Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi ta hớt hải chạy tới viện của Thẩm Vân Trạch, đại phu đã kê xong đơn t.h.u.ố.c.

Ta nhìn người nằm trên giường vẫn chưa tỉnh, hỏi đại phu:

"Hắn có bị thương ở đâu không ?"

Đại phu vuốt râu, sắc mặt nghiêm trọng:

"Huynh trưởng cô nương là bị thương ở đầu rồi . Nếu hôm nay tỉnh lại thì không sao , còn nếu không tỉnh..."

"Thì phải xem tạo hóa của hắn ."

Không đúng lắm nhỉ.

Thẩm Vân Trạch chẳng phải nên có hào quang nam chính sao ?

Sao lại có thể ngã ngựa thành ra thế này ?

Nhưng cũng chẳng còn cách nào, ta chỉ có thể sai tiểu tư đi sắc t.h.u.ố.c, còn mình ở lại trông hắn .

Ta nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn mà ngẩn người , không khỏi thở dài.

Đúng là cấu hình nam chính có khác.

Mày đậm như mực, sống mũi cao thẳng, môi nét rõ ràng, làn da như ngọc.

Rõ ràng là nam nhân mà còn xinh đẹp hơn cả nữ t.ử.

Hồi nhỏ vì muốn chọc tức hắn , ta thường gọi hắn là "Thẩm tỷ tỷ".

Sau này lớn hơn chút, hắn suốt ngày quản ta , ta còn gọi hắn là "Thẩm mẫu thân ".

"Haiz..."

Ta thở dài một tiếng, nhìn mặt hắn đến thất thần.

Kết quả đúng lúc đang ngẩn người , hệ thống đột nhiên vang lên:

"Kích hoạt nhiệm vụ tình huống: xin ký chủ hôn Thẩm Vân Trạch."

Ta đệt mẹ ngươi!

Cái nhiệm vụ ch.ó má gì thế này !

Ta ngẩng đầu nhìn căn phòng trống trơn.

Thẩm Vân Trạch vốn không thích người khác hầu hạ, lại sợ có tai mắt nên ngoài một hai người thân cận thì chẳng cho ai tới gần.

Mà lúc này hai người kia đều bị ta sai đi rồi .

Hắn lại đang hôn mê.

Tuy là có thể làm được ...

Nhưng hắn đâu có thích ta .

Ta mà nhân lúc người ta bất tỉnh làm vậy chẳng phải là biến thái quấy rối người khác sao ?

Ta cười gượng mở miệng:

"Ngươi nghe ta ... giải thích đã . Trước hết bọn ta còn chưa xác định quan hệ, giờ ngươi sắp xếp nhiệm vụ này giữa ban ngày ban mặt có phải không hợp lắm không ?"

Hệ thống đầy đắc ý:

"Đây là nhiệm vụ độc đáo do bản hệ thống sáng tạo riêng. Ký chủ không được từ chối, nếu không ... cô biết hậu quả rồi đấy."

Bà đây chỉ muốn đem ngươi đi thanh lý phế liệu thôi.

Ta thử giãy giụa:

"Không còn đường thương lượng à ? Ngươi có thể giao vài nhiệm vụ khác mà."

Nhưng cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này lúc này hưng phấn như fan CP đẩy thuyền thành công, kiên quyết từ chối.

Ta chỉ có thể quay đầu nhìn Thẩm Vân Trạch nằm trên giường, nghĩ bụng...

Dù ta hôn hắn một cái để hoàn thành nhiệm vụ thì chắc cũng không ai phát hiện đâu nhỉ?

Ta còn đang suy nghĩ thì đột nhiên phát hiện gương mặt trắng nõn của Thẩm Vân Trạch nhuốm vài tia đỏ ửng.

Hắn sốt rồi sao ?

Ta đưa tay sờ trán hắn .

Không có mà.

Nghe kỹ thì hơi thở hắn cũng hơi loạn.

Theo kinh nghiệm luyện võ nhiều năm của ta , trạng thái này của hắn rất không ổn .

Biết đâu còn bị nội thương.

Hay là nghe lời hệ thống, hôn một cái đi .

Lỡ tối nay hắn thật sự toi luôn thì sao ?

Chẳng lẽ ta phải ôm tiếc nuối cả đời?

