ĐÀO ĐÀO/Chương 18C. 18
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đại phu xem xong chỉ biết lắc đầu, nói rằng cơ thể ngài đã suy kiệt quá mức, sống thêm được năm nào hay năm nấy, rồi kê cho ít t.h.u.ố.c bổ.

Lại một mùa xuân nữa tới.

Ninh Vương ban bố thiên hạ bản 《Thảo hôn quân Triệu Như hịch》, từng chữ như đao, khí thế hào hùng.

Bản hịch văn vạch trần hàng chục tội ác mà Triệu Như đã phạm phải từ khi đăng cơ.

Lại chỉ rõ hắn đã sát hại Tiên hoàng, giả mạo thánh chỉ, ngôi vị có được vốn không danh chính ngôn thuận.

Giờ đây trong thành Hoa Kinh, ngay cả những đứa trẻ chơi đá cầu ven đường cũng có thể ngâm nga mấy câu vè mắng c.h.ử.i Triệu Như.

Ngày Tạ Kim Yến xuất chinh, ta đã đi tiễn hắn .

Hắn oai phong trên lưng ngựa cao, vẫn là bộ chiến giáp bạc ấy , áo choàng đỏ rực tung bay xào xạc trong gió.

Ta ngước đầu hỏi hắn : "Chàng định cứu Phu nhân thế nào?"

Hắn nhướn mày cười nhẹ: "Lật tung cái thiên hạ này thì sao ?"

Ta gật đầu, vậy thì lật tung cái thiên hạ này đi .

Sau khi hắn đi , Ninh Vương lại một lần nữa triệu ta vào cung.

Không vì chuyện gì khác, ngài ấy muốn ta làm gương, quyên góp lương thảo và toàn bộ gia sản.

Nghe xong, ta không chút do dự, vòng tay hành lễ: "Có thể phân ưu cùng Điện hạ là phúc phần của dân nữ."

Khi xuất chinh đ.á.n.h trận, triều đình cưỡng ép phú thương quyên lương quyên bạc là chuyện thường tình, chẳng qua là ta chủ động dâng lên hay để bọn họ tới lục soát lấy đi mà thôi.

Đằng nào cũng phải giao ra gia sản, chi bằng chủ động một chút để lấy lòng ngài ấy .

Huống hồ vì Phu nhân và Tạ Kim Yến, ta hoàn toàn cam tâm tình nguyện.

Rời cung, ta lập tức tìm Tiểu Hạo T.ử và Chu Đại Tráng, bảo bọn họ đi phía Nam điều phối gạo thóc.

Hai người này đi theo ta đến tận ngày hôm nay, sớm đã là cánh tay trái cánh tay phải của ta .

Chu Đại Tráng ngạc nhiên: "Lão... đại, cần... cần nhiều gạo thế để làm gì?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ta bực mình đáp: "Để nuôi lợn đấy, được chưa !"

......

Năm Vĩnh Nguyên thứ bốn mươi, kinh thành Ninh Châu thất thủ, tướng lãnh Tạ Kim Yến lấy đầu Triệu Như để tế vong hồn những người đã khuất.

Vĩnh Nguyên cải niên hiệu thành Kiến Nguyên.

Gió xuân tháng ba thổi nhẹ nhàng, ấm áp.

Gặp lại Phu nhân, ta cứ ngỡ như đã trải qua mấy kiếp người .

Nàng mặc một thân váy trắng, từ đằng xa chậm rãi bước về phía ta .

Ta nhìn không rõ, tầm mắt cứ nhòe đi , mọi thứ diễn ra hệt như một giấc chiêm bao.

Cho đến khi nghe tiếng gọi: "Đào Đào, những năm qua, khổ cho em rồi ."

Ta lao tới quỳ sụp xuống trước mặt Phu nhân, ôm lấy chân nàng mà khóc rống lên.

Bao nhiêu uất ức bấy lâu nay dường như đều theo tiếng khóc mà kể hết với nàng.

