng, anh ta dịu giọng khuyên nhủ: "Tiểu Du, Thiên Thiên mới ra trường, em đừng so đo với cô ấy ."
"Chỉ cần em ngoan ngoãn, để anh cùng Thiên Thiên trải qua mùa tốt nghiệp này , một năm sau chúng ta sẽ tổ chức đám cưới như dự kiến."
"Em vẫn là vợ anh , không ai có thể thay đổi vị trí của em."
Tôi cười lạnh ngẩng đầu: "Sầm Nhiên, anh không nhận được tin nhắn chia tay đó à ? Còn đứng đây giả bộ gì nữa."
"Tin nhắn chia tay nào?" Sầm Nhiên sững người .
Ngay sau đó, Lâm Thiên Thiên cắt ngang anh ta : "Chị ơi, váy chị đẹp quá, chị gửi link cho em được không ?"
Cô ta cố ý lôi Sầm Nhiên đi chọn bánh, chờ anh ta đi xa, Lâm Thiên Thiên không diễn nữa.
"Nói thật cho chị biết , tin nhắn đó là tôi soạn giúp anh ấy trả lời, anh ấy không biết gì cả."
"Tang Du, chị cũng biết Sầm Nhiên không còn thích chị nữa, nhà anh ấy giàu như vậy , khó trách chị bám riết không buông."
" Nhưng chị đừng phí công nữa, dù anh ấy từng thích chị thế nào, chị cũng là quá khứ rồi ."
Cô ta ngẩng cao đầu, cười kiêu ngạo như đóa hoa hồng trắng.
"Bây giờ người Sầm Nhiên yêu chỉ có tôi ."
Cô ta tưởng sẽ thấy bộ dạng tôi đau khổ.
Không ngờ tôi thu lại ánh mắt, nhàn nhạt nói : "Vậy chúc mừng cô."
Chaporia
Bình Luận (0)