Ai ngờ vừa nghĩ xong, hơi thở người nằm trên giường lại càng loạn hơn.

Thấy ta chần chừ, hệ thống ch.ó má lại bắt đầu:

"Ký chủ cố lên nha, ta bắt đầu đếm ngược rồi đây."

"Mười, chín..."

Ta thật sự phục cái hệ thống ngu ngốc này luôn.

Sớm muộn gì cũng đập nó bán đồng nát.

Nhưng lúc này ta chỉ có thể nhắm mắt làm liều, cúi đầu hướng về đôi môi của Thẩm Vân Trạch, trong lòng điên cuồng cầu nguyện hắn nhất định đừng tỉnh.

Môi chạm môi mềm mại.

Quanh ch.óp mũi là hương thơm quen thuộc quanh quẩn mãi không tan.

Ngay lúc ta đang ngây người , bỗng cảm giác đầu lưỡi hắn chạm nhẹ vào khóe môi mình .

Cảm giác ẩm ướt như điện giật lập tức xộc thẳng lên não, dọa ta hốt hoảng chống người bật dậy, thở hổn hển.

Ta chăm chú nhìn Thẩm Vân Trạch vẫn còn đang hôn mê vài lần rồi tự thuyết phục bản thân :

"Chưa tỉnh, chưa tỉnh... chắc chắn là vừa rồi ta dùng lực mạnh quá nên vô tình chạm phải thôi."

Sau đó nhìn đôi môi hơi có màu hơn của hắn , ta nuốt nước miếng.

Thẩm Vân Trạch nhìn thật sự rất dễ hôn.

Hệ thống lập tức đề nghị:

"Ký chủ, hay là hôn thêm lần nữa?"

Ta lập tức từ chối:

"Không được ! Dù ta khá muốn nhưng như vậy không đúng. Một lần là đủ rồi , c.h.ế.t ta cũng không làm nữa."

Kết quả vừa đứng lên thì cổ tay bị Thẩm Vân Trạch đột nhiên nắm lấy.

Ta giật nảy mình , lập tức cười lấy lòng giải thích:

"Vân Trạch ca ca, muội chỉ muốn ... đo nhiệt độ cho huynh thôi mà."

Kết quả căng thẳng nửa ngày, cúi đầu nhìn mới phát hiện Thẩm Vân Trạch căn bản chưa tỉnh.

Thậm chí khóe môi còn hơi cong lên một nụ cười khó nhận ra .

Ta tức muốn c.h.ế.t.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.

Tên ngốc Thẩm Vân Trạch đáng ghét này .

Ghét ta đến vậy sao ?

Sắp ngã c.h.ế.t rồi mà để ta hôn hai cái thì có sao đâu !

Bất đắc dĩ, hắn cứ nắm tay ta nên ta cũng chẳng đi được .

Chỉ có thể ngồi khô bên giường.

Theo màn đêm buông xuống, ta tựa bên mép giường ngủ thiếp đi lúc nào không hay .

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta phát hiện mình đang nằm trong chăn gấm ấm áp.

Môi có hơi đau.

Ta còn chưa nằm đủ thì đã nghe hệ thống bên tai bắt đầu lải nhải:

"Ký chủ, khi người mình thích bị bệnh, chăm sóc tốt cho hắn sẽ là điểm cộng rất lớn đó! Hãy cho hắn thấy tài nấu nướng hoàn mỹ của cô đi !"

Tại sao cái giọng máy móc này lại có thể nghe kích động đầy cảm xúc như vậy ?

Trông như chính nó mới là kẻ yêu đương não tàn ấy .

Với lại ...

"Tài nấu nướng hoàn mỹ"?

Sợ là ăn xong Thẩm Vân Trạch trực tiếp quy thiên luôn ấy chứ.

Thấy ta mãi không chịu động đậy, hệ thống thúc giục:

"Kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện: hãy nấu cho người trong lòng một bát 'thập toàn đại bổ thang' hoàn hảo!"

Đúng là buồn cười phát tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bi-ep-troi-buoc-voi-he-thong-yeu-duong-nao-tan/chuong-4.html.

]

Một canh giờ sau , ta bưng một tô "thập toàn đại bổ thang" khổng lồ tới viện của Thẩm Vân Trạch.

Kết quả vừa đứng ngoài cửa đã nghe thấy tiếng cha ta - lão Từ đang nói chuyện với hắn .

