Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đây là dáng vẻ mà Tạ Chí rất hiếm khi thấy ở Ôn Từ.
Tạ Chí bỗng muốn nói gì đó với cô.
Hay nói chính xác hơn là, nói gì cũng được .
Anh đột nhiên hỏi:
“Hôm nay em vui không ?”
Vừa nói ra câu này , Tạ Chí đã thấy mình thật vụng về.
Bao nhiêu chuyện để nói không nói , lại cố tình hỏi mấy câu thế này .
Anh đang định chữa cháy, ai ngờ Ôn Từ lại nhìn thẳng vào mắt anh , khẽ nở một nụ cười rất nhẹ:
“Vui.”
Nụ cười ấy thoáng qua rất nhanh.
Nhanh đến mức Tạ Chí còn tưởng mình vừa nhìn nhầm.
Anh theo bản năng đáp lại :
“Anh cũng rất vui.”
Ôn Từ khó hiểu nhìn anh :
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
Tạ Chí hé môi, cuối cùng đưa tay vò vò tóc trước trán:
“Không có gì… Anh chỉ muốn hỏi em… em có muốn uống sữa không ?”
Ôn Từ biết Tạ Chí có thói quen uống sữa trước khi ngủ.
Một thói quen rất “con ngoan trò giỏi”, hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài của anh chút nào.
Ôn Từ gật đầu:
“Có uống.”
Tạ Chí rất tự nhiên lấy hộp sữa mình mang theo ra , bắt đầu pha rồi hâm nóng.
Anh thuận miệng hỏi:
“Sữa không cho đường đúng không ?”
Ôn Từ:
“Ừm.”
Cô như nhớ ra điều gì đó, lại bổ sung thêm:
“Anh cũng đừng cho đường nữa. Dù sao cũng phải quản lý cân nặng.”
Cô nhớ lần trước Tạ Chí vì cân nặng không đạt yêu cầu mà bị quản lý đuổi theo bắt giảm cân.
Động tác cầm hũ đường của Tạ Chí lập tức khựng lại .
Anh cố tỏ ra bình tĩnh đặt hũ đường xuống.
Nhưng Ôn Từ không nhìn thấy, chứ khán giả trong livestream thì thấy hết rồi .
[Giả vờ không thấy bàn tay lén lút của anh Tạ.]
[Anh à , hũ đường to vậy giấu không nổi đâu .]
[Lần đầu biết anh Tạ trước khi ngủ còn ngoan ngoãn uống sữa luôn đó, đây là bí quyết cao mét chín hả?]
[Ha ha ha tụi tui thấy anh lén giấu hũ đường rồi nha.]
[Không phải , mọi người đừng để ý hũ đường nữa được không ? Vấn đề là Tạ Chí đang pha sữa cho Ôn Từ đó.]
[Chua rồi , tôi cũng muốn anh Tạ pha sữa cho mình .]
[Lúc nãy Tạ Chí hỏi Ôn Từ có uống sữa không tự nhiên ghê luôn. Mà Ôn Từ cũng chẳng ngạc nhiên gì.]
Con Cá Bơi Dưới Đáy Đại Dương
[ Tôi cũng phát hiện rồi , hai người này không phải thật sự có gì đó chứ? Chẳng lẽ thật là người yêu? Nhưng họ có giao điểm gì đâu ?]
[Mọi người quên cái bình luận trước nói đồ ngủ đôi của họ đã có từ một năm trước rồi à ? Tự ngẫm đi .]
[Biết đâu là giả, lỡ ai đó cố tình tạo nhiệt thì sao .]
[Cậu nói thẳng tên Ôn Từ luôn đi . Chuyện này chưa chắc là cô ấy tự tạo nhiệt đâu . Tôi biết chút nội tình, công ty cô ấy vốn chẳng quản cô ấy . Một nghệ sĩ tuyến mười tám như cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền để marketing.]
[Tóm lại tôi tuyệt đối không tin hai người họ là người yêu thật.]
Ôn Từ và Tạ Chí ngồi cạnh nhau uống sữa.
Đúng lúc đó điện thoại Ôn Từ vang lên, có người gọi cho cô.
Ôn Từ
nhìn
ghi chú
trên
màn hình: “Mẹ Tạ”.
Cô theo bản năng nhìn Tạ Chí, buột miệng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-hai-nam-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-co-vo-nho-cua-dinh-luu-muon-ly-hon/chuong-27.html.]
