Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Cảnh báo ký chủ, tình yêu đẹp cần sự chung thủy. Xin ký chủ đối diện với nội tâm mình , đừng để hoa dại cỏ ven đường làm mờ mắt."
"Sao có thể chỉ vì lần đả kích thứ ba trăm chín mươi lăm mà từ bỏ đoạn tình cảm đẹp đẽ này chứ?"
Cảm ơn nhé.
Nếu ngươi không nhắc, ta còn chẳng nhớ Thẩm Vân Trạch đã đả kích ta hơn ba trăm lần rồi .
Mặc cho hệ thống trong đầu liên tục "cảnh báo", ta vẫn gật đầu.
"Được rồi cha, con đi là được ."
Lão Từ mừng rỡ như điên.
Đợi ông vui vẻ rời đi xong, ta mới nói với hệ thống:
"Ngươi không hiểu đâu . Cái này gọi là lạt mềm buộc c.h.ặ.t. Đám hệ thống các ngươi căn bản không hiểu tình cảm và trí tuệ của loài người ."
Ta nói vô cùng thản nhiên.
Hệ thống phản bác:
"Tiếp xúc với đàn ông khác, đạt điều kiện phản bội. Ký chủ không cần cố cãi."
Ta tiếp tục:
"Ngươi nghĩ mà xem, trước đây ta toàn đối đầu trực diện với hắn , có phải lần nào cũng thất bại không ?"
Hệ thống im lặng chốc lát rồi trả lời:
" Đúng vậy ."
"Cho nên ấy , ta đang thay đổi chiến lược. Khiến hắn ghen, khiến hắn để tâm tới ta . Một khi hắn nhận ra tầm quan trọng của ta thì sẽ không còn giống trước kia nữa."
Không hổ là ta , ngay cả hệ thống cũng bị ta PUA được .
"Ngươi nói xem có đúng không ? Đến lúc đó nhiệm vụ chẳng phải hoàn thành rồi sao ?"
Trong giọng máy móc của hệ thống bỗng vang lên chút phấn khởi:
" Đúng vậy ! Ký chủ nói không sai! Hoàn thành nhiệm vụ rồi vui vẻ ở bên nhau , ta cũng được nghỉ phép nữa!"
Ta cười híp mắt:
" Đúng rồi , cho nên chuyện này cực kỳ hợp lý."
Nghỉ phép?
Bà đây còn muốn nghỉ phép hơn ấy chứ.
Ngày nào cũng như đi làm chấm công.
Vài ngày sau , cha ta sắp cho ta nguyên một lịch xem mắt.
Để giữ gìn cái danh tiếng vốn đã chẳng tốt đẹp gì của ta , ông còn đặc biệt chia thời gian, lần lượt mời những nam t.ử từng cho ta xem tranh hôm đó tới phủ.
Không ngờ...
Ta chỉ hiếm hoi ngoan ngoãn nghe lời có đúng một lần thôi, mà cái giá phải trả lại nặng nề đến vậy .
Trước giờ ta từng nghe nói có "ảnh lừa tình".
Nhưng chưa từng nghe qua "tranh lừa tình"!
"Từ cô nương đúng là người còn đẹp hơn hoa."
Tống công t.ử - người được giới thiệu là tinh thông thi thư, tính cách ôn hòa, đẹp như Phan An, phẩm hạnh cao quý lúc này đang cố hết sức nịnh nọt ta .
"Không hổ là độc nữ của Từ đại nhân, quả nhiên cũng có khí khái như Từ đại nhân."
Khí khái gì?
Cha ta mà cũng có khí khái à ?
Ta cười giả lả:
"Quá khen."
Trong lòng âm thầm c.h.ử.i thầm.
Tên này chắc cộng hết thịt trên người lại còn chưa đủ hai lạng.
Ta mà đ.ấ.m một quyền chắc hắn dính luôn lên tường, cạy cũng không xuống nổi.
Mà dung mạo...
Rất có tính sáng tạo.
Không phải hắn đem hết tiền đi hối lộ họa sư đấy chứ?
Thấy ta không mấy muốn nói chuyện, hắn tự tìm đề tài:
"Không biết Từ cô nương có sở thích gì? Tại hạ nghe nói những quý nữ như cô nương hẳn là cầm kỳ thư họa đều tinh thông."
"Nếu có thể cùng ta ngâm thơ đối câu, hồng tụ thêm hương, quả thật là chuyện đẹp ."
"Hồng tụ thêm hương" cái đầu hắn ấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bi-ep-troi-buoc-voi-he-thong-yeu-duong-nao-tan/chuong-3.html.]
Đúng
là
người
xấu
mà nghĩ
đẹp
.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.