"Vân Trạch, ta luôn biết con là người làm đại sự."

Trong giọng lão Từ mang theo chút cầu xin.

" Nhưng Dung Nhi từ nhỏ đã là tính tình tùy hứng, thích tự do."

"Ta là cha nó, cũng là quan lại ."

"Ta không muốn vì con mà nó bị trói buộc, cuối cùng sinh oán hận."

Thẩm Vân Trạch mặc trung y, sắc mặt đã có chút huyết sắc, đúng chuẩn mỹ nhân bệnh mới khỏi.

Hắn nhàn nhạt liếc về phía cửa rồi mở miệng:

"Từ bá phụ có ân với ta . Không chỉ thu nhận ta , thậm chí còn vì minh oan cho phụ thân ta mà cam nguyện tự bôi nhọ thanh danh mình ."

"Lời của bá phụ, vốn dĩ tiểu chất không thể không nghe . Vài ngày trước ta cũng đã nói rõ với nàng rồi ."

" Nhưng mấy ngày nay trôi qua, trong lòng ta không thể buông nàng xuống. Mong bá phụ thành toàn ."

Ta trừng to mắt, suýt nữa làm rơi luôn cái bát trong tay.

Rõ ràng trước đó không lâu hắn còn mắng ta là đồ ngốc, còn bảo ta tránh xa hắn ra .

Kết quả bây giờ?

Tên này sao lại có hai bộ mặt vậy chứ?

"Xem ra chiến lược lạt mềm buộc c.h.ặ.t của ký chủ cực kỳ thành công!"

Hệ thống ở bên cạnh thêm mắm dặm muối.

Ta thật sự không ngờ lại có thể "bắt" được hắn luôn.

Giây tiếp theo, xuyên qua khe cửa, ta nhìn thấy Thẩm Vân Trạch đột nhiên cố chống người xuống giường, cực kỳ cung kính quỳ hành lễ trước cha ta rồi nói :

"Ngày ngày ở cạnh nhau , thanh mai trúc mã."

"Thanh Dung ngây thơ hoạt bát. Tuổi thiếu niên có một người như nàng bầu bạn, cho dù tiểu chất có cố kiềm chế đến đâu ... cũng rất khó để không thích nàng."

"Xin bá phụ thành toàn ."

Cái hệ thống trong đầu lúc này lại cực kỳ phá phong cảnh, cứ vui vẻ réo inh ỏi:

"Hay quá! Được nghỉ phép rồi ! Được nghỉ phép rồi !"

Mặt ta đỏ bừng, đứng chôn chân trước cửa không biết nên làm sao .

Đúng lúc ta còn đang chần chừ, cái bát trong tay không giữ vững, đột nhiên trượt ra ngoài.

Theo bản năng ta vội cứu vãn, trực tiếp lao xuống đất chụp lấy cái bát.

Bát thì bắt được thật.

Chỉ là trên đầu bị hắt không ít canh.

Thấy cả hai người đều quay đầu nhìn mình , ta vội vàng giấu mặt ra sau cái bát:

"Ta... ta tới đưa canh thôi."

Cứu mạng.

Ta thật sự không nghĩ ra nổi cái cớ nào tốt hơn.

Lão Từ bật cười thành tiếng, hỏi ta :

"Nghe thấy rồi à ?"

Ta lập tức đứng dậy xua tay:

Quất Tử

"Không có không có , con chẳng nghe thấy gì cả!"

Kết quả cả hai người bọn họ đều bật cười , lúc này ta mới nhận ra lời giải thích vừa rồi hoàn toàn là không đ.á.n.h đã khai.

Cuối cùng chỉ có thể nằm thẳng mặc kệ số phận mà thở dài:

"Được rồi , con nghe thấy hết."

"Nghe thấy rồi mà không có gì muốn nói sao ?" Giọng lão Từ đầy trêu chọc, "Mấy hôm trước còn trốn sau lưng ta khóc thút thít đấy."

Ta lập tức phủ nhận:

"Con không khóc !"

Nhưng bị Thẩm Vân Trạch dùng đôi mắt đẹp đó nhìn chăm chú, ta vẫn không nhịn được thấy xấu hổ.