“Mẹ…”
Vừa nói ra chữ “ mẹ ”, cô lập tức ngậm miệng lại .
Câu nói đổi thành:
“Trời ơi, có người gọi cho em.”
Cô dùng gương mặt lạnh nhạt nhất để nói bằng giọng kinh ngạc nhất.
Tạ Chí nhìn thấy màn hình điện thoại cô nên đương nhiên biết là ai gọi tới.
Anh cũng hiểu cô vừa định nói gì.
Nhưng dáng vẻ này của Ôn Từ thật sự có chút đáng yêu.
Đặc biệt là khi cô mặt không cảm xúc nhìn anh , anh cứ thấy như cô đang cảnh cáo anh không được cười .
Kết quả anh thật sự bật cười .
Dù chỉ là một tiếng cười khẽ rất ngắn, Ôn Từ vẫn trừng anh một cái.
Đúng lúc ấy , Tạ Chí nhận được tin nhắn WeChat của mẹ mình .
[Mẹ: Con với Tiểu Từ cùng nghe điện thoại đi .]
Tạ Chí nói :
“Trùng hợp thật, mẹ anh cũng gọi cho anh . Chúng ta cùng đi nghe đi .”
Ôn Từ hiểu ý anh nên gật đầu.
[Không phải chứ, sao hai người lại đi cùng một chỗ nghe điện thoại? Chẳng lẽ còn chung một mẹ à ?]
[Nghe điện thoại cũng phải đi cùng luôn hả?]
Cuộc đời đúng là kỳ quái như vậy đấy.
Hai người họ thật sự cùng đi ra ban công nghe điện thoại.
Vì camera của chương trình không quay tới ban công nên khán giả cũng không nhìn thấy, càng không nghe được họ đang làm gì hay nói gì.
Ôn Từ nhận cuộc gọi video.
Mẹ của Tạ Chí là một người phụ nữ rất tao nhã.
Bà lúc nào nhìn người khác cũng cười hiền hòa, hơn nữa còn đối xử với Ôn Từ rất tốt .
Mẹ Tạ tên là Phương Vận.
Lúc này bà đang xõa tóc, phía sau là phòng khách nhà cũ.
Bà mỉm cười hỏi Ôn Từ:
“Tiểu Từ, chơi có vui không ?”
Ôn Từ đáp:
“Vui lắm ạ, mẹ .”
Lúc gọi tiếng “ mẹ ”, giọng cô hơi nhỏ, như có chút ngại ngùng.
Nhưng Phương Vận nghe xong lại cực kỳ vui vẻ.
“Tiểu Từ vui là tốt rồi .”
Ánh mắt bà chuyển sang Tạ Chí đang đứng bên cạnh:
“Nếu cái thằng bất hiếu này chọc con giận thì nhất định phải nói với mẹ , mẹ sẽ chống lưng cho con.”
Ôn Từ liếc Tạ Chí một cái:
“Không có đâu ạ, anh ấy không chọc con giận.”
Tạ Chí đứng bên cạnh cười xen vào :
“Không phải chứ bà Phương, mẹ nói xấu con ngay trước mặt con vậy luôn à ?”
Phương Vận hừ một tiếng:
“Con tự nhìn lại mình xem, ngày nào cũng cà lơ phất phơ, lười biếng chẳng ra dáng gì.”
Tạ Chí bật cười khẽ nhưng không phản bác.
Sau đó Phương Vận nói tiếp:
“Mẹ vốn tưởng quan hệ của hai đứa không tốt , không ngờ bây giờ còn cùng tham gia chương trình nữa.”
“Làm vậy mới đúng chứ, tình cảm đều là bồi dưỡng mà ra . Tiểu Từ à , tuy thằng con này của mẹ có đủ loại tật xấu , nhưng nhìn kỹ thì vẫn tìm được ưu điểm.”
Ôn Từ nhìn vẻ mặt hơi lúng túng hiếm thấy của Tạ Chí, mím môi nhịn cười rồi nói :
“Mẹ, con biết mà.”
Chỉ là trong lòng cô lại dấy lên chút nghi hoặc nhàn nhạt.
Không phải … chính mẹ Tạ yêu cầu bọn họ tham gia chương trình này sao ?
Chaporia
Bình Luận (0)