ĐÀO ĐÀO/Chương 20C. 20
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngay khắc sau , người đã ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Tim ta thắt lại , lo sợ, không phải là ta đ.á.n.h c.h.ế.t hắn rồi đấy chứ?

"..."

"Nội thương của hắn rất nặng, cần phải tĩnh dưỡng điều lý." Lang trung lấy ra mấy vị t.h.u.ố.c từ trong hòm t.h.u.ố.c rồi rời đi .

Ta áy náy đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

Thật không ngờ đường đường là một vị tướng quân mà lại có thể bị ta đ.ấ.m một phát đến mức thổ huyết.

Tạ Kim Yến tỉnh dậy lúc nào không hay , đôi mắt u tối nhìn chằm chằm vào ta , giống như con sói đang nhìn con mồi, chỉ chờ khoảnh khắc tiếp theo sẽ vồ tới, ngoạm vào miệng rồi lôi về tổ mà từ tốn xé xác.

Ta nhích lại gần mép giường, lẩm bẩm: "Ta không cố ý đâu ."

Hắn vẫn cứ nhìn ta , trong ánh mắt lộ ra vẻ nóng bỏng khiến ta cảm thấy hoảng hốt không lý do.

Hồi lâu sau , hắn nhếch khóe môi: "Không sao , cùng lắm là ho ra m.á.u hơn một tháng thôi, ta nhiều m.á.u, không thành vấn đề."

"Chỉ là không biết Thánh thượng khi nào lại phái ta đi làm nhiệm vụ, đến lúc đó cái thân xác tàn tạ này không biết có chịu đựng nổi không nữa."

" Nhưng mà đều không liên quan đến ngươi, ngươi cứ mặc kệ mà đi làm việc của mình đi ."

Nếu hắn kêu đau hay kể khổ, ta ngược lại sẽ không thấy áy náy đến vậy .

Đằng này , cái điệu bộ hiểu chuyện, đại độ không chấp nhặt với ta như thế này thật làm ta không quen.

"Thì đó... ta sẽ mua cho ngươi một củ nhân sâm núi thượng hạng để bồi bổ nhé."

Hắn lấy một tay che mắt, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

"Không cần, tự ta mua nổi."

"Ngươi ra ngoài làm việc đi ."

Ta lúng túng xoắn hai tay vào nhau : "Vậy ta mua sơn hào hải vị cho ngươi nếm thử nhé?"

Hắn cười lạnh một tiếng: "Giang Đào Đào, ta biết giờ ngươi có tiền, nhưng nhà ta trước khi gặp chuyện cũng không thiếu tiền. Những thứ đó tiểu gia đây đều đã ăn chán rồi ."

Ta cuống quýt xua tay, giọng nói có chút rối loạn.

"Không phải ý đó, ta không có ý coi thường ngươi."

"Ta chỉ muốn hỏi xem ta có thể làm gì để bù đắp cho tổn thương mà cú đ.ấ.m vừa rồi đã gây ra cho ngươi thôi."

Mãi lâu sau , hắn mới bỏ cánh tay ra , nhếch môi cười : "Ngươi thực sự muốn bù đắp cho ta sao ?"

Nhìn đôi lông mày và con mắt đẹp đẽ của hắn dưới ánh nến, ta theo bản năng gật đầu cái rụp.

"Nếu ngươi thực lòng muốn bù đắp cho chuyện vừa rồi đ.á.n.h ta tới mức thổ huyết..."

"Thì ngươi hãy để ta sai bảo, cho tới khi vết thương của ta lành lại ."

Nương ơi, người chưa từng nói cho con biết , nam nhân có tướng mạo đẹp đẽ lại có thể mê hoặc lòng người đến thế.

Kể từ sau khi đồng ý yêu cầu này của Tạ Kim Yến, ta không lúc nào là không hối hận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-20.html.]

Hắn thật sự coi ta như tiểu tư mà sai bảo, chẳng chút nể tình.

Đi đâu hắn cũng gọi ta theo, ngay cả đi nhà xí cũng bắt ta đứng chờ bên ngoài để đưa giấy.

Ta thì trăm công nghìn việc, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà theo hắn đi chơi khắp nơi.

Hắn chỉ thản nhiên xua tay: "Không sao , ta sớm đã biết ngươi sẽ nuốt lời mà."

Ta hít sâu một hơi , gương mặt lại treo lên nụ cười : "Thiếu gia, tiếp theo chúng ta đi đâu ?"

Cứ ngỡ hắn sẽ đưa ta đến những nơi như võ trường, ta còn đang định bụng nhân cơ hội này mở mang tầm mắt.

Nào ngờ đi mãi, chúng ta lại bước vào tiệm trang sức lớn nhất kinh thành Hoa Kinh.

Tại đây ta còn gặp được một người quen, đó là đại công t.ử Tần Dịch của Tần gia.

Sản nghiệp của Tần gia trải khắp mọi ngành nghề, là gia tộc đại phú hào lừng lẫy khắp phương Nam.

Trước kia khi cùng chạy chuyến buôn tơ lụa trên sông, chúng ta đã kết giao quen biết .

Hắn tay cầm quạt xếp, vừa thấy ta mắt đã sáng lên: "Giang tiểu thư, ta đến Hoa Kinh tìm bằng hữu, đang định tới phủ bái phỏng cô đây."

Ta khẽ gật đầu mỉm cười : "Có bạn từ xa tới, ta đương nhiên phải làm chủ chiêu đãi rồi ."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tạ Kim Yến chắp tay sau lưng, đang cúi đầu nhìn trang sức trên kệ, một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc về phía chúng ta , ra vẻ hoàn toàn chẳng bận tâm.

Trước khi đi , chưởng quỹ từ nội sảnh bưng ra một hộp trang sức tinh xảo giao cho hắn .

Hắn từ trong tay áo rút ra mấy tờ ngân phiếu, sau đó mới bước về phía ta .

"Đi thôi, chẳng phải nàng muốn làm chủ chiêu đãi vị bằng hữu này sao ?"

Bàn tay to lớn của hắn nắm lấy tay ta kéo ra khỏi tiệm trang sức, ta vừa đi vừa ngoái đầu lại bảo: "Tần huynh , theo sau nhé."

Tần Dịch không để lộ sắc thái gì, chỉ mỉm cười gật đầu.

Phải nói là ta đi Nam về Bắc cũng đã thấy qua không ít chuyện, nhưng hiếm khi gặp phải cảnh tượng nào gượng gạo thế này .

Vừa ngồi xuống, Tạ Kim Yến đã đưa hộp gỗ cho ta , bảo về nhà hãy mở ra xem.

Ta cứ ngỡ đây là trang sức hắn muốn tặng phu nhân nên thản nhiên nhận lấy.

Kết quả là sau khi nói xong, hắn lại quay sang nhìn Tần Dịch mỉm cười đầy vẻ xin lỗi .

"Tần huynh thứ lỗi , đây là trang sức chuẩn bị cho lễ thành thân , không tiện mở ra ở đây."

Tần Dịch nghe thấy hai chữ thành thân thì sững người , lập tức nhìn sang ta : "Giang tiểu thư sắp thành thân sao ?"

Ta bị đòn này của Tạ Kim Yến làm cho ngơ ngác.

Chưa kịp mở miệng giải thích, hắn đã thốt lên kinh ngạc: "Đào Đào, nàng và Tần huynh không phải là bằng hữu sao ? Sao hắn lại không biết chúng ta sắp thành thân ?"

Nói xong, hắn còn hướng về phía Bắc cung kính chắp tay hành lễ, làm ra vẻ vô cùng cảm kích Thánh thượng ban hôn.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...