Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng thuyền đã rời bến, ta chỉ đành tự nhủ thôi thì phóng lao phải theo lao.
Chúng ta đang ngồi trên mạn thuyền hóng gió thì có một người từ trong khoang bước ra .
Ta nhìn kỹ lại , Tạ Kim Yến?
Hắn mặc một bộ võ phục màu đen, vóc dáng cao lớn vững chãi đứng trên mạn thuyền.
Vẫn là đôi mày kiếm mắt phượng quen thuộc, sống mũi thẳng, làn da màu lúa mạch toát lên vẻ lạnh lùng cương nghị.
Là do ra khơi nên bị sạm đi sao ? Ta m.ô.n.g lung nghĩ.
"Sao nàng lại ở đây?" Hắn nhíu mày nhìn ta , vẻ mặt đầy khó chịu.
Ta kinh ngạc đáp: "Ngươi chẳng phải đi dẹp phỉ sao ?"
Hóa ra là giả dạng thuyền buôn để tiễu trừ hải tặc trên sông.
Lần trước đôi bên không vui, một thời gian không gặp, giờ ta chẳng biết nên nói gì.
Trong đầu ta vẫn nhớ rõ ánh mắt đau lòng sau cùng của hắn .
Cũng may hắn không tới bắt chuyện với ta mà cứ mải bàn bạc công sự với thuộc hạ.
Ta cạn lời nhìn Đại Tráng: "Huynh đặt cái loại thuyền gì thế này ?"
Huynh ấy ngây ngô chớp mắt: "Là do... người dưới đặt, không liên quan... đến ta đâu ."
Thuyền buôn rất lớn, mỗi người có một gian phòng nhỏ, ban đêm gió lớn, ta chui vào phòng định nghỉ ngơi.
Vừa mới cúi người đi vào , tấm cửa phía sau đã bị kéo ra rồi đóng sầm lại .
Vừa quay người lại , Tạ Kim Yến đã cúi xuống nhìn ta , rồi khựng lại giữa chừng.
Hắn vóc dáng quá cao, dù có cúi người thì đầu vẫn chạm vào tấm gỗ phía trên .
"Ngươi đến đây làm gì?"
Hắn mặt không cảm xúc đưa cho ta một ly trà nóng.
"Ta định đi Đông Lăng quốc xem có món đồ gì lạ mắt hay không ."
Chẳng hiểu sao tim ta lại đập hơi nhanh, có lẽ là do gian phòng này quá mức nhỏ hẹp.
Gương mặt hắn gần ngay trước mắt, gần đến mức ta lại ngửi thấy mùi hương thanh khiết tỏa ra từ trên người hắn .
Hắn cứ nhìn ta chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy, nhưng cũng chẳng hỏi thêm gì nữa, một lúc sau thì quay người đi ra ngoài, kéo cánh cửa lại .
Hắn vừa đi , toàn thân ta liền nhũn ra , ngã nhào xuống ván giường, vội vàng hít hà từng ngụm khí lớn.
Suýt chút nữa thì nghẹt thở, rốt cuộc là chuyện gì vậy ?
Chẳng lẽ là vì hai người đứng cùng nhau nên quá chật chội sao ?
Mấy ngày trên thuyền, chúng ta đều dùng bữa chung với Tạ Kim Yến và đám huynh đệ của hắn .
Lúc sóng yên biển lặng, bọn họ sẽ thay phiên nhau nhảy xuống nước bơi lội như thả sủi cảo vào nồi.
Hào T.ử và Đại Tráng sùng bái bọn họ không thôi, cứ gọi một tiếng ca ca hai tiếng ca ca rồi đi theo chơi đùa.
Cuối cùng trên thuyền chỉ còn lại ta , Tạ Kim Yến cùng một nam t.ử đang nằm trên boong tàu uống rượu.
Chúng
ta
hóng gió biển, chẳng ai
nói
với ai câu nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-22.html.]
