Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ôn Từ còn chưa kịp nói gì thì đã thấy Tạ Chí tắt camera đi rồi .
Lúc này , trong căn phòng thật sự chỉ còn lại hai người họ.
Ôn Từ vô thức siết c.h.ặ.t các ngón tay, căng thẳng đến mức đầu ngón tay cũng hơi lạnh.
Tạ Chí thì như không hề nhận ra bầu không khí ngượng ngập đó. Anh rất tự nhiên bước tới bên giường, cúi người chỉnh lại gối chăn.
“Em ngủ bên trong hay bên ngoài?”
Ôn Từ khựng lại một chút rồi đáp:
“Đều được .”
Tạ Chí nhìn cô một cái, cuối cùng nói :
“Vậy em ngủ bên trong đi .”
Con Cá Bơi Dưới Đáy Đại Dương
Ôn Từ im lặng gật đầu.
Hai người lần lượt nằm xuống giường.
Chiếc giường đôi vốn rộng rãi, nhưng bởi vì bên cạnh có thêm một người nên lại khiến người ta khó lòng xem nhẹ sự tồn tại của đối phương.
Ôn Từ nằm rất ngay ngắn.
Cô kéo chăn tới tận cằm, gần như chiếm đúng một góc nhỏ của giường, cứ như chỉ cần nhích thêm một chút thôi là sẽ chạm phải Tạ Chí vậy .
Tạ Chí nhìn dáng vẻ đó của cô, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Anh tắt đèn đầu giường.
Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối dịu nhẹ.
Sau một lúc lâu, Ôn Từ vẫn chưa ngủ được .
Cô nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Tạ Chí bên cạnh, trái tim lại càng rối loạn hơn.
Ngay lúc cô đang cố ép bản thân đi ngủ thì bỗng nghe thấy giọng Tạ Chí vang lên trong bóng tối:
“Ôn Từ.
”
Ôn Từ mở mắt:
“Hửm?”
Tạ Chí thấp giọng hỏi:
“Em có phải đang rất căng thẳng không ?”
Ôn Từ lập tức phủ nhận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-hai-nam-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-co-vo-nho-cua-dinh-luu-muon-ly-hon/chuong-28.html.]
“Không có .”
Tạ Chí khẽ cười một tiếng.
Tiếng cười trầm thấp vang lên trong bóng tối nghe đặc biệt rõ ràng.
Ôn Từ cảm thấy tai mình hơi nóng lên.
Cô lạnh mặt nói :
“Anh cười cái gì?”
Tạ Chí nghiêng đầu nhìn về phía cô, dù trong bóng tối gần như chẳng thể thấy rõ gì cả.
“Không có gì.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Chỉ là cảm thấy… em như vậy khá đáng yêu.”
Ôn Từ: “……”
Cô trực tiếp kéo chăn che kín nửa khuôn mặt mình .
Tạ Chí nhìn động tác ấy , khóe môi lại cong lên thêm vài phần.
Anh biết nếu tiếp tục trêu nữa thì Ôn Từ chắc chắn sẽ xù lông, nên cuối cùng chỉ nhẹ giọng nói :
“Ngủ đi .”
Lần này Ôn Từ không đáp lời nữa.
Nhưng không biết qua bao lâu, khi Tạ Chí gần như đã ngủ rồi , anh lại cảm nhận được người bên cạnh rất khẽ động đậy một chút.
Ngay sau đó, có thứ gì đó mềm mại khẽ chạm vào cánh tay anh .
Là tay Ôn Từ.
Chỉ chạm nhẹ thôi rồi lập tức rụt về, cứ như vô tình vậy .
Tạ Chí mở mắt trong bóng tối.
Khóe môi anh lặng lẽ cong lên.
Anh không vạch trần Ôn Từ.
Chỉ là rất tự nhiên nhích tay mình sang một chút, để sát bên tay anh hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)