Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tạ Chí quả nhiên đoán không sai.
Sau khi nghe anh giới thiệu, Ôn Từ nhìn Tang Trừng với chút khó hiểu: bạn thân của Tạ Chí… có phải nhiệt tình với cô quá rồi không ?
Thật ra , từ khi kết hôn đến nay đã hai năm, ngoài buổi tiệc cưới hôm đó ra , cô chưa từng gặp lại bất kỳ người bạn nào của Tạ Chí nữa.
Tang Trừng vừa nhìn đã hiểu ngay: tám phần là hai người này vẫn chỉ là “vợ chồng bề ngoài”.
Chậc chậc, Tạ Chí đúng là dây dưa chậm chạp trong chuyện tình cảm thật đấy.
Hắn cũng không sợ một ngày nào đó Ôn Từ thật sự ly hôn với anh , rồi quay đầu thích người khác sao ? Đến lúc ấy có khi Tạ Chí đau lòng c.h.ế.t mất.
Tạ Chí liếc Tang Trừng đầy cảnh cáo: đừng nói linh tinh.
Tang Trừng đáp lại anh bằng ánh mắt “yên tâm đi ”.
Hắn đâu đời nào đi cản đường tình cảm của anh em mình .
Nhân viên tổ chương trình đứng bên cạnh nhìn nhau đầy khó hiểu.
Tang Trừng cười đưa danh thiếp cho họ:
“ Tôi là thiếu đông ở đây, để tôi dẫn hai người họ đi chụp trước .”
Thấy Tạ Chí và Tang Trừng rất thân , hơn nữa Tang Trừng còn là người quản lý nơi này , nhân viên chương trình cũng yên tâm để hắn đưa hai người đi .
Tang Trừng từng học nhiếp ảnh ở nước ngoài, còn giành được không ít giải thưởng lớn. Hắn từng chụp ảnh cho nhiều ngôi sao quốc tế, trong nước cũng có rất nhiều studio muốn mời hắn hợp tác.
Nhưng vị thiếu gia này vốn chẳng thiếu tiền, thà làm ở công ty nhà mình còn hơn — ít nhất cũng tự do.
Vì vậy hắn mới xuất hiện ở đây, hiện tại là nhiếp ảnh gia của studio.
Tạ Chí và Ôn Từ được dẫn vào phòng hóa trang.
Rất nhanh đã có cả một nhóm chuyên viên trang điểm vây quanh hai người .
Một người phụ nữ mặc vest chỉnh tề, gương mặt trang điểm tinh xảo nhìn Ôn Từ rồi nói :
“Đường nét gương mặt nổi bật, da cũng không có khuyết điểm.”
“Khuôn mặt này gần như không cần trang điểm, chỉ cần tỉa lông mày với chỉnh tóc là được .”
“Nhớ nhé, phong cách makeup của cô ấy phải thật sạch sẽ, tự nhiên.”
Ngay sau đó, một đám người bắt đầu chỉnh tóc và trang điểm cho Ôn Từ.
Bên phía Tạ Chí cũng náo nhiệt không kém.
Không lâu sau , tạo hình của cả hai đều hoàn thành.
Ôn Từ nhìn người trong gương, mái tóc mềm mại bồng bềnh khiến cô trẻ ra mấy tuổi, không khỏi ngạc nhiên khẽ nhướng mày.
Dù hiện tại cô hoàn toàn không có áp lực tuổi tác, nhưng suy cho cùng cũng không còn là thiếu niên mười tám mười chín tuổi nữa.
Vậy mà lúc này , nhìn phiên bản non nớt trong gương, cô chỉ thấy thật kỳ diệu.
Bên kia , Tạ Chí cũng đã trang điểm xong.
Những đường nét sắc bén trên gương mặt anh được làm dịu đi rất nhiều, rõ ràng cũng là kiểu tạo hình thanh xuân.
Ôn Từ nhìn anh như vậy , bỗng có cảm giác mình đang nhìn thấy chàng trai mười tám mười chín tuổi năm nào.
Tạ Chí nhìn cô rồi khựng lại trong thoáng chốc.
Cá Nhỏ
Người phụ nữ kia lên tiếng:
“Chủ đề đầu tiên là mối tình đầu,
thay
đồng phục học sinh cho hai
người
đi
.
”
Sau đó, Ôn Từ và Tạ Chí cầm quần áo đi vào phòng thay đồ.
