ĐÀO ĐÀO/Chương 12C. 12
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tất cả mọi người đều đen thui một lượt.

Sự phẫn nộ khiến chúng ta vừa nôn mửa vừa kiên trì chiến đấu.

Cuối cùng ta chịu hết nổi rồi .

Ta gạt mọi người ra , nhảy lên xe kéo, dứt khoát múc lên một gáo dạ hương.

"Ngươi là đại ca phải không ? Đừng để huynh đệ của ngươi phải khổ lây nữa, chúng ta một gáo định thắng thua đi ."

Hắn cũng chẳng hề kém cạnh mà giơ một gáo lên: "Định... định thế nào?"

Ta nở nụ cười khinh miệt, đưa gáo lại gần sát miệng: "Ai dám uống hết gáo này , thì toàn bộ nghề thu dạ hương ở Hoa Kinh này sẽ thuộc về người đó quản."

Mắt gã cao lớn trợn ngược lên, tất cả mọi người đều nhìn ta với vẻ chấn kinh.

Tiểu Hạo T.ử đứng sau lưng ta yếu ớt tiếp lời: "Tỷ tỷ của ta lợi hại lắm, một ngụm là xong sạch luôn!"

Ta lườm nó một cái, không biết nói gì thì im miệng đi .

"Thế nào?" Ta thách thức lắc lắc cái gáo trong tay.

"Ai... ai sợ ai?"

Chúng ta nhìn chằm chằm đối phương, từ từ đưa gáo lại gần môi.

Xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng nôn ọe liên tiếp.

Lòng ta càng lúc càng sốt ruột, sao hắn vẫn chưa chịu dừng lại vậy ? Ta nín thở, nhưng vì đứng quá gần nên cái mùi vị đó thực sự không thể nào ngăn được .

Ngay vào khoảnh khắc ta sắp sửa bỏ cuộc.

"Thôi... bỏ đi , ta không ... không mặt dày bằng ngươi."

Đêm đó, ta nổi danh chỉ sau một trận chiến.

Nhiều năm sau , trong dân gian vẫn lưu truyền về một kỳ nữ.

Dạ Hương nương t.ử người ác lời ít, nếu chọc giận nàng, nàng sẽ lôi ngươi cùng uống dạ hương.

Ta mang theo một thân bẩn thỉu về đến nhà, dĩ nhiên lại hứng chịu một trận gào thét của thiếu gia.

Hắn cũng giống như phu nhân, cực kỳ ưa sạch sẽ, bình thường một ngày hận không thể rửa tay đến tám trăm lần .

Ta lủi thủi đi ra giữa sân, múc nước giếng lên gội đầu.

Nước giếng ban đêm lạnh thấu xương, ta vừa run lẩy bẩy vừa dùng gáo gỗ múc nước.

"Ngươi là đồ ngốc à ? Đêm hôm khuya khoắt lại dùng nước lạnh gội đầu."

Chẳng biết từ lúc nào thiếu gia đã chống gậy gỗ, tập tễnh bước ra , lời nói thốt ra vẫn cứng nhắc không chút cảm xúc.

Hắn bưng một chậu nước nóng lớn từ trong bếp ra , không có gậy nên bước đi càng chậm hơn.

Ống tay áo xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc và sạch sẽ.

Ta ngồi xổm trên đất, cúi gằm mặt, hắn lấy chiếc gáo gỗ từ tay ta , pha thêm nước lạnh vào chậu nước nóng, rồi từng gáo từng gáo múc nước dội lên tóc cho ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-12.html.]

Ta kinh hãi đến mức suýt chút nữa chúi đầu vào chậu nước.

Ta lí nhí nói : "Thiếu gia, sao dám để ngài gội đầu cho ta chứ!"

Tạ Tiểu Bảo tay không ngừng nghỉ, hừ một tiếng: "Đến dạ hương ngươi còn dám thu, thì còn chuyện gì mà không dám."

"Ta thấy ngươi chính là nữ t.ử gan to bằng trời nhất thế gian này đấy."

Ta cười gượng một tiếng, âm thầm nhích ra xa hai bước, sợ mùi trên tóc mình ám vào người hắn .

Nào ngờ ngay khoảnh khắc sau , cánh tay bị kéo một cái, cả người ta bỗng chốc tựa vào người hắn .

Rõ ràng đã sa sút đến mức phải ngủ nhà tranh vách đất, vậy mà trên người hắn vẫn thoang thoảng một mùi hương thanh khiết.

Tạ Tiểu Bảo không tự nhiên ho khẽ một tiếng, dùng tay vuốt mượt mái tóc của ta .

Sau đó phải đun sạch hai nồi nước lớn ta mới tắm rửa sạch sẽ được .

Ta muộn màng nhận ra , phải chăng cái bệnh sạch sẽ của thiếu gia đã khỏi rồi ? Nhớ trước kia chỉ bị góa phụ họ Trương chạm vào tay thôi mà hắn đã phải lau chùi nửa ngày trời.

Vậy mà giờ đây lại có thể chạm vào mái tóc bẩn thỉu này của ta .

Thật là lạ lùng.

Sự nghiệp kinh doanh dạ hương của ta tiến hành vô cùng thuận lợi.

Dân làng trong thôn cũng cùng tham gia giúp ta làm bánh phân.

Hoa Kinh quản lý hai mươi huyện, ta mất hơn một tháng mới đi hết các nơi, mỗi thôn huyện đều cử một người đến chỗ ta lấy bánh phân về bán.

Cũng có nghĩa là, hằng ngày các dạ hương lang thu gom xong sẽ gửi đến thôn của ta , ta dẫn người đi ủ hoai, sau đó lại bán cho những người dân quê từ các huyện đến mua bánh phân.

Kiếm tiền chênh lệch ở giữa, cứ thế này , một tháng đã bán được hơn một trăm lượng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trừ đi tiền công trả cho dân làng, còn dư lại hơn tám mươi lượng.

Con số năm trăm lượng không còn xa nữa.

Chỉ là ruộng đất ở huyện lân cận cũng có hạn, một năm ba vụ, nhu cầu bánh phân rồi cũng sẽ giảm bớt, ta bắt đầu hướng tầm mắt ra những nơi xa hơn.

Phu nhân từng kể cho ta nghe , phía Nam trù phú, sản lượng lương thực rất cao. Sản xuất nhiều lương thực đồng nghĩa với nhu cầu bánh phân sẽ rất lớn.

Thế là ta đẩy xe đưa thiếu gia cùng đi ra bến kênh đào, chuẩn bị tìm xem có con thuyền nào để vận chuyển bánh phân không .

Đúng lúc gặp dịp Thánh thượng ngự giá tuần du xuống phía Nam, chúng ta liền đứng bên đường xem náo nhiệt.

Đoàn ngự giá của Thánh thượng đương nhiên là vô cùng rầm rộ, xe ngựa đại giá ba mươi sáu cỗ, đoàn người đi theo đông đúc vô kể.

Nghe đồn Thánh thượng đương triều vốn là vị hoàng t.ử không được kỳ vọng nhất, phải dùng không ít thủ đoạn mới có thể đăng cơ.

Cũng có người nói ngài suốt ngày chỉ biết hưởng lạc, không chăm lo chính sự, mặc kệ dân chúng than vãn khắp nơi.

Xe loan càng lúc càng đến gần.

Một cơn gió thổi tung rèm che, ngay trước khoảnh khắc rèm rơi xuống, ta đã nhìn thấy phu nhân mà ta ngày đêm mong nhớ, nàng mặc một chiếc váy lụa tơ vàng lộng lẫy, ngồi bên cạnh Thánh thượng.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...