ĐÀO ĐÀO/Chương 17C. 17
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Nếu ngài ấy nạp nàng làm phi, dùng tiền của chính phi t.ử mình thì chẳng ai dám dị nghị nửa lời. Nhưng nếu một ngày nào đó nàng gả cho người khác, ngài ấy muốn nhúng tay vào đống lương thảo kia thì sẽ phải gánh chịu tiếng xấu đấy."

"Ninh Vương là kẻ yêu quý thanh danh của mình như lông vũ, chuyện gì tổn hại đến danh tiếng, ngài ấy chắc chắn sẽ không khinh suất."

Đấu đá triều đường quả thực quỷ dị, lòng người khó đoán.

Chẳng mấy chốc chúng ta đã đi tới phủ của ta , hắn thế mà cũng nghênh ngang đi thẳng vào trong viện.

"Ngươi tới đây làm gì?"

Hắn khẽ ôm n.g.ự.c, làm ra vẻ đau lòng: "Ta vì nàng mà không tiếc đắc tội Ninh Vương, vậy mà nàng lợi dụng ta xong là muốn đuổi ta đi luôn sao ?"

Thôi được rồi , ta nhìn nhầm rồi , cứ tưởng cái gã này đã trưởng thành vững chãi hơn, hóa ra cái bản tính lưu manh cợt nhả vẫn còn y nguyên dưới lớp vỏ ấy .

Ngày hôm ấy , hắn chỉ mang theo một cái tay nải và một cây trường thương, hiên ngang dọn vào ở trong phủ luôn.

Lấy cái cớ là: "Diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ."

Gặp lại Phó đại nhân là vào một buổi chiều nọ.

Tạ Kim Yến đã cầu xin Ninh Vương tái thẩm tra vụ án tham ô tiền cứu trợ thiên tai.

Một tháng sau , kết quả được công bố khiến cả thiên hạ rúng động.

Năm đó, triều đình trích ra hơn một triệu lượng bạc để cứu trợ, nhưng quan lại các cấp cấu kết với nhau , lớn nhỏ đều muốn bòn rút, dù là bạc hay lương thảo cứu trợ chúng cũng không tha, cốt để trục lợi cá nhân.

Qua tầng tầng lớp lớp bóc lột, số tiền đến được tay người dân chẳng còn lại bao nhiêu.

Điều nực cười nhất chính là, sự việc này Thánh thượng hiện tại không những biết rõ, mà còn là kẻ chiếm phần lớn nhất.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thánh thượng vốn tính kiêu ngạo, xa hoa dâm dật lại ham hư vinh. Ngài ta lấy danh nghĩa cứu trợ dân lành để mong con dân ghi nhớ công đức, nhưng lại chẳng muốn chi tiền cho họ.

Thế là ngài ta cùng Hộ bộ Thị lang đã nghĩ ra cái kế hèn hạ, thâm độc này .

Còn về Phó đại nhân, ngài vốn là một cô nhi hàn môn lớn lên nhờ cơm áo của trăm họ.

Mười năm đèn sách khổ luyện mới thi đỗ công danh, một lòng vì dân, đang đợi lúc thi triển hoài bão.

Vậy mà chỉ vì vụ cứu trợ này , ngài lại trở thành kẻ duy nhất không tham ô nhưng bị đem ra làm bia đỡ tội.

Còn tai họa bất ngờ của Phu nhân chẳng qua là vì tên Hoàng đế kia trong một lần tuần du vô tình nhìn thấy nàng, liền đem lòng tơ tưởng nhan sắc khuynh thành ấy .

Hoàng đế ham muốn vợ của thần t.ử. Hộ bộ Thị lang đoán được ý đồ của bề trên , cuối cùng dâng lên mưu kế độc ác này .

Vừa có kẻ gánh tội thay , vừa có thể đường đường chính chính nạp Tạ thị vào hậu cung, thật là một mũi tên trúng hai đích.

