Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ôn Từ có một chiếc vòng tay rất quý, trông giống hệt chiếc này .

Theo lời Ôn Từ nói , đó là món quà đầu tiên Tạ Chí tặng cô.

Thì ra … đó lại là vòng đôi sao ?

Không giống Ôn Từ, thật ra Nguyên Viên luôn tin rằng Tạ Chí thích cô.

Nếu không thích, sao Tạ Chí có thể thật lòng chấp nhận kết hôn với Ôn Từ được chứ?

Hơn nữa, gần như tháng nào Tạ Chí cũng cùng Ôn Từ về nhà cũ họ Tạ ở một khoảng thời gian. Theo lời Ôn Từ kể, hai người vẫn luôn ở chung một phòng, ngủ chung một giường.

Mà Tạ Chí đâu phải kiểu người sẽ chiều theo người khác.

Nguyên Viên từ lâu đã đoán được Tạ Chí thích Ôn Từ rồi .

Chỉ là thích tới mức nào thì anh không rõ.

Nhưng hóa ra … từ sớm như vậy Tạ Chí đã tặng Ôn Từ vòng tay đôi rồi sao ?

Nhìn vẻ mặt gần như không thay đổi của Ôn Từ, Nguyên Viên lập tức hiểu cô đang nghĩ gì.

Có lẽ Ôn Từ cho rằng chiếc vòng này chỉ là món đồ Tạ Chí tiện tay mua thôi.

Nhưng Nguyên Viên lại không nghĩ vậy .

Lúc này , sau cơn vui sướng ban đầu, Tạ Chí vô thức nhớ tới món quà đầu tiên mình từng tặng Ôn Từ.

Đó cũng là lần đầu tiên anh nhận ra mình thích cô.

Lần đầu thích một người , đương nhiên là vui rồi .

Huống hồ, anh và Ôn Từ lại còn “một bước tới đích”.

Người anh thích, trước cả khi anh thích cô, đã trở thành vợ anh rồi .

Đáng lẽ đây phải là chuyện đáng vui mới đúng.

Nhưng Tạ Chí hiểu rõ, đó cũng sẽ là trở ngại lớn nhất giữa hai người .

Ôn Từ luôn rất đề phòng người khác.

Mà thân phận hiện tại của anh , vừa khéo lại là điều cô bài xích nhất.

Tạ Chí biết , nếu mình tỏ tình với Ôn Từ, rất có khả năng cô sẽ đồng ý.

Nhưng trong sự đồng ý ấy có bao nhiêu phần là thích thật lòng thì anh không biết .

Điều Tạ Chí muốn … là Ôn Từ thật sự thích mình .

Đó cũng là lý do anh mãi chưa từng tỏ tình với cô.

Anh biết bình thường Ôn Từ đã sống rất vất vả rồi .

Cá Nhỏ

Anh không muốn vì chuyện này mà tạo thêm áp lực cho cô nữa.

Còn chuyện hôm nay… hoàn toàn là ngoài ý muốn .

Anh thậm chí đã bắt đầu nghĩ, nếu Ôn Từ hỏi về chiếc vòng kia , mình nên trả lời thế nào.

Nhưng vẻ mặt của Ôn Từ từ đầu tới cuối vẫn không thay đổi.

Tạ Chí cũng không đoán được cô đang nghĩ gì.

Là không để tâm?

Hay là sợ nếu đột nhiên vạch trần sẽ khiến cả hai ngượng ngùng?

Đương nhiên, Tạ Chí cảm thấy khả năng lớn hơn là Ôn Từ đã quên mất chiếc vòng đó rồi .

Dù sao khi ấy giữa họ vẫn còn khá xa lạ.

Mà quà do một người xa lạ tặng, ai lại nhớ kỹ đến thế chứ?

Nghĩ đến đây, lòng anh hơi nhói lên một chút.

Nhưng rất nhanh anh đã tự gạt bỏ cảm giác ấy .

Bởi vì lúc đó giữa anh và Ôn Từ vốn chưa có nhiều tình cảm.

Anh tin rằng nếu là hiện tại, món quà anh tặng, Ôn Từ nhất định sẽ nhận lấy.

Tạ Chí khẽ cong môi nhìn chiếc vòng trên cổ tay mình , sau đó lại đưa tay xoay nhẹ nó.

Dù không phải theo cách anh từng nghĩ, nhưng cuối cùng thứ này vẫn vòng đi vòng lại rồi xuất hiện trên tay cả hai người .

Anh tin rằng cũng giống như tình cảm giữa anh và Ôn Từ.

