Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta do dự một lát, rồi lề mề dời chiếc ghế lại gần giường hơn một chút.
"Nói đi ."
Hắn tằng hắng một cái, trịnh trọng nói : "Có phải chúng ta nên hoàn thành hôn lễ rồi không ?"
Ta bị sặc, phun ngụm trà đầy lên mặt hắn : "Ngươi đang nói cái quái gì thế hả?!"
Hắn không đổi sắc mặt, lấy tay lau đi , chỉ có ánh mắt là đảo sang chỗ khác.
"Ninh Vương đã đăng cơ, chẳng mấy ngày nữa sẽ luận công ban thưởng, lúc đó sẽ ban hôn cho chúng ta ."
Ta trầm tư một hồi: "Vậy thì quả thực nên chọn một ngày lành."
Ta vừa dứt lời, Tạ Kim Yến đã chộp lấy tay ta , giọng điệu đầy vẻ kích động không kìm nén được .
"Ngươi cũng mong chờ được gả cho ta sao ?"
Ta gỡ tay hắn ra , cảm thấy có chút kỳ quặc.
"Mong chờ cái gì chứ, đây chẳng phải là cách ứng phó với Ninh Vương mà chúng ta đã bàn bạc từ trước sao ?"
"Kết thân rồi thì một năm sau chúng ta cứ lấy lý do tình cảm không hòa hợp mà hòa ly là được ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tạ Kim Yến nghe ta nói xong thì rủ mi mắt xuống, khẽ mím môi, khi nhìn lại ta , trong mắt hắn ẩn chứa một vẻ thâm trầm nồng đậm.
Giọng hắn có chút khàn: "Ngươi không nguyện ý ở bên ta sao ?"
Ta ngơ ngác không hiểu gì: "Ta đã nói là muốn ở bên ngươi hồi nào đâu ?"
Kể từ sau khi ta nói ra câu đó, Tạ Kim Yến bất luận là gặp ta trong phủ hay ngồi cùng bàn ăn cơm đều giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Phu nhân bầu bạn cùng Phó đại nhân ở tại một viện bên thanh tĩnh hơn.
Đôi khi ta cũng tò mò về chuyện tình ái trên thế gian này rốt cuộc có mùi vị gì.
Ví như khi nhìn thấy Phu nhân và Phó đại nhân ở bên nhau .
Phu nhân giống như linh đan diệu d.ư.ợ.c của Phó đại nhân, có nàng, một Phó đại nhân vốn héo hon gầy mòn chỉ sau vài ngày đã trở nên hồng hào, đầy đặn.
Ngay cả vị lang trung đến bắt mạch cho hắn cũng phải thốt lên thật kỳ lạ.
Mà nói đi cũng phải nói lại , hiện giờ ta đã giàu có như thế này , liệu còn có phiền não gì không ?
Có chứ.
Phu nhân và Phó đại nhân so với trước kia còn quấn quýt nhau hơn, làm ta muốn ngủ chung giường với Phu nhân một đêm cũng không được .
Hơn nữa Phó đại nhân t.h.ả.m hại như vậy , nếu ta còn đi tranh giành Phu nhân với hắn thì cũng thấy hơi áy náy.
Hỏi xem trong phủ này có ai còn uất ức hơn ta không ?
Cũng có đấy.
Tạ Kim Yến cả ngày chẳng biết uất ức cái nỗi gì, gương mặt âm trầm, lúc nào cũng sa sầm xuống, lại còn cứ lượn lờ trước mặt ta , khiến ta muốn mắt không thấy tâm không phiền cũng không làm được .
Ta nhịn không được nữa: "Mặt mũi ngươi ngày nào cũng như kiểu ta nợ tiền ngươi ấy , rốt cuộc là có chuyện gì?"
Hắn hừ lạnh một tiếng: "Chẳng
phải
là nợ tiền
ta
sao
.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-19.html.]
