ĐÀO ĐÀO/Chương 21C. 21
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tần Dịch cũng kinh hãi thốt lên: "Lại còn là Thánh thượng ban hôn sao ?!"

Họ cứ kẻ tung người hứng, ta cảm thấy mình ngồi ở giữa thật là dư thừa.

Bữa cơm này ta ăn mà nuốt không trôi, chẳng biết Tạ Kim Yến lại phát điên cái gì.

Bình thường ở nhà hắn toàn giành đồ ăn trong bát ta , hôm nay lại không ngừng gắp thức ăn cho ta .

Gắp đến mức thức ăn chất cao tận cằm ta mới dịu dàng bảo: "Ăn đi , Đào nhi."

Ta suýt chút nữa thì nôn sạch bữa cơm tối qua ra ngoài.

Trên đường về nhà, ta không ngừng mắng mỏ hắn .

"Sau lưng Tần Dịch là cả Tần thị, sau này còn phải làm ăn với nhà họ, trên bàn ăn ngươi làm cái trò quái quỷ gì vậy ?"

Hắn sải bước dài, càng đi càng nhanh, ta theo không kịp nên kéo tay áo hắn lại .

"Đi chậm chút!"

Hắn đứng khựng lại , xoay người nhìn ta , vành mắt đỏ hoe, gương mặt lạnh như băng sương.

"Ta cũng muốn biết mình đang làm cái gì đây."

"Ta cũng muốn biết tại sao khi thấy nàng mỉm cười với Tần Dịch, trong lòng ta lại chua xót không chịu nổi."

"Tại sao khi nàng không đoái hoài gì tới ta , ta lại thấy làm việc gì cũng chẳng còn hứng thú?"

"Tại sao chỉ cần có nàng ở đó, ánh mắt ta lại cứ không tự chủ được mà xoay quanh nàng?"

Hắn cứ nói một câu lại tiến gần ta một bước.

Ta bị sự bộc phát đột ngột này làm cho c.h.ế.t trân tại chỗ, cũng bị sự cuồng nhiệt cuộn trào trong mắt hắn làm cho kinh động.

Khoảng cách giữa ta và hắn gần đến mức trán sắp chạm vào nhau , ta gần như thấy rõ từng biểu cảm nhỏ nhất khi hắn cúi xuống.

"Rõ ràng mười năm trước chính miệng nàng đã nói , vì người mình yêu mà tâm cam tình nguyện."

"Ta cứ nghĩ rằng, vẫn còn một cô nương ngốc nghếch đang đợi ta trở về, nàng yêu ta như mạng, ta nhất định phải sống sót trở về tìm nàng, cưới nàng."

Nói đến cuối cùng, giọng hắn trở nên khàn đặc: "Ta muốn hỏi cô nương ấy ."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Ta đã sống sót trở về rồi , nàng còn cần ta nữa không ?"

Nhìn thấy đáy mắt hắn phủ một tầng sương mờ, ta nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Lớn ngần này tuổi đầu, chưa từng có ai nói rằng đem lòng yêu thích ta .

Ta cũng chưa bao giờ nghĩ trên đời này lại có nam nhân thích mình .

Từng có một lần ở t.ửu lầu, ta cùng một vị thương nhân ký kết giao kèo nhập hàng lụa.

Trước mặt hắn khen ta làm việc quyết đoán, nhưng vừa khi ta xuống lầu, hắn đã mắng với người bên cạnh rằng ta chỉ là kẻ hốt phân."

Sở dĩ ta biết là vì Chu Đại Tráng bỏ quên đồ quay lại mới nghe thấy được .

Sau đó huynh ấy đã đ.á.n.h tên thương nhân đó thừa sống thiếu c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.

monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-21.html.]

Ta bồi thường chút tiền rồi cũng chấm dứt hợp tác.

Những chuyện tương tự như vậy nhiều không đếm xuể.

Hạo T.ử tính tình đa sầu đa cảm, lần nào cũng an ủi ta đừng để tâm, ta còn chưa thấy gì mà hắn đã khóc trước rồi .

Lại nhìn cha ta cả đời này hết người đàn bà này đến người đàn bà khác, ta cảm thấy lũ đàn ông này thật chẳng ra làm sao .

Nhưng thế cũng tốt , ta không bận tâm đến ánh mắt thế tục, thì thế tục cũng chẳng làm phiền được ta .

Thế nhưng đối diện với ánh mắt khẩn thiết, chân thành lại mang theo vẻ mong chờ của Tạ Kim Yến.

Ta lại chẳng thể thốt ra được nửa lời tổn thương hắn .

"Ta..."

"Không đúng, ta nói yêu ngươi khi nào chứ?"

Định thần lại , ta ngẫm nghĩ kỹ, mấy lời sến súa thế này không giống phong cách của ta cho lắm.

Sắc mặt hắn dần lạnh xuống, trong mắt thoáng hiện vẻ đau đớn.

"Ta chịu được sự từ chối, nàng không cần phải giả ngốc không thừa nhận."

Ta định mở miệng giải thích nhưng rồi lại im bặt, lúc này nói gì nghe cũng giống như đang ngụy biện.

Ngày hôm đó chúng ta đường ai nấy đi trên phố trong không khí không mấy vui vẻ, à cũng không hẳn, hắn lạnh mặt không nói với ta câu nào nhưng cũng không bỏ đi .

Hắn chỉ lẳng lặng bám theo sau , đưa ta về tới phủ rồi mới xoay người rời đi .

Chẳng hiểu sao ta lại mắc chứng mất ngủ, trước kia chỉ cần nằm xuống là ngủ được ngay, dạo gần đây cứ trằn trọc mãi chẳng yên giấc.

Ngày tháng lại bận rộn trở lại , lúc rảnh rỗi ta hay đi dạo tới viện phụ, đứng sau cửa nhìn xem phu nhân và Phó đại nhân đang làm gì.

Có khi phu nhân xắn tay áo làm đồ ăn trong bếp nhỏ, còn Phó đại nhân thì ngoan ngoãn ngồi trên ghế thấp, hướng mắt về phía hư không , khóe miệng khẽ cười .

Có khi Phó đại nhân gối đầu lên đùi phu nhân ngủ trưa, còn phu nhân thì thong thả lật từng trang sách.

Hai người họ dường như làm gì cũng phải có nhau , mà tuyệt nhiên không thấy chán.

Thánh chỉ viết chọn ngày thành hôn, nhưng Tạ Kim Yến bây giờ đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu , thành hôn kiểu gì đây.

Lúc ăn cơm nghe phu nhân nhắc tới chuyện hắn đi dẹp loạn thổ phỉ, ước chừng phải mấy tháng nữa mới về nhà.

Lúc nói câu này người nhìn ta mỉm cười , dường như có ý gì đó.

Mặt ta bỗng nóng bừng, luống cuống cúi gập đầu xuống.

Cái tên này , không lẽ đã đem mấy lời nói bậy bạ đó kể cho phu nhân nghe rồi sao ?

Nếu làm ảnh hưởng đến hình tượng của ta trong lòng phu nhân, ta nhất định sẽ không tha cho hắn .

Tháng Bảy, ta theo thuyền buôn ra khơi, có Hạo T.ử và Đại Tráng hộ tống hai bên.

Lên thuyền rồi mới phát hiện, đây dường như không phải thuyền buôn bình thường, những người đứng trên thuyền tuy y phục không đồng nhất nhưng ai nấy đều có thần thái kiên nghị, dáng đứng thẳng tắp.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...