Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cô lặng lẽ nằm trên giường.

Một lúc sau , cô cảm nhận được bên cạnh cũng có người nằm xuống.

Ôn Từ khẽ nhắm mắt lại .

Cô nghe thấy tiếng quần áo của Tạ Chí cọ vào chăn. Cô cố giữ nhịp thở thật đều, qua một lúc mới nghe anh thấp giọng hỏi:

“Em ngủ chưa ?”

Ôn Từ: “Ngủ rồi .”

Tạ Chí khẽ cười một tiếng:

“Em… đừng để tâm lời mẹ anh nói hôm nay.”

Ôn Từ: “Ồ.”

Giọng cô nghe lành lạnh.

Hình như Tạ Chí xoay người một cái, nhưng Ôn Từ vẫn không mở mắt.

Giọng anh lại vang lên:

“Đừng vì chuyện hai chúng ta kết hôn mà cảm thấy em mắc nợ nhà anh .”

“Cũng đừng vì chuyện đó mà bỏ qua cảm xúc của bản thân .”

“Em thích ai thì cứ thích người đó.”

Đương nhiên… nếu có thể thích anh thì càng tốt .

“Em không nợ nhà anh điều gì cả.”

“Chúng ta kết hôn hai năm rồi , lãng phí của em hai năm thanh xuân, anh còn thấy nhà anh mới là người có lỗi với em.”

“Dù sao thì, quãng thời gian đẹp nhất của đàn ông cũng chỉ có vài năm thôi, đáng giá lắm đấy.”

Tạ Chí nói lòng vòng một hồi, nhưng Ôn Từ vẫn hiểu ý anh .

Anh chỉ là muốn cô đừng vì cảm giác áy náy mà hy sinh tình cảm của mình , cũng đừng vì lời Tạ phu nhân nói mà chuyện gì cũng nghe theo.

Tạ Chí thật sự vẫn chẳng thay đổi chút nào. Ôn Từ nghĩ.

Năm đó, khi vô duyên vô cớ có thêm một “bạn đời”, Tạ Chí đã rất tức giận. Nhưng cho dù tức giận, anh cũng chưa từng trút sự khó chịu ấy lên người cô.

Ban đầu anh đúng là nói chuyện lạnh nhạt với cô, nhưng chưa từng thật sự x.úc p.hạ.m cô.

Sau này , khi biết lý do Ôn Từ đồng ý kết hôn, anh từng hỏi cô rằng anh có thể cho cô mượn tiền, cô hoàn toàn có thể từ chối cuộc hôn nhân này .

Khi ấy , Ôn Từ nhìn người thanh niên trước mặt với gương mặt sắc nét đầy tính công kích kia .

Rõ ràng là kiểu ngoại hình rất sắc sảo, nhưng đôi mắt lại khiến người ta cảm thấy dịu dàng.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại lên tiếng:

“Không.”

Cô lạnh nhạt nói :

“Em vẫn đồng ý kết hôn.”

Cô cứ nghĩ Tạ Chí sẽ phản đối.

Ai ngờ anh chỉ sững người một chút rồi nhìn cô:

“Ồ, vậy thì chúng ta kết hôn thôi.”

Tạ Chí đồng ý nhanh đến bất ngờ.

Bây giờ nghĩ lại …

Sự ép buộc của Tạ phu nhân năm đó thật ra cũng không quá hiệu quả. Nếu Tạ Chí thật sự không muốn cưới, bà cũng chẳng có cách nào ép anh .

Chuyện ấy giằng co suốt hai tháng, nhưng cuối cùng Tạ Chí lại dễ dàng đồng ý.

Cho đến tận bây giờ, Ôn Từ vẫn không biết vì sao anh đột nhiên thay đổi ý định.

Trước đây cô luôn cho rằng anh không chịu nổi áp lực từ mẹ mình nữa. Nhưng hôm nay, cô lại cảm thấy có lẽ không phải như vậy .

Sau khi nói xong, Tạ Chí mở mắt nhìn cô.

Ôn Từ không lên tiếng.

Tạ Chí đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay cô:

“Ngủ rồi à ?”

Ôn Từ đột nhiên mở mắt.

Ngay sau đó, cô nhìn thấy Tạ Chí đang chống người nhìn xuống mình từ trên cao.

Hàng mi cô run lên dữ dội.

Tạ Chí cũng bị cô bất ngờ mở mắt làm cho giật mình .