Sau khi biết chuyện, ta làm một hình nhân bằng rơm có viết tên húy của tên cẩu Hoàng đế đặt trong phòng, ngày ngày đ.á.n.h đập, nguyền rủa hắn .

Phó đại nhân là do đích thân Tạ Kim Yến dìu vào phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-17.html.]

Ta đứng đợi trước cửa, từ xa thấy xe ngựa tiến lại gần liền vội vàng quay người dặn dò kẻ hầu: "Mở cửa, chuẩn bị rượu, đưa ngải cứu cho ta !"

Xe ngựa dừng hẳn, chỉ thấy Tạ Kim Yến từ trong xe bước ra , hắn nhìn ta với vẻ mặt nặng nề rồi nhảy xuống đất.

Ta chẳng hiểu chuyện gì, ngày vui Phó đại nhân ra tù, sao hắn lại bày ra bộ mặt như đưa đám thế kia .

Đến khi rèm xe vén lên, hắn cẩn thận đưa tay dìu một người ra ngoài, ta mới hiểu tại sao hắn lại như vậy .

Ta vẫn còn nhớ như in lần đầu gặp Phó đại nhân, ngài ấy đã khiến người ta kinh diễm đến nhường nào.

Tóc đen như mực, dung mạo tuyệt mỹ, vận một thân cẩm bào trắng ngà, chỉ trong nháy mắt đã thu hút mọi ánh nhìn .

Lúc đó ta còn nhỏ, ngây ngốc nấp sau lưng Phu nhân, cứ ngỡ mình vừa thấy tiên nhân hạ giới.

"Nghe nói nhà chúng ta mới có một con trâu vàng nhỏ, ngày ngày chỉ biết cắm cúi làm việc."

Phó đại nhân cúi người , nhẹ nhàng xoa đầu ta , ánh mắt dịu dàng vô cùng.

Nhưng người trước mắt này , đâu còn chút dáng vẻ nào của năm xưa nữa.

Đôi mắt đẹp đẽ ấy giờ lõm sâu vào trong, hóa ra đã không còn nhãn cầu nữa rồi .

Mái tóc đen nhánh từng được b.úi cao, nay đã bạc trắng hoàn toàn .

Ta bàng hoàng bịt c.h.ặ.t miệng, hốc mắt nóng bừng.

Thế đạo này thật quá bất công với ngài!

Lão Hoàng đế đáng c.h.ế.t, tên Hộ bộ Thượng thư đáng c.h.ế.t, bọn chúng đều đáng bị thiên đao vạn quả.

Một người tốt như vậy lại bị bọn chúng hành hạ đến nông nỗi này .

Ta không dám nói nhiều, vội cầm lá ngải cứu nhúng nước để tẩy trần, xua đi vận rủi cho Phó đại nhân.

Lại cùng Tạ Kim Yến mỗi người một bên dìu ngài bước qua chậu than.

Định bụng hỏi xem Phó đại nhân muốn dùng món gì để dặn người làm cho ngài dùng.

Nào ngờ Tạ Kim Yến đưa mắt nhìn qua, khẽ lắc đầu.

Sau khi đưa Phó đại nhân về phòng nghỉ ngơi, hắn kéo ta ra vườn hoa, hồi lâu sau mới khó khăn thốt ra một câu: "Tỷ phu giờ không thể nói , cũng không thể viết được nữa rồi ."

Ta không dám nghĩ sâu thêm, Phó đại nhân đã phải chịu những cực hình gì mới biến thành bộ dạng này .

Tạ Kim Yến bây giờ còn bận rộn hơn cả ta , dù ở cùng một phủ nhưng suốt ngày đi đi về về, chẳng mấy khi chạm mặt.

Ta tìm một tiểu tư chu đáo lại khéo léo để chăm sóc Phó đại nhân, còn mời đại phu về điều dưỡng thân thể cho ngài.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...