ĐÀO ĐÀO/Chương 16C. 16
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cách mấy ngày sau , Ninh Vương tuyên ta vào cung, hắn cưỡi ngựa suốt dọc đường hộ tống bên cạnh xe ngựa của ta .

Mấy năm nay tính tình ta cũng trầm ổn hơn, dù trong lòng bất an nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

Vào cung rồi , ta cùng hắn sóng vai đi giữa những bức tường cao sừng sững.

Ta cảm thán khôn nguôi, bức tường cung này , con đường lát đá xanh này , chắc hẳn Phu nhân cũng từng nhìn thấy và đi qua.

Không ngờ có ngày ta cũng được bước chân vào chốn lầu cao cửa rộng này , càng không ngờ là Phu nhân giờ đã chẳng còn ở nơi đây nữa.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đang lúc thẫn thờ, ta bỗng bị một câu nói của hắn làm cho kinh hãi đến biến sắc.

Hắn nói : "Ninh Vương có ý định nạp nàng làm phi."

Giọng nói lạnh lẽo vô cùng, cứ như thể lời vừa thốt ra chỉ là hôm nay trời đổ mưa vậy .

Ta tức nghẹn, chuyện hệ trọng như thế mà hắn lại đợi đến tận lúc tới trước cửa điện mới nói .

Ta còn nhớ tám năm trước hắn từng bảo muốn báo đáp ơn cứu mạng, báo ơn như thế này đây sao ?!

Dáng người hắn cao lớn, sống lưng vươn thẳng, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước .

"Nếu nàng không nguyện ý, ta có một cách."

Ta hạ thấp giọng, cuống quýt giục: "Nói mau! Sắp vào đến đại điện rồi ."

"Cứ nói hai ta là thanh mai trúc mã, đã sớm tư định chung thân ." Nói đoạn, hắn cúi đầu nhìn ta , trong đôi mắt thâm trầm ẩn hiện những tia sáng li ti.

Ta tưởng hắn đùa, nhưng hắn mặt không đổi sắc, thế mà lại lộ ra vẻ vô cùng nghiêm túc.

Lòng ta hoảng loạn, một chân đã bước qua ngưỡng cửa đại điện.

Ninh Vương trông khoảng hơn ba mươi, diện mạo tuy không bằng Tạ Kim Yến nhưng khí chất lại cực kỳ xuất chúng.

Ngồi trên vị trí cao kia , thấp thoáng đã có phong thái của bậc đế vương.

"Ta bảo Kim Yến tìm nàng tới, là muốn gặp mặt kỳ nữ đã nghĩ ra cách dùng nước phân giữ thành."

Ta quỳ dưới nội điện, cúi đầu thấp không dám tiếp lời.

"Nghe nói nàng khởi nghiệp từ nghề đổ dạ hương, lại còn là một đại phú hào có kho lương trải khắp nam bắc."

"Bẩm điện hạ, lời đồn đại có nhiều chỗ không thực, đã nói quá lên rồi ạ."

Ninh Vương đứng dậy bước xuống khỏi bục cao, cúi người đưa hai tay ra , ý chừng muốn đỡ ta dậy.

Ta kinh hãi vô cùng, vội vàng dập đầu một cái rồi nhanh như cắt tự mình lồm cồm bò dậy.

Ngài cười lớn: "Thú vị, thật thú vị."

"Vậy nàng nói xem, chỗ nào là không thực, chỗ nào là nói quá nào?"

Ta trầm giọng đáp: "Dân nữ quả thực khởi nghiệp từ nghề đổ dạ hương, nhưng cái nghề đó thì kiếm được mấy đồng bạc đâu ạ, bôn ba mấy năm cũng chỉ mở được vài tiệm lương mỳ nhỏ thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-16.html.]

Tạ Kim Yến đứng một bên, mắt nhìn thẳng, cứ như thể hoàn toàn không bận tâm đến cuộc trò chuyện của chúng ta .

Ninh Vương chắp tay sau lưng nhìn ra ngoài cửa sổ, hồi lâu mới quay lại nhìn ta nói : "Ta có ý nạp nàng làm phi, nàng có nguyện ý không ?"

Tim ta thắt lại , vội vàng quỳ sụp xuống.

"Ninh Vương điện hạ là thân cành vàng lá ngọc, dân nữ chỉ là kẻ đổ dạ hương, vạn lần không thể làm vấy bẩn điện hạ."

Ninh Vương nhìn ta , biểu cảm trên mặt dần dần sa sầm xuống.

Lòng ta hoảng hốt, sực nhớ tới lời Tạ Kim Yến, thầm nghĩ thôi thì cứ nói dối để qua cửa trước đã .

"Dân nữ và Tạ tướng quân từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, sớm đã tư định chung thân , lưỡng tình tương duyệt."

Lúc này , Tạ Kim Yến cuối cùng cũng không giả c.h.ế.t nữa, hắn bước tới quỳ xuống cạnh ta , dập đầu một cái.

"Điện hạ, năm xưa trên đường từ tái ngoại cứu ngài trở về, ngài từng hỏi Kim Yến có tâm nguyện gì, có ý trung nhân nào không để ngài ban hôn."

Nói đoạn, hắn quay sang nhìn ta , nắm c.h.ặ.t lấy tay ta , mười ngón tay đan khít.

Hắn kéo ta cùng nhau dập đầu.

"Đây chính là cô nương mà thần thầm thương trộm nhớ bấy lâu, cầu xin điện hạ ban hôn, hoàn thành tâm nguyện cho Kim Yến."

Ta vẫn giữ tư thế quỳ phục, hơi nghiêng đầu lườm hắn , sao tự dưng lại thành xin ban hôn rồi .

Hắn cũng liếc mắt nhìn lại ta , ra vẻ: "Có giỏi thì nàng cứ từ chối đi ".

Ninh Vương không để lộ sắc thái gì, cũng chẳng nói thêm, chỉ cho phép chúng ta lui ra trước .

Bước ra khỏi điện, ta mới nhận ra lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Vừa ra tới cổng cung, ta không nhịn được , đá thẳng vào chân Tạ Kim Yến một cái: "Ban hôn?"

Hắn nhướng mày: "Ta phải dùng ơn cứu mạng năm xưa để ép ngài ấy ban hôn thì ngài ấy mới chịu thôi đấy, nếu không nàng tưởng ngài ấy dễ dàng bỏ qua vậy sao ?"

Ta im lặng.

" Nhưng ta vừa không đẹp , gia tộc cũng chẳng có quyền thế. Ngài ấy cưới ta làm gì?"

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, nhưng trong mắt lại thoáng qua tia lạnh lẽo.

"Chẳng phải là nhắm vào khối tài sản khổng lồ sau lưng nàng sao , nàng tưởng ngài ấy không biết nàng đã tích trữ bao nhiêu lương thảo ở khắp Nam Bắc à ?"

"Ninh Vương muốn đoạt thiên hạ, quân mã cần lương thảo, hành quân cần bạc trắng."

"Trong mắt ngài ấy , nàng chính là một kỳ tài kinh doanh, ngài ấy sao nỡ không thu nạp nàng về dưới trướng cho được ."

Ta ngập ngừng: "Thu nạp dưới trướng? Nạp ta làm thiếp mà gọi là thu nạp dưới trướng sao ? Sao không thể đường đường chính chính mời ta làm mưu sĩ?"

Tạ Kim Yến cúi đầu cười khẽ: "Trong mắt người đời, nữ t.ử sớm muộn gì cũng phải gả đi , mà hễ gả đi rồi thì tài sản cũng theo đó mà nhập vào nhà chồng."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...