“Ra là em chưa ngủ.”

Ôn Từ: “Ừm.”

“Cảm ơn.”

Đó là lời cảm ơn dành cho những gì anh vừa nói .

Nhưng Tạ Chí lại không hài lòng:

“Đừng chỉ cảm ơn thôi, em phải nhớ kỹ đấy.”

“Cuộc hôn nhân này của chúng ta đúng là lỗ to rồi , sau này em còn thành tái hôn nữa.”

Ôn Từ: “Anh cũng tái hôn mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-hai-nam-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-co-vo-nho-cua-dinh-luu-muon-ly-hon/chuong-29.html.]

Tạ Chí lại nằm xuống:

“ Đúng vậy , nên anh mới nói chúng ta đều lỗ lớn.”

Cho nên… để khỏi lỗ thêm nữa, hay là sau này đừng ly hôn nữa nhỉ.

Chỉ tiếc câu này anh cũng chỉ dám nghĩ trong lòng.

Anh cảm nhận được Ôn Từ xoay người , quay lưng về phía mình .

Tạ Chí: “?”

Không phải chứ, sao vậy ? Giận rồi à ? Anh hoàn toàn không hiểu nổi.

Anh đưa tay chọc nhẹ cô một cái.

Ôn Từ trực tiếp kéo chăn về phía mình , còn dịch ra xa anh thêm chút nữa.

Đến lúc này Tạ Chí mới hoàn toàn xác định: Ôn Từ thật sự giận rồi .

Nhưng … cô giận cái gì chứ?

Anh chọc chọc cô lần nữa:

“Em đừng kéo hết chăn đi chứ.”

Ôn Từ mặc kệ anh , thậm chí còn kéo chăn sát về phía mình thêm chút nữa.

Tạ Chí: “……”

Anh lại nói sai gì nữa sao ? Nghĩ mãi không ra .

Cuối cùng anh chỉ có thể nghĩ đến một khả năng:

Lẽ nào là vì câu “tái hôn” kia ?

Nhưng anh cũng nói bản thân mình là tái hôn mà. Anh còn chẳng thấy có gì cả.

Con Cá Bơi Dưới Đáy Đại Dương

Chẳng lẽ Ôn Từ rất để tâm chuyện này ?

Nghĩ đến đây, anh nhỏ giọng hỏi:

“Em… rất để ý chuyện tái hôn à ?”

Ôn Từ biết mình không nên nổi cáu.

Tạ Chí cũng đâu có nói sai gì.

Huống chi anh còn là vì muốn tốt cho cô.

Nhưng đạo lý thì cô hiểu hết.

Chỉ là vẫn thấy tức.

Tái hôn!

Tạ Chí cứ muốn tái hôn đến thế sao !

Nghĩ đến đây, Ôn Từ trực tiếp ngồi bật dậy.

Tạ Chí bị dọa đến mức lùi về sau :

“Sao thế?”

Gương mặt Ôn Từ cực kỳ bình tĩnh, ánh mắt cũng chẳng nhìn ra cảm xúc gì:

“Có ngủ nữa không ?”

Tạ Chí chần chừ:

“Chắc… ngủ?”

Ôn Từ:

“Vậy thì làm ơn ngậm miệng lại . Đừng nói nữa, em buồn ngủ rồi .”

Tạ Chí: “Ồ.”

Qua một lúc anh lại lên tiếng:

“Em thật sự không giận vì lời anh vừa nói à ?”

Lần này Ôn Từ thật sự hết cách với anh rồi .

Cô bực bội đáp:

“Không giận.”

“Ngủ đi . Em mệt rồi .”

Khi nói mình mệt, cô thật sự nhắm mắt lại .

Ban đầu cô vốn không mệt.

Nhưng bây giờ thì thật sự mệt rồi .

Mệt tim.

Tạ Chí cảm nhận được Ôn Từ đã trả lại cho anh nửa cái chăn bị cô cuốn đi , lập tức kéo chăn đắp lên người .

Anh nhỏ giọng nói với cô:

“Ngủ ngon.”

Sau đó anh cũng nhắm mắt lại .

Qua một lúc lâu, bên Ôn Từ mới khẽ truyền đến một tiếng rất nhỏ:

“Ngủ ngon.”

Tạ Chí nhắm mắt, lặng lẽ cong khóe môi.

Một đêm không mộng mị.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...