Từ nhỏ tới lớn bọn ta luôn cười cười đùa đùa, đây là lần đầu tiên thật sự chọc thủng lớp giấy cửa sổ.

Hơn nữa trước kia hắn rõ ràng luôn mắng ta , dạy dỗ ta , phạt ta , chọc tức ta .

Vậy mà bây giờ lại dùng ánh mắt dịu dàng như vậy nhìn ta .

Ai mà chịu nổi chứ.

Nhưng ta lại không muốn từ chối hắn , chỉ có thể cúi đầu:

"Ừm... ta đã đích thân mang canh tới rồi , còn có thể nói gì nữa."

Hai người đều bật cười , không tiếp tục làm khó ta nữa.

Lão Từ đỡ Thẩm Vân Trạch ngồi dậy, giọng chua lè:

"Ngoan nữ nhi à , từ nhỏ đến lớn con còn chưa từng làm gì cho ta đâu ."

"Lần đầu tiên nấu canh, lại là cho thằng nhóc này ."

"Ta thấy không được , phải để ta nếm trước mới được ."

Nhưng vừa nhìn thấy trong bát còn lại nửa phần canh đen sì, sắc mặt ông lập tức thay đổi dữ dội:

"Vi phụ còn có chuyện quan trọng phải xử lý, không ở lại lâu nữa."

Lúc rời đi còn ném cho Thẩm Vân Trạch một ánh mắt vừa cổ vũ vừa thương hại.

Ta cúi đầu nhìn thứ đen sì trong bát, nhớ lại những lời hắn từng mắng ta trước đó.

Ta cười ngọt ngào:

"Vân Trạch ca ca, nếm thử đi ."

Dù sao hệ thống đã kiểm tra rồi , không có độc lại còn đại bổ.

Chỉ là... có hơi khó uống thôi.

Bề ngoài Thẩm Vân Trạch rất bình tĩnh nhận lấy, nhưng ta rõ ràng thấy hắn nuốt nước miếng mấy lần , nhíu mày mấy lần .

Sau đó hắn nhìn ta :

"Muội thật sự muốn ta uống?"

Ta gật đầu, trên mặt treo đầy vẻ mong đợi.

Trong lòng lại vô cùng đắc ý.

Cuối cùng cũng có ngày khiến Thẩm Vân Trạch - người núi Thái sụp trước mặt cũng không đổi sắc phải nghẹn lời.

Kết quả hắn bưng bát lên uống một hơi , sắc mặt vẫn không thay đổi.

Thậm chí còn nói với ta :

"Có phải rất thất vọng không , Tiểu Thanh Dung?"

Ánh mắt hắn như nhìn thấu toàn bộ suy nghĩ của ta , khiến ta lập tức lắc đầu:

"Không... không có , muội chỉ mong Vân Trạch ca ca thích thôi mà."

Lại tới nữa rồi .

Cái chế độ châm chọc quen thuộc mà ta đã quá quen.

Trước đây mỗi lần đối đầu hắn thất bại, hắn đều như vậy .

" Nhưng ta cảm thấy muội làm rất tốt ."

Hắn mỉm cười .

"Bệnh của ta vẫn chưa khỏi, đầu đau dữ dội. Nhưng uống canh của muội xong, ta lại thấy dễ chịu hơn nhiều."

Bề ngoài ta cười hì hì:

"Thật sao ? Cảm ơn Vân Trạch ca ca đã khen."

Trong lòng thì c.h.ử.i thề.

Nếu không phải trên đầu ta vẫn còn bốc mùi khó ngửi thì ta thật sự đã tin rồi .

Không ngờ hắn khác hẳn bình thường, dịu dàng nhìn ta cười :

"Sau này muội sẽ thường xuyên nấu cho ta ăn chứ?"

Hệ thống điên cuồng thúc giục ta đồng ý, còn ta lại cảm thấy Thẩm Vân Trạch chắc chắn đang định dạy dỗ ta theo kiểu khác.

Chỉ là giờ đổi sang g.i.ế.c người bằng d.a.o cùn thôi.

Nhưng ta chẳng còn cách nào, chỉ có thể nghe lời hệ thống:

"Được thôi, Vân Trạch ca ca muốn ăn gì?"

Hắn nhìn ta , mặt đầy ý cười , như thể chưa từng thấy ta thú vị đến vậy :

"Muội làm gì, ta ăn nấy."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...