Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ôn Từ nhìn bóng dáng Tạ Chí dưới ánh đèn, đột nhiên cảm thấy rất vui vẻ.
Cả người cô như được phủ trong lớp ánh sáng mềm mại, bộ đồ ngủ màu trắng càng làm gương mặt ửng hồng tinh xảo thêm nổi bật, khiến cô trông vừa mềm mại vừa tràn đầy sức sống.
Tạ Chí nhìn cô, trong lòng chợt nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.
Giống như… cuối cùng cô cũng không còn xa cách đến mức không thể chạm tới nữa.
Anh bỗng nhớ tới lần đầu tiên gặp Ôn Từ.
Khi ấy cô còn trẻ hơn bây giờ một chút, đứng dưới ánh đèn sân khấu, lạnh nhạt mà sạch sẽ như tuyết đầu mùa.
Rõ ràng xung quanh rất náo nhiệt, nhưng cô lại như đứng ở một thế giới khác.
Khi đó Tạ Chí đã nghĩ, người như Ôn Từ chắc hẳn rất khó tiếp cận.
Sự thật cũng đúng là như vậy .
Cho dù sau này hai người kết hôn, cho dù bọn họ đã sống chung lâu như thế, Tạ Chí vẫn luôn cảm thấy giữa mình và cô có một lớp ngăn cách vô hình.
Nhưng giờ phút này , lớp ngăn cách ấy dường như đang dần tan đi .
Ôn Từ không biết Tạ Chí đang nghĩ gì.
Cô chỉ cảm thấy bầu không khí lúc này có chút kỳ lạ.
Yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập.
Ôn Từ siết c.h.ặ.t điện thoại, giả vờ bình tĩnh hỏi:
“Anh không đi ngủ sao ?”
Tạ Chí hoàn hồn, khẽ “ừ” một tiếng rồi đứng dậy.
Anh vốn đã cao, lúc đứng lên càng tạo cảm giác áp bức rõ ràng hơn.
Ôn Từ theo bản năng lùi về sau nửa bước.
Động tác rất nhỏ.
Nhưng
Tạ Chí vẫn
nhìn
thấy.
Ánh mắt anh khựng lại một giây, sau đó như không có chuyện gì mà dời mắt đi .
“Em ngủ bên trong đi .”
Anh nói rất tự nhiên.
Ôn Từ khẽ gật đầu.
Hai người lần lượt nằm xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-hai-nam-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-co-vo-nho-cua-dinh-luu-muon-ly-hon/chuong-26.html.]
Chiếc giường đôi vốn không nhỏ, nhưng vì có thêm một người nên bỗng trở nên chật hẹp kỳ lạ.
Ôn Từ kéo chăn lên, cố gắng nằm sát mép giường nhất có thể.
Cô nhắm mắt lại , giả vờ mình đã ngủ.
Nhưng thật ra hoàn toàn không ngủ được .
Cô có thể cảm nhận rất rõ sự tồn tại của Tạ Chí.
Nhiệt độ cơ thể của anh .
Hơi thở của anh .
Cả mùi hương nhàn nhạt trên người anh nữa.
Mọi thứ đều khiến cô không cách nào xem nhẹ.
Tạ Chí nằm bên cạnh cũng không ngủ.
Anh nghiêng đầu nhìn bóng lưng cứng đờ của Ôn Từ, khóe môi khẽ cong lên đầy bất đắc dĩ.
Cô căng thẳng đến mức này sao ?
Anh thấp giọng nói :
“Ôn Từ.”
Bả vai cô khẽ run lên.
“… Gì vậy ?”
Tạ Chí nhìn cô vài giây rồi mới chậm rãi nói :
“Em sắp rơi xuống giường rồi .”
Ôn Từ: “……”
Lúc này cô mới phát hiện mình gần như đã dính sát mép giường thật.
Chỉ cần nhích thêm chút nữa là sẽ rơi xuống.
Cô im lặng vài giây, cuối cùng vẫn chậm chạp dịch vào trong một chút.
Tạ Chí nhìn động tác như con mèo nhỏ cảnh giác của cô, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Con Cá Bơi Dưới Đáy Đại Dương
Anh thấp giọng nói :
“Yên tâm đi .”
“ Tôi sẽ không làm gì em đâu .”
Chaporia
Bình Luận (0)