ĐÀO ĐÀO/Chương 23C. 23
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lâu như vậy vẫn chưa tìm thấy, chẳng lẽ hắn đã mất mạng rồi sao ?

Nghĩ đến việc người này từ nay về sau sẽ biến mất khỏi nhân gian, ta bỗng thấy kiếm tiền chẳng còn ý nghĩa gì, ăn ngon cũng chẳng còn thú vị nữa.

Mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

"Tìm thấy rồi !" Hào T.ử phấn khích hét lên với ta .

Ta ngẩn người một lát, lảo đảo bò dậy, chạy theo Hào T.ử lao thẳng đến đuôi thuyền.

Đẩy đám người đang vây quanh ra , chỉ thấy Tạ Kim Yến nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trắng bệch nằm trên boong tàu, trên người quấn một sợi dây thừng lớn.

Mấy huynh đệ của hắn đều cúi đầu, lặng thinh không nói câu nào.

"Tẩu t.ử, nàng lại nhìn huynh ấy một lần cuối đi ."

Toàn bộ tâm trí ta đều đặt trên người đang nằm trên boong tàu kia , không hề chú ý đến tiếng "tẩu t.ử" này .

Bọn họ vẻ mặt bi thương, có người không đành lòng nhìn mà quay mặt đi chỗ khác, có người cúi đầu dùng tay áo lau nước mắt.

Ta đứng một bên, không thể tin nổi vào phản ứng của bọn họ.

"Không cứu hắn sao ?" Ta khẽ lầm bầm.

Không ai đáp lại .

"Cứu hắn đi chứ!"

Trong giọng nói của ta xen lẫn tiếng khóc mà chính ta cũng không nhận ra .

Thấy bọn họ dường như đã bỏ cuộc, ta lập tức quỳ xuống, dùng hết sức lực nhấn mạnh vào bụng hắn để ép nước ra ngoài.

"Nàng làm gì vậy ?"

Một giọng nam yếu ớt vang lên, ta không để ý, tiếp tục dùng sức nhấn xuống.

Cho đến khi người nằm dưới đất ho khan dữ dội.

Ta mới nhận ra , hắn không sao ?

Ta ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa cười , rồi lại liên tục đ.ấ.m vào người hắn .

Tạ Kim Yến ngồi dậy, cau mày liếc nhìn một vòng xung quanh.

Thấy mấy tên kia đều quay mặt đi , nhịn cười đến mức bụng run bần bật.

"Ta chỉ là kiệt sức thôi, các ngươi hù dọa nàng làm gì."

"Tất cả mọi người ra đầu thuyền xuống tấn cho ta , không có lệnh của ta thì không được đứng dậy."

Ta nghe thấy hai chữ "tất cả" thì đầu óc mơ màng cũng định đứng dậy theo.

Nhưng giây tiếp theo lại bị bàn tay của Tạ Kim Yến giữ c.h.ặ.t: "Ta bảo bọn họ đi , chứ không bảo nàng đi ."

Hắn dùng lực kéo ta , ta trượt chân một cái liền va vào người hắn , được hắn nhanh tay đỡ lấy eo.

Cơ bắp trên người nam nhân này rắn chắc như đá, va vào làm khuỷu tay ta đau nhói.

"Chàng buông ra , có người nhìn kìa!"

Ta vừa thẹn vừa giận, giãy dụa không thoát nên chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn .

Hắn thấp giọng nói : "Không có lệnh của ta , bọn họ không dám qua đây đâu ."

Ta còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy giọng nói kìm nén vẻ cuồng nhiệt của hắn .

"Hóa ra nàng chỉ để tâm chuyện có người nhìn thôi sao !"

Dứt lời, ta liền bị hắn kéo dậy, dắt tay ta đi thẳng vào khoang thuyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/dao-dao-hkso/chuong-23.html.]

Lại trở về cái gian phòng chật hẹp khiến ta thấy khó thở kia .

Trong không khí thoang thoảng mùi nước biển hơi tanh nồng.

Bên tai ngoài tiếng sóng biển ra thì chỉ còn tiếng thở dốc của hắn .

Hắn cúi đầu nhìn ta , một tay chống lên vách gỗ một cách gượng gạo.

Ta bị vây giữa hai cánh tay hắn , không tài nào nhúc nhích được .

"Vừa nãy nàng lo lắng cho ta phải không ?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hắn thần sắc nghiêm túc, giọng nói trầm thấp.

Ta cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào hầu kết trên cổ hắn .

"Nếu chàng không về được , Phu nhân sẽ đau lòng lắm."

Bỗng nhiên bàn tay ta nóng lên, bị bàn tay lớn của hắn bao trọn lấy, lòng bàn tay thô ráp không ngừng mơn trớn, một cảm giác tê dại ngứa ngáy từ tay truyền thẳng vào trong tim.

Thấy ta cúi đầu, hắn dứt khoát ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn biểu cảm trên mặt ta .

Hai tay hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta , chân thành hỏi: "Vậy còn nàng thì sao ?"

Ta c.ắ.n môi lầm bầm: "Ta không biết ..."

Lời còn chưa dứt, bàn tay đang nắm lấy ta đột nhiên vòng qua eo, tầm mắt bỗng tối sầm lại , một cảm giác ấm áp truyền tới từ trên môi.

Cùng lúc đó, bên tai vang lên một tiếng "đông" khô khốc.

Hóa ra là vì hắn vội vàng đứng dậy nên đầu va phải tấm ván gỗ ở phía trên .

Ta không nhịn được mà phì cười thành tiếng.

Tạ Kim Yến chẳng thèm để ý đến cái đầu vừa bị va chạm, hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi của ta , khàn giọng nói : "Nàng không từ chối ta ."

Tiếng cười của ta bỗng chốc ngưng bặt.

Chàng một lần nữa vòng tay qua eo ta , cúi đầu hôn xuống, đôi cánh tay mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t lấy khiến ta không cách nào cử động được .

Tim đập quá nhanh, ta dần cảm thấy khó thở, cuối cùng cả người mềm nhũn, ngã quỵ vào lòng chàng .

Hồi lâu sau , chàng tựa trán vào trán ta , trong mắt lấp lánh ánh sáng của niềm vui sướng khôn cùng.

Lồng n.g.ự.c phập phồng dồn dập của chàng như đang nói cho ta biết chàng vừa rồi đã kích động đến nhường nào.

Lúc này ta mới nhận ra , bản thân mình cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.

"Nàng đã hôn ta rồi , nàng phải chịu trách nhiệm với ta đó."

Ta dở khóc dở cười hỏi lại : "Chịu trách nhiệm thế nào đây?"

Khóe miệng chàng khẽ nhếch lên, buông ta ra rồi đứng dậy, đẩy cửa lao thẳng ra ngoài.

Sau đó, ta nghe thấy tiếng chàng hét lên đầy phấn khích:

"Đại Hồ, bảo phu thuyền quay lái, chúng ta hồi kinh!"

"Yến ca, đám hải tặc này còn chưa bắt được mà đã về rồi sao ?"

Từ đằng xa, ta nghe thấy giọng nói hớn hở của kẻ nào đó: "Về để mời các anh em uống rượu mừng!"

Ngoài cửa sổ, mấy đám mây trắng lững lờ trôi qua.

Ta phủi tay đứng dậy, vừa bước ra ngoài vừa mắng: "Tạ Kim Yến, chàng ngứa đòn rồi phải không ! Ta đã đồng ý đâu !"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...