Ta mỉm cười nhàn nhạt, bắt đầu phát huy kỹ năng diễn xuất chuyên dùng để đối phó Thẩm Vân Trạch:
"Cũng không có gì... Bình thường chỉ thích động tay động chân với người khác thôi..."
Không biết bây giờ hắn còn thấy đó là "chuyện đẹp " nữa không .
Hắn ngẩn người một lát rồi nói :
"Động... động tay? Ý cô nương là vẽ tranh hay thêu thùa?"
Ta làm vẻ vô tội:
"Ta à , từ nhỏ đã luyện võ. Một ngày không động tay với người khác là cả người ngứa ngáy."
Quất Tử
"Tống công t.ử đã tới đây, chắc từng nghe cha ta nói qua chuyện này rồi chứ?"
Sắc mặt hắn như đèn neon, đổi tới đổi lui đủ màu.
Hắn tức giận đến cực điểm:
"Danh tiếng của Từ cô nương ở kinh thành lớn lắm đấy. Nếu không có Từ đại nhân chống lưng, cô thật cho rằng thanh niên tài tuấn khắp kinh thành đều mặc cô kén chọn chắc?"
Có để ta kén hay không ta không biết .
Nhưng bốn chữ "thanh niên tài tuấn" thì cái trường phái trừu tượng trước mắt này chắc chắn không có cửa.
Ta đứng dậy, hoạt động cổ tay vài cái rồi mỉm cười nhìn hắn :
"Nhỏ tiếng chút đi Tống công t.ử. Hôm nay ra ngoài gấp quá nên quên mang dây xích à ?"
"Nếu không sao lại sủa dữ thế, cũng chẳng biết tự buộc mình lại ."
Ha.
Ta không dám mắng Thẩm Vân Trạch.
Chẳng lẽ còn không mắng nổi con ch.ó gầy ruột thẳng thông não này sao ?
Ta vừa nói xong câu đó, cả đám hạ nhân trong viện đều che miệng cười trộm.
Hắn tức đến phát run, run rẩy chỉ tay về phía ta bằng tay áo:
"Ngươi ngươi ngươi... thô tục!"
"Đồ thô tục!"
Đúng là bà cụ chui chăn làm ông đây cười c.h.ế.t mất.
Ta trợn trắng mắt:
"Thô tục? Ta còn có thể thô tục hơn nữa cơ."
"Không biết dung mạo nằm ở trang thứ mấy của Sơn Hải Kinh mà cũng dám tự tin như vậy , còn 'hồng tụ thêm hương' nữa chứ~ Người khác vừa nhìn thấy ngươi là trong lòng đã thêm bực rồi ."
"Tống công t.ử à , cái mặt của ngươi còn ngại chưa đủ dài sao ? Nếu là ta , lúc đi đường chắc phải gấp mặt lại ."
"À không được , gấp lại thì lại dày quá. Sợ là thành tường biên giới còn không dày bằng da mặt ngươi."
Nói xong, ta còn cực kỳ tiêu sái uống một ngụm trà súc miệng, rồi lắc đầu đầy ghét bỏ hỏi nha hoàn bên cạnh:
"Sao trà này lại dầu mỡ thế?"
Tiểu nha hoàn cũng phối hợp diễn:
"Là nô tỳ sơ suất rồi . Loại trà như vậy sao có thể bước vào cửa Từ gia chúng ta được ?"
Ta nhìn nàng đầy tán thưởng:
"Còn không mau ném ra ngoài đi ? Nhìn nhiều kiểu này chắc chắn ảnh hưởng tới sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của tiểu thư nhà các ngươi."
Tống công t.ử tức đến toàn thân phát run nhưng lại chẳng làm gì được ta .
Hắn nhìn ánh mắt đầy nguy hiểm của ta , lại nhìn đám nha hoàn tiểu tư trong viện đang che miệng cười trộm, cuối cùng chỉ có thể xấu hổ rời đi .
Đúng là cạn lời với hắn .
Cạn lời mở cửa cho cạn lời, cạn lời tới nhà luôn.
Xem ra ta phải nói chuyện nghiêm túc với lão Từ về cái tật nóng vội này của ông.
Sao loại dưa méo táo nứt nào cũng có thể tới phủ lừa người vậy ?
Không lâu sau khi hắn rời đi , ta còn đang chờ người xem mắt tiếp theo thì ngoài cửa viện đột nhiên có người vội vàng chạy tới.
Ta nhìn kỹ mới phát hiện đó là hạ nhân trong viện của Thẩm Vân Trạch.
Chỉ thấy hắn thần sắc hoảng loạn, lao thẳng về phía ta :
"Tiểu thư! Thiếu gia ngã khỏi ngựa rồi ! Vừa được khiêng về, hiện giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!"
Ta lập tức đứng bật dậy, theo bản năng nói :
"Mau dẫn ta tới!"
Chaporia
Bình Luận (0)