Nam t.ử uống rượu kia bỗng nổi hứng, kể cho ta nghe về những chuyện hành quân trước kia của bọn họ.
" Đúng rồi , cô nương có biết tướng quân của chúng ta có một vị tiểu thê t.ử không ?"
Tạ Kim Yến phóng một ánh mắt sắc như d.a.o tới, ra hiệu cho hắn im miệng.
Hắn ta lại càng phấn khích mà hét lên: "Anh em ơi, có nhớ vị tiểu thê t.ử của tướng quân không ?"
Dưới nước có một người nhô đầu lên, cười hì hì bắt chước giọng Tạ Kim Yến: "Đào Đào, Đào của ta ."
"Ta muốn về nhà hái Đào của ta đây."
Nghe bọn họ cười đùa la hét, mặt ta ngày càng nóng bừng, ánh mắt đảo liên hồi, tuyệt đối không dám nhìn sang bên trái.
Chữ "Đào" mà bọn họ nói , có phải là người mà ta đang nghĩ tới không ?
Sắc mặt Tạ Kim Yến ngày càng đen lại , hắn trực tiếp đứng dậy định đi về phía khoang thuyền.
Nam t.ử uống rượu đột nhiên ghé sát vào ta , cười nói :
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Mọi người đều tưởng tướng quân thích ăn đào, có kẻ nịnh bợ còn đặc biệt tặng mấy giỏ đào cho tướng quân."
"Chúng ta bảo tướng quân chia cho một ít, nhưng hắn nhất quyết không cho."
"Cô nương có biết cuối cùng chuyện đó được xử lý thế nào không ?"
Ta lén liếc nhìn về phía Tạ Kim Yến, khẽ hỏi: "Thế nào?"
"Tướng quân của chúng ta ấy mà, vì không muốn cho người khác ăn đào của mình , nên một ngày tự mình ăn hết hai ba mươi quả. Cuối cùng chiếm luôn cái nhà xí suốt cả ngày."
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều cười rộ lên, ngoại trừ Tạ Kim Yến.
Chỉ thấy hắn xắn tay áo lên, bóng người thoáng qua, đến khi ta nhìn rõ thì nam t.ử uống rượu kia đã rơi tõm xuống nước.
Ta phì cười thành tiếng, ngước mắt nhìn lên, hắn cũng đang nhìn ta với vẻ mặt nửa cười nửa không .
Lúc chập tối, trên biển bỗng nhiên nổi gió lớn, từng trận sóng dữ cuộn trào.
Con thuyền lắc lư nghiêng ngả, chúng ta chuẩn bị lần lượt đi vào khoang thuyền.
Chẳng ai chú ý đến một tiếng gãy vụn nhỏ vang lên, một cột buồm bị gió quật gãy ngang, lao thẳng về phía ta với tốc độ cực nhanh.
Ta chỉ nghe thấy tiếng Hào T.ử và Đại Tráng cùng lúc kinh hãi hô vang tên mình .
Còn chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo ta đã bị một sức lực lớn đẩy văng ra .
"Yến ca!" Mấy người đồng thanh hét lớn.
Gió quá lớn, thuyền chòng chành dữ dội, ta chật vật bám lấy boong tàu bò đến mạn thuyền nhìn xuống biển.
Những con sóng đen ngòm cuộn trào, chẳng thấy một bóng người nào.
"Tạ Kim Yến!"
Ta gào thét tên hắn giữa biển khơi với giọng khản đặc.
Mấy huynh đệ của hắn cũng gian nan đi quanh mạn thuyền gọi tên hắn .
Cơn bão đến nhanh đi cũng nhanh, chờ đến khi sóng biển bình lặng trở lại , bầu trời mới sáng sủa hơn đôi chút.
Ta ngồi trên boong tàu, toàn thân ướt sũng, trên mặt không phân biệt nổi là nước mắt hay nước biển.
Chaporia
Bình Luận (0)