Phu nhân ngồi xuống, ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/dao-dao-hkso/chuong-18.html.]

"Phu nhân, người không biết ta nhớ người đến nhường nào đâu ."

Ta khóc đến nghẹn ngào, mãi một lúc mới thốt được hết câu.

Phu nhân vừa mở lời cũng đã khóc không thành tiếng.

Lúc này ta mới nhận ra nàng còn khóc t.h.ả.m hơn cả ta , ta vụng về dùng tay lau nước mắt cho nàng.

Khóe mắt nàng đã hằn lên vài nếp nhăn, khi nắm lấy tay nàng, ta mới phát hiện phía trong cổ tay nàng chằng chịt những vết sẹo.

Lòng ta đau thắt lại .

Phu nhân tốt nhất thế gian của ta , nàng đã suýt chút nữa không vượt qua nổi kiếp nạn này .

Thật may, thật may là chúng ta đều còn sống, đều sống sót để đợi được ngày gặp lại nhau .

Chúng ta cứ ôm nhau khóc mãi như thế, cho đến khi cái tên đáng ghét kia kéo phắt ta dậy.

"Tỷ tỷ của ta phải đi gặp tỷ phu rồi , em đừng có làm mất thời gian của tỷ ấy nữa."

Lúc này ta mới sực nhớ ra , Phu nhân và Phó đại nhân cũng đã mười mấy năm chưa gặp lại .

Ta vội vàng đỡ Phu nhân đứng dậy, quệt nước mắt rồi cười toe toét: "Phu nhân, để em đưa người đi gặp Phó đại nhân."

Còn chưa kịp quay người , Tạ Kim Yến đã lôi một tiểu tư tới: "Tỷ, để nó dẫn tỷ đi ."

Nói xong, hắn dùng lực kéo mạnh ta vào trong phòng của mình .

Ta cứ ngỡ hắn có việc đại sự gì về lương thảo cần bàn bạc, kết quả vừa vào phòng, hắn đã đổ ập xuống giường.

Cả người hắn giống như đã ngất lịm đi .

Nhất thời ta không biết nên tiến lại gần hay chạy ra ngoài tìm đại phu nữa.

Rõ ràng vừa nãy hắn nắm tay ta còn rất khỏe cơ mà, sao loáng một cái đã không xong rồi .

Thấy ta đứng ngây ra trong phòng hồi lâu không lên tiếng, hắn rên khẽ một tiếng, lật người vào phía trong giường rồi ho lên yếu ớt.

Ta tiến tới dùng ngón tay chọc chọc vào lưng hắn : "Chàng làm sao thế? Vết thương cũ tái phát à ?"

"Cả thương cũ lẫn thương mới cùng phát tác, ta sắp đau c.h.ế.t rồi mà chẳng có ai thèm quan tâm."

Hắn vẫn quay lưng về phía ta , mặt vùi vào chăn, giọng nói lí nhí nghe có vẻ ấm ức lắm.

Ta làm mặt lạnh: "Nói năng cho hẳn hoi xem nào."

"Có thương thì trị thương, có bệnh thì chữa bệnh."

Dứt lời, ta quay người định đi mời đại phu cho hắn , xuất chinh đ.á.n.h trận làm sao mà không bị thương cho được .

Nhưng bước đi vài bước vẫn không nhích lên được , chẳng biết từ lúc nào hắn đã quay người nghiêng tựa trên giường, vươn tay túm lấy tay áo ta .

"Giang Đào Đào, chúng ta nói chuyện đi ."

Ta đi tới ngồi xuống ghế trong phòng, thuận tay cầm lấy ấm trà trên bàn rót hai chén trà .

"Ngươi nói đi , ta đang nghe đây."

Hắn nhìn khoảng cách giữa hai chúng ta , có vẻ không hài lòng, vỗ vỗ lên cạnh giường: "Ngươi qua đây ngồi bên này đi , hiện tại ta đang rất yếu, không có sức để nói lớn tiếng."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...