Nhìn bộ đồng phục xanh trắng quen thuộc trong tay, Ôn Từ có chút khó tin: hóa ra nói là đồng phục thì đúng thật là đồng phục luôn.
Đây chính là kiểu đồng phục thời cấp ba của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-hai-nam-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-co-vo-nho-cua-dinh-luu-muon-ly-hon/chuong-37.html.]
Gần như học sinh trung học trên cả nước đều mặc kiểu này .
Nhiều năm sau khi rời khỏi trường học, Ôn Từ lại một lần nữa mặc lên bộ quần áo ấy .
Khi cô bước ra khỏi phòng thay đồ, ánh mắt của stylist và chuyên viên trang điểm lập tức lộ rõ vẻ kinh diễm.
Người phụ nữ kia hài lòng gật đầu:
“Rất tốt .”
Đường nét của Ôn Từ vốn thanh lãnh tinh xảo, vì biểu cảm thường ngày quá nhạt nên đôi lúc tạo cảm giác lạnh lùng. Nhưng khi mặc đồng phục học sinh, vẻ lạnh lùng ấy lại biến thành ngoan ngoãn dịu dàng.
Màu xanh trắng càng khiến cô trông sạch sẽ, trong trẻo hơn.
Nói thế nào nhỉ — kiểu Ôn Từ này nếu xuất hiện trong trường cấp ba, chắc chắn sẽ là “bạch nguyệt quang” trong lòng mọi nữ sinh.
Không lâu sau , Tạ Chí cũng bước ra .
Cùng một bộ đồng phục, nhưng mặc trên người anh lại có cảm giác chẳng đứng đắn chút nào.
Cúc áo cổ đồng phục của anh không cài hết, trông lười biếng tùy ý. Nếu còn đi học, chắc chắn sẽ không phải kiểu học sinh ngoan.
Ít nhất thì anh và Ôn Từ lúc này tạo thành sự đối lập rất rõ ràng.
Khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Từ, Tạ Chí bỗng dời mắt đi .
Một lát sau , anh lại chậm rãi nhìn về phía cô, đầu ngón tay vô thức siết nhẹ.
Cả hai đều không nói gì.
Cho đến khi nhân viên lên tiếng:
“Chuẩn bị chụp nhé.”
Hai người mới vội vàng dời ánh mắt.
Bối cảnh chụp có một chiếc bàn học và một cái ghế.
Ôn Từ làm theo hướng dẫn, ngồi xuống ghế trước . Còn Tạ Chí được yêu cầu ngồi nghiêng lên mép bàn.
Đầu gối anh chạm vào đầu gối cô, cúi đầu nhìn cô từ trên cao.
Đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên, vốn sắc bén đầy khí thế, nhưng lúc nhìn cô lại dịu dàng đến lạ.
Góc độ này làm những đường nét ngông nghênh trên gương mặt anh cũng trở nên mờ nhạt hơn.
Ôn Từ có thể cảm nhận rất rõ sự hiện diện của Tạ Chí ngay bên cạnh mình .
Cô ngẩng đầu nhìn anh , ánh mắt mang theo niềm vui gần như pha lẫn đau lòng.
Mà Tạ Chí cũng đang nhìn cô.
Nhân viên xung quanh đều vô thức nín thở, Tang Trừng thì lập tức bấm máy liên tục.
Hắn không khỏi cảm thán: đúng là nhan sắc có ích thật. Nhìn xem, chỉ tùy tiện chụp một tấm thôi mà đã đầy cảm giác điện ảnh thế này rồi .
Người phụ nữ kia nói với hai người :
“Lát nữa đổi tư thế rồi chụp thêm một bộ nữa. Hai người thử tìm cảm giác đi .”
Ôn Từ ngồi trên ghế, có chút căng thẳng nghĩ thầm: tìm cảm giác kiểu gì chứ?
Tạ Chí thì có kinh nghiệm hơn cô một chút.
Anh nhìn cô, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt:
“Hồi đi học chắc có nhiều người tỏ tình với em lắm nhỉ?”
Ôn Từ chậm rãi chớp mắt, không hiểu vì sao anh lại hỏi vậy .
Tạ Chí đưa tay chỉnh lại cổ áo đồng phục cho cô.
Đầu ngón tay anh vô tình lướt qua phần cổ trắng nõn của cô.
Ôn Từ theo bản năng tựa lưng sát vào ghế.
Chaporia
Bình Luận (0)