Dù khởi đầu có sai lệch, có không đẹp đẽ đến đâu , cuối cùng vẫn sẽ có một kết cục tốt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-hai-nam-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-co-vo-nho-cua-dinh-luu-muon-ly-hon/chuong-36.html.]

Anh sẽ cố gắng mang tới cho Ôn Từ một cái kết thật đẹp .

Tạ Chí âm thầm nghĩ trong lòng.

Không lâu sau , đạo diễn bắt đầu sắp xếp để mọi người xuất phát.

Ôn Từ và Tạ Chí đi riêng với các khách mời khác.

Triệu Niệm Kỳ nhìn Ôn Từ, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Cô đã biết tâm tư của Ôn Từ dành cho Tạ Chí rồi , nên đương nhiên tin rằng Ôn Từ sẽ rất thích sự sắp xếp lần này .

Nhưng mà…

Với tâm trạng của một bà mẹ già, cô thật sự muốn nhắc Ôn Từ rằng sau khi ăn xong thì nhất định phải về thẳng biệt thự nhé, tuyệt đối đừng đi theo đàn ông hoang bên ngoài.

Giản Kiêu không hiểu vì sao Triệu Niệm Kỳ cứ nhìn Ôn Từ mãi.

Anh kéo kéo mũ áo của cô:

“Đi thôi, chẳng phải trước khi lên chương trình em cứ nhắc mãi muốn tới sở thú xem hổ à ?”

Triệu Niệm Kỳ ngơ ngác nhìn anh :

“Em nói lúc nào?”

Giản Kiêu có hơi bực:

“Trước khi ghi hình em nói suốt còn gì, lải nhải bên tai anh nửa tháng trời.”

Triệu Niệm Kỳ chợt bừng tỉnh:

“À à à , đúng rồi . Nhưng thật ra em chỉ tiện miệng nói thôi.”

Giản Kiêu: “…”

“Rốt cuộc em có đi không ?”

Triệu Niệm Kỳ ôm lấy cánh tay anh :

“Đương nhiên là đi rồi .”

Giản Kiêu quay đầu hừ nhẹ một tiếng.

Vì lúc này vẫn còn là buổi sáng nên Ôn Từ và Tạ Chí được đưa đi chụp tạp chí trước .

Vừa bước vào studio, một người đàn ông tóc dài, ăn mặc đầy phong cách đã đi về phía họ.

Chính xác hơn… là đi thẳng về phía Ôn Từ.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô, trên mặt người kia lập tức hiện lên nụ cười đầy vui mừng.

Anh ta dang rộng hai tay với Ôn Từ:

“Trời ạ, em đúng là giống tinh linh vậy đó.”

Ôn Từ nhìn bàn tay đang vươn về phía mình , gần như theo bản năng muốn tránh đi .

Nhưng trước cả khi cô kịp động đậy, Tạ Chí đã vươn tay chặn lại , giữ lấy cánh tay người kia :

“Đừng có động tay động chân.”

Người kia nhìn Tạ Chí rồi bĩu môi:

“Keo kiệt thật đấy. Lâu như vậy không gặp mà cậu vẫn nhỏ nhen y chang.”

“ Tôi biết quan hệ giữa hai người rồi . Tôi là bạn nối khố của cậu mà, chẳng lẽ còn không được làm quen với Ôn Từ sao ?”

Lúc nhắc tới “quan hệ giữa hai người ”, anh ta còn cố tình hạ thấp giọng.

Tạ Chí thu tay về, người kia cũng không tiếp tục định ôm Ôn Từ nữa.

Tạ Chí thấp giọng giới thiệu với cô:

“Đây là Tang Trừng, bạn từ nhỏ của anh .”

“Trước đây cậu ta ra nước ngoài du học, năm nay mới về. Tạp chí chúng ta chụp hôm nay là sản nghiệp nhà cậu ta .”

Mà thương hiệu xa xỉ từng làm cặp vòng tay tình nhân kia … cũng là của nhà Tang Trừng.

Vì thế, Tang Trừng là người đầu tiên trong đám bạn của Tạ Chí biết chuyện anh thích Ôn Từ.

Tạ Chí vẫn còn nhớ lúc đó Tang Trừng đã cười nhạo anh không ít.

Cười anh tự làm tự chịu.

Cũng không biết là ai từng thề thốt rằng mình ghét hôn nhân sắp đặt, tuyệt đối sẽ không thích Ôn Từ.

Tạ Chí dám chắc lần này Tang Trừng cố ý tới đây chỉ để xem anh và Ôn Từ thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...