Ta kinh ngạc đáp: "Chỉ có phần ta đưa tiền cho ngươi thôi, ta nợ tiền ngươi bao giờ?"
Hắn há miệng, lời định nói lại nuốt ngược vào trong, đứng dậy phất tay áo, sải bước bỏ đi .
Ta nghĩ mãi không ra , suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ đến, lời hắn nói không lẽ là về mấy bọc bạc ta nhận được hàng năm hồi trước chứ?
Ngày hôm ấy , thánh chỉ ban hôn của Thánh thượng đã đến.
Ta cùng Tạ Kim Yến dẫn theo tất cả người trong phủ cùng quỳ xuống tiếp chỉ.
Cùng được gửi tới còn có một tấm biển ngạch, phía trên viết bốn chữ "Thiên Hạ Đệ Nhất Phú".
Ta bĩu môi, Thánh thượng cũng thật là keo kiệt.
Ta quyên góp hơn nửa gia sản, rốt cuộc chỉ đổi lại được một tấm biển rách này .
Không ăn được , không dùng được , cũng chẳng đổi được bạc, lại còn phải bảo vệ, thờ phụng và kính trọng nó.
Sau này nếu lỡ hết tiền, treo cái này lên để người ta nhìn thấy thì thật nực cười và mỉa mai làm sao .
Ta đem tấm biển tặng cho Phu nhân, nàng từng nói nàng muốn trở thành thương gia tơ lụa giàu có nhất.
Bạc của ta cũng chính là bạc của nàng, sau này nàng muốn mở bao nhiêu tiệm tơ lụa cũng được .
Đêm đến, Tạ Kim Yến cầm lọ t.h.u.ố.c cao gõ cửa phòng ta .
Ta thắc mắc hỏi: "Sao ngươi không tìm tiểu tư bôi t.h.u.ố.c cho?"
Hắn im lặng một lúc: "Tiểu tư ra ngoài làm việc giúp ta rồi ."
Ta hiểu ý, cầm lấy lọ t.h.u.ố.c, bảo hắn ngồi xuống ghế.
Ánh nến trên bàn lung linh, hắn cởi bỏ áo trên , để lộ vai và lưng.
Do nhiều năm tòng quân luyện võ, nhìn hắn vai rộng eo thon, cơ bắp rắn chắc đầy lực lượng.
Chỉ là trên lưng chằng chịt những vết sẹo lớn nhỏ, bắt đầu từ trên vai kéo dài xiên qua cả tấm lưng, ăn sâu vào xương sống, vết sẹo đó là rõ ràng và nhức mắt nhất.
Vết thương cũ đã lên da non thành màu thịt, nhưng vết thương mới thì vẫn còn hơi lở loét.
Bị thương nặng thế này mà chẳng thấy hắn nhắc lấy một câu, chỉ toàn cười cợt nhả, khiến người ta cứ tưởng hắn đang giả vờ đáng thương.
Ta bực mình quệt một vệt t.h.u.ố.c thật lớn rồi xoa lên lưng hắn .
Hắn rên khẽ một tiếng, hình như bị ta làm đau.
Ta thấy hơi ngại, ghé sát lại thổi thổi, chỉ thấy cơ thể hắn khẽ run rẩy, dường như càng đau hơn.
Ta lo lắng hỏi: "Làm ngươi đau rồi à ?"
Giọng hắn nghe cô độc và đầy ủy khuất: "Trong mắt tỷ tỷ ta chỉ có tỷ phu thôi, trong nhà này còn ai thèm quản ta có đau hay không chứ."
Ta tức mình đ.ấ.m nhẹ hắn một cái.
"Nam nhi đại trượng phu gì mà suốt ngày cứ treo chữ đau đầu môi thế hả."
Biết hắn đang có thương tích nên ta ra tay không nặng, ai ngờ sắc mặt hắn biến đổi, tay ôm lấy n.g.ự.c, mở miệng phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Chaporia
